“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 162

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Trong lòng Lệ Đình Phong có hai suy đoán, một là, Thẩm An Nhiên biết việc anh nhằm vào nhà họ Tan.Hai là, ngay từ đầu cô nói muốn tiếp quản hạng mục đảo Phương Văn, không phải bởi vì cô đang rảnh rỗi mà là muốn mở ra cho nhà họ Tần một con đườngVậy cô là vì nhà họ Tần, hay đơn giản là vì Tần Minh?Cả hai đáp án anh đều không hài lòng, anh hy vọng Thẩm An Nhiên có thể dành phần lớn thời gian quan tâm đến anh, chứ không phải cái công ty không quan trọng đó.Còn kết quả sau này, chỉ cần nghĩ đến cô vì Tần Minh mới làm đến bước này, trong ngực anh nhưdâng lên một nỗi chua xót, ào ào dồn dập.Thẩm An Nhiên để ý thấy ánh mắt âm trầm của Lệ Đình Phong, húp vài ngụm chao dạ dày cô ấm lên một chút, tốt hơn nhiều so với vừa rồi, cô cũng có sức lực chống đối lại Lê Đình Phong.Thẩm An Nhiên nói: “Hôm trước ăn cơm, Thẩm An Phú có nói với em chuyện anh nhắm vào nhà họ Tần.”Quả nhiên là như thế… Lệ Đình Phong bất giác nhíu chặt hai chân mày.Thẩm An ăn hết gần nửa ly cháo, đặt chiếc túi sang một bên, ngồi như tượng phật, nghiêng đầu nhìn về hướng cửa sổ xe, đường nét khuôn mặt nhu hòa trong ánh sáng mờ ảo, buổi sáng buột tóc đuôi ngựa cao giờ đây đã hạ thấp xuống.Bờ môi mím chặt cùng đôi mắt hờ hững gợi cho Lệ Đình Phong nhớ đến bộ dáng của cô lúc ở bệnh viện, bên tai lại vang lên những lời của Triệu Việt nói với anh hôm đó.Phụ nữ được làm từ nước, phải thuận theo cô ấy mà đi.Thường nói phụ nữ dễ dỗ dàng, nhưng anh lại không cảm thấy, Thẩm An Nhiên làm sao giống được làm từ nước? Rõ ràng chính là một bó lửa, áp bức bất kể cảm nhận của người khác, chỉ đốt người khác đến tận xương nát thịt.“Nếu anh không đồng ý để nhà họ Tần tham gia vào thì sao?”Thẩm An Nhiên nhìn anh, nở một nụ cười, nhẹ nhàng lên tiếng: “Mẹ của em bà ấy mất sớm, nhà họ Thẩm ngoại trừ ông nội, bố và anh trai em đều xem em như cái gai trong mắt, trong thời thơ ấu không mấy vui vẻ gì, nhà họ Tần là nơi tránh gió tránh bão, bọn họ xem em giống như người một nhà”“Lệ Đình Phong anh tại sao cứ nhằm vào nhà họ Tần trong lòng anh và em đều biết rõ ràng, nếu em.hiện tại đã biết rồi vậy em phải hồi đáp, người không thể quên có ơn phải báo đáp.”Nếu không phải vì nhà họ Tần, cô căn bản sẽ không đến Đại Phong làm việc, hai ngày này vì lấy lòng Lệ Đình Phong từng lời từng chữ cô nói ra đều cân nhắc rất nhiều, sợ không cẩn thận làm anh không vui mà phá vỡ mọi kế hoạch.Thẩm An Nhiên nói xong cúi đầu, từ trong túi lấy ra một phần giấy tờ: “Em thừa nhận em có mang tình cảm cá nhân đến tiếp nhận hạng mục này, nhưng trong công việc em sẽ không làm theo tình cảm, đây là một vài công ty mà trước mắt nhà họ Tần lựa chọn, trong đó lợi và hại em đã phân tích ra”“Lệ Đình Phong em không thể cam đoan cái gì với anh, nhưng chỉ muốn để nhà họ Tần cùng chúng ta hợp tác, em có thể cam đoan phí tổn thất hàng hóa đến thấp nhất, lợi nhuận nâng đến cao nhất! Nhà họ Tần cùng nhà họ Thẩm hợp tác nhiều năm nên em hiểu biết phẩm chất của bọn họ” Thẩm An Nhiên nhìn anh, giọng điệu không gấp không khó chịu, đem từng lời nói nói thật nghiêm túc, cũng thật sự rất…nhẹ nhàng.“Lợi nhuận có thể tăng lên bao nhiêu?”“Trên cơ sở vẫn có tăng mười phần trăm.” Lợi nhuận này tương đối cao, tuyệt đối là hai bên cùng có lợi.Thẩm An Nhiên chau mày bộ dáng ngoan ngoãn phục tùng.Lệ Đình Phong một khi quyết định sẽ không dễ thay đổi, trong lòng Thẩm An Nhiên không rõ, thậm chí lo lắng chỉ cần tâm trạng anh không vui thì mọi nỗ lực của cô đều đổ sông đổ biển.Lệ Đình Phong liếc nhìn tài liệu trong tay cô, tài liệu này rất chi tiết, anh đang lái xe nên không thể mạo hiểm phân tâm.“Trở về rồi xem, mặt khác anh cần một bản báo cáo đầy đủ liên quan đến nhà họ Tần.”Thẩm An Nhiên giật mình: “Anh đồng ý rồi?”.

Trong lòng Lệ Đình Phong có hai suy đoán, một là, Thẩm An Nhiên biết việc anh nhằm vào nhà họ Tan.

Hai là, ngay từ đầu cô nói muốn tiếp quản hạng mục đảo Phương Văn, không phải bởi vì cô đang rảnh rỗi mà là muốn mở ra cho nhà họ Tần một con đường

Vậy cô là vì nhà họ Tần, hay đơn giản là vì Tần Minh?

Cả hai đáp án anh đều không hài lòng, anh hy vọng Thẩm An Nhiên có thể dành phần lớn thời gian quan tâm đến anh, chứ không phải cái công ty không quan trọng đó.

Còn kết quả sau này, chỉ cần nghĩ đến cô vì Tần Minh mới làm đến bước này, trong ngực anh như

dâng lên một nỗi chua xót, ào ào dồn dập.

Thẩm An Nhiên để ý thấy ánh mắt âm trầm của Lệ Đình Phong, húp vài ngụm chao dạ dày cô ấm lên một chút, tốt hơn nhiều so với vừa rồi, cô cũng có sức lực chống đối lại Lê Đình Phong.

Thẩm An Nhiên nói: “Hôm trước ăn cơm, Thẩm An Phú có nói với em chuyện anh nhắm vào nhà họ Tần.”

Quả nhiên là như thế… Lệ Đình Phong bất giác nhíu chặt hai chân mày.

Thẩm An ăn hết gần nửa ly cháo, đặt chiếc túi sang một bên, ngồi như tượng phật, nghiêng đầu nhìn về hướng cửa sổ xe, đường nét khuôn mặt nhu hòa trong ánh sáng mờ ảo, buổi sáng buột tóc đuôi ngựa cao giờ đây đã hạ thấp xuống.

Bờ môi mím chặt cùng đôi mắt hờ hững gợi cho Lệ Đình Phong nhớ đến bộ dáng của cô lúc ở bệnh viện, bên tai lại vang lên những lời của Triệu Việt nói với anh hôm đó.

Phụ nữ được làm từ nước, phải thuận theo cô ấy mà đi.

Thường nói phụ nữ dễ dỗ dàng, nhưng anh lại không cảm thấy, Thẩm An Nhiên làm sao giống được làm từ nước? Rõ ràng chính là một bó lửa, áp bức bất kể cảm nhận của người khác, chỉ đốt người khác đến tận xương nát thịt.

“Nếu anh không đồng ý để nhà họ Tần tham gia vào thì sao?”

Thẩm An Nhiên nhìn anh, nở một nụ cười, nhẹ nhàng lên tiếng: “Mẹ của em bà ấy mất sớm, nhà họ Thẩm ngoại trừ ông nội, bố và anh trai em đều xem em như cái gai trong mắt, trong thời thơ ấu không mấy vui vẻ gì, nhà họ Tần là nơi tránh gió tránh bão, bọn họ xem em giống như người một nhà”

“Lệ Đình Phong anh tại sao cứ nhằm vào nhà họ Tần trong lòng anh và em đều biết rõ ràng, nếu em.

hiện tại đã biết rồi vậy em phải hồi đáp, người không thể quên có ơn phải báo đáp.”

Nếu không phải vì nhà họ Tần, cô căn bản sẽ không đến Đại Phong làm việc, hai ngày này vì lấy lòng Lệ Đình Phong từng lời từng chữ cô nói ra đều cân nhắc rất nhiều, sợ không cẩn thận làm anh không vui mà phá vỡ mọi kế hoạch.

Thẩm An Nhiên nói xong cúi đầu, từ trong túi lấy ra một phần giấy tờ: “Em thừa nhận em có mang tình cảm cá nhân đến tiếp nhận hạng mục này, nhưng trong công việc em sẽ không làm theo tình cảm, đây là một vài công ty mà trước mắt nhà họ Tần lựa chọn, trong đó lợi và hại em đã phân tích ra”

“Lệ Đình Phong em không thể cam đoan cái gì với anh, nhưng chỉ muốn để nhà họ Tần cùng chúng ta hợp tác, em có thể cam đoan phí tổn thất hàng hóa đến thấp nhất, lợi nhuận nâng đến cao nhất! Nhà họ Tần cùng nhà họ Thẩm hợp tác nhiều năm nên em hiểu biết phẩm chất của bọn họ” Thẩm An Nhiên nhìn anh, giọng điệu không gấp không khó chịu, đem từng lời nói nói thật nghiêm túc, cũng thật sự rất…nhẹ nhàng.

“Lợi nhuận có thể tăng lên bao nhiêu?”

“Trên cơ sở vẫn có tăng mười phần trăm.” Lợi nhuận này tương đối cao, tuyệt đối là hai bên cùng có lợi.

Thẩm An Nhiên chau mày bộ dáng ngoan ngoãn phục tùng.

Lệ Đình Phong một khi quyết định sẽ không dễ thay đổi, trong lòng Thẩm An Nhiên không rõ, thậm chí lo lắng chỉ cần tâm trạng anh không vui thì mọi nỗ lực của cô đều đổ sông đổ biển.

Lệ Đình Phong liếc nhìn tài liệu trong tay cô, tài liệu này rất chi tiết, anh đang lái xe nên không thể mạo hiểm phân tâm.

“Trở về rồi xem, mặt khác anh cần một bản báo cáo đầy đủ liên quan đến nhà họ Tần.”

Thẩm An Nhiên giật mình: “Anh đồng ý rồi?”.

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Trong lòng Lệ Đình Phong có hai suy đoán, một là, Thẩm An Nhiên biết việc anh nhằm vào nhà họ Tan.Hai là, ngay từ đầu cô nói muốn tiếp quản hạng mục đảo Phương Văn, không phải bởi vì cô đang rảnh rỗi mà là muốn mở ra cho nhà họ Tần một con đườngVậy cô là vì nhà họ Tần, hay đơn giản là vì Tần Minh?Cả hai đáp án anh đều không hài lòng, anh hy vọng Thẩm An Nhiên có thể dành phần lớn thời gian quan tâm đến anh, chứ không phải cái công ty không quan trọng đó.Còn kết quả sau này, chỉ cần nghĩ đến cô vì Tần Minh mới làm đến bước này, trong ngực anh nhưdâng lên một nỗi chua xót, ào ào dồn dập.Thẩm An Nhiên để ý thấy ánh mắt âm trầm của Lệ Đình Phong, húp vài ngụm chao dạ dày cô ấm lên một chút, tốt hơn nhiều so với vừa rồi, cô cũng có sức lực chống đối lại Lê Đình Phong.Thẩm An Nhiên nói: “Hôm trước ăn cơm, Thẩm An Phú có nói với em chuyện anh nhắm vào nhà họ Tần.”Quả nhiên là như thế… Lệ Đình Phong bất giác nhíu chặt hai chân mày.Thẩm An ăn hết gần nửa ly cháo, đặt chiếc túi sang một bên, ngồi như tượng phật, nghiêng đầu nhìn về hướng cửa sổ xe, đường nét khuôn mặt nhu hòa trong ánh sáng mờ ảo, buổi sáng buột tóc đuôi ngựa cao giờ đây đã hạ thấp xuống.Bờ môi mím chặt cùng đôi mắt hờ hững gợi cho Lệ Đình Phong nhớ đến bộ dáng của cô lúc ở bệnh viện, bên tai lại vang lên những lời của Triệu Việt nói với anh hôm đó.Phụ nữ được làm từ nước, phải thuận theo cô ấy mà đi.Thường nói phụ nữ dễ dỗ dàng, nhưng anh lại không cảm thấy, Thẩm An Nhiên làm sao giống được làm từ nước? Rõ ràng chính là một bó lửa, áp bức bất kể cảm nhận của người khác, chỉ đốt người khác đến tận xương nát thịt.“Nếu anh không đồng ý để nhà họ Tần tham gia vào thì sao?”Thẩm An Nhiên nhìn anh, nở một nụ cười, nhẹ nhàng lên tiếng: “Mẹ của em bà ấy mất sớm, nhà họ Thẩm ngoại trừ ông nội, bố và anh trai em đều xem em như cái gai trong mắt, trong thời thơ ấu không mấy vui vẻ gì, nhà họ Tần là nơi tránh gió tránh bão, bọn họ xem em giống như người một nhà”“Lệ Đình Phong anh tại sao cứ nhằm vào nhà họ Tần trong lòng anh và em đều biết rõ ràng, nếu em.hiện tại đã biết rồi vậy em phải hồi đáp, người không thể quên có ơn phải báo đáp.”Nếu không phải vì nhà họ Tần, cô căn bản sẽ không đến Đại Phong làm việc, hai ngày này vì lấy lòng Lệ Đình Phong từng lời từng chữ cô nói ra đều cân nhắc rất nhiều, sợ không cẩn thận làm anh không vui mà phá vỡ mọi kế hoạch.Thẩm An Nhiên nói xong cúi đầu, từ trong túi lấy ra một phần giấy tờ: “Em thừa nhận em có mang tình cảm cá nhân đến tiếp nhận hạng mục này, nhưng trong công việc em sẽ không làm theo tình cảm, đây là một vài công ty mà trước mắt nhà họ Tần lựa chọn, trong đó lợi và hại em đã phân tích ra”“Lệ Đình Phong em không thể cam đoan cái gì với anh, nhưng chỉ muốn để nhà họ Tần cùng chúng ta hợp tác, em có thể cam đoan phí tổn thất hàng hóa đến thấp nhất, lợi nhuận nâng đến cao nhất! Nhà họ Tần cùng nhà họ Thẩm hợp tác nhiều năm nên em hiểu biết phẩm chất của bọn họ” Thẩm An Nhiên nhìn anh, giọng điệu không gấp không khó chịu, đem từng lời nói nói thật nghiêm túc, cũng thật sự rất…nhẹ nhàng.“Lợi nhuận có thể tăng lên bao nhiêu?”“Trên cơ sở vẫn có tăng mười phần trăm.” Lợi nhuận này tương đối cao, tuyệt đối là hai bên cùng có lợi.Thẩm An Nhiên chau mày bộ dáng ngoan ngoãn phục tùng.Lệ Đình Phong một khi quyết định sẽ không dễ thay đổi, trong lòng Thẩm An Nhiên không rõ, thậm chí lo lắng chỉ cần tâm trạng anh không vui thì mọi nỗ lực của cô đều đổ sông đổ biển.Lệ Đình Phong liếc nhìn tài liệu trong tay cô, tài liệu này rất chi tiết, anh đang lái xe nên không thể mạo hiểm phân tâm.“Trở về rồi xem, mặt khác anh cần một bản báo cáo đầy đủ liên quan đến nhà họ Tần.”Thẩm An Nhiên giật mình: “Anh đồng ý rồi?”.

Chương 162