Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 614: Chìm trong mê hoặc

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngay khi giọng của cô vừa rơi xuống, tên Khương Kỳ đó cũng võ bàn đứng dậy."Chị Ngọc An, anh rể Ngọc An, em cũng không xúc phạm đến hai người? Tại sao hai người lại làm như vậy với em? Hai người tách em và Huỳnh Mai ra thì có ích gì chứ?”Bộ dạng của Khương Kỳ giống như người chịu uất ức trách vấn Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An."Ôi, Khương Kỳ à, cháu đừng nóng giận.Có dì ủng hộ cháu, cháu lo lắng gì chứ?" Trương Lan Phượng vội vàng kéo tay Khương Kỳ rồi ra hiệu cho anh ta ngồi xuống.Càng như vậy, tên Khương Kỳ càng được đà lấn tới, không nói gì trực tiếp ngồi xuống.”Dì à, cháu cũng không biết mình đã làm gì sai, tại sao chị Ngọc An và anh rể chị Ngọc An lại nhắm vào cháu như vậy chứ ạ! Cháu không xứng đáng với Huỳnh Mai hay sao? Tại sao lần đầu gặp mặt bọn họ lại đối xử với cháu như vậy chứ, chẳng nhẽ cháu lại không cần giữ mặt mũi của mình hay sao?”Khương Kỳ tức giận hỏi Trương Lan Phượng.Trương Lan Phượng nhanh chóng an ủi Khương Kỳ.Sau đó bà ta nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói: "Đêu trách cậu, cậu nói xem có phải cậu là đang sợ thiên hạ không đủ loạn hay sao? Khương Kỳ là một cậu bé ngoan như vậy, tôi thấy Huỳnh Mai cùng Khương Kỳ như một cặp trời xinh vậy, tại sao cậu lại chạy đến đây phá hoại gì chứ?" "Đúng vậy, anh nhàn rỗi đến mức chạy đến đây phá chuyện tốt của em sao!" Lâm Huỳnh Mai cũng tức giận mở miệng nói.Hoàng Thiên phớt lờ bọn họ, anh cảm thấy cho dù có tranh luận với họ cũng vô nghĩa."Hoàng Thiên, đừng tưởng rằng anh là anh rể của Huỳnh Mai, lại có thể ở đây nói linh tinh.Nếu như anh không muốn ăn cơm, mời anh rời khỏi đây!" Khương Kỳ nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói.Nghe nói như vậy, Hoàng Thiên không khỏi cười lạnh đứng lên."Miệng cậu đã lộ rõ, cậu vẫn biết tên tôi đúng không? Hình như không ai ở đây nói cho cậu biết tôi tên Hoàng Thiên đúng không?" Hoàng Thiên nhìn chằm chằm Khương Kỳ hỏi.Điều này...Khương Kỳ thầm nói trong lòng không ổn rồi, vở kịch còn chưa diễn xong, đã lộ ra chân ngựa rồi."Là Huỳnh Mai nói cho tôi biết anh tên là Hoàng Thiên."Khương Kỳ trợn mắt liếng thoắn nói.Lâm Huỳnh Mai giật mình khi nghe thấy điều này, gì vậy chứ cô ấy chưa bao giờ đề cập đến Hoàng Thiên với Khương Kỳ."Có đúng vậy không?" Hoàng Thiên hỏi Lâm Huỳnh Mai.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngay khi giọng của cô vừa rơi xuống, tên Khương Kỳ đó cũng võ bàn đứng dậy.

"Chị Ngọc An, anh rể Ngọc An, em cũng không xúc phạm đến hai người? Tại sao hai người lại làm như vậy với em? Hai người tách em và Huỳnh Mai ra thì có ích gì chứ?”

Bộ dạng của Khương Kỳ giống như người chịu uất ức trách vấn Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An.

"Ôi, Khương Kỳ à, cháu đừng nóng giận.

Có dì ủng hộ cháu, cháu lo lắng gì chứ?" Trương Lan Phượng vội vàng kéo tay Khương Kỳ rồi ra hiệu cho anh ta ngồi xuống.

Càng như vậy, tên Khương Kỳ càng được đà lấn tới, không nói gì trực tiếp ngồi xuống.

Dì à, cháu cũng không biết mình đã làm gì sai, tại sao chị Ngọc An và anh rể chị Ngọc An lại nhắm vào cháu như vậy chứ ạ! Cháu không xứng đáng với Huỳnh Mai hay sao? Tại sao lần đầu gặp mặt bọn họ lại đối xử với cháu như vậy chứ, chẳng nhẽ cháu lại không cần giữ mặt mũi của mình hay sao?”

Khương Kỳ tức giận hỏi Trương Lan Phượng.

Trương Lan Phượng nhanh chóng an ủi Khương Kỳ.

Sau đó bà ta nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói: "Đêu trách cậu, cậu nói xem có phải cậu là đang sợ thiên hạ không đủ loạn hay sao? Khương Kỳ là một cậu bé ngoan như vậy, tôi thấy Huỳnh Mai cùng Khương Kỳ như một cặp trời xinh vậy, tại sao cậu lại chạy đến đây phá hoại gì chứ?" "Đúng vậy, anh nhàn rỗi đến mức chạy đến đây phá chuyện tốt của em sao!" Lâm Huỳnh Mai cũng tức giận mở miệng nói.

Hoàng Thiên phớt lờ bọn họ, anh cảm thấy cho dù có tranh luận với họ cũng vô nghĩa.

"Hoàng Thiên, đừng tưởng rằng anh là anh rể của Huỳnh Mai, lại có thể ở đây nói linh tinh.

Nếu như anh không muốn ăn cơm, mời anh rời khỏi đây!" Khương Kỳ nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói.

Nghe nói như vậy, Hoàng Thiên không khỏi cười lạnh đứng lên.

"Miệng cậu đã lộ rõ, cậu vẫn biết tên tôi đúng không? Hình như không ai ở đây nói cho cậu biết tôi tên Hoàng Thiên đúng không?" Hoàng Thiên nhìn chằm chằm Khương Kỳ hỏi.

Điều này...

Khương Kỳ thầm nói trong lòng không ổn rồi, vở kịch còn chưa diễn xong, đã lộ ra chân ngựa rồi.

"Là Huỳnh Mai nói cho tôi biết anh tên là Hoàng Thiên."

Khương Kỳ trợn mắt liếng thoắn nói.

Lâm Huỳnh Mai giật mình khi nghe thấy điều này, gì vậy chứ cô ấy chưa bao giờ đề cập đến Hoàng Thiên với Khương Kỳ.

"Có đúng vậy không?" Hoàng Thiên hỏi Lâm Huỳnh Mai.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngay khi giọng của cô vừa rơi xuống, tên Khương Kỳ đó cũng võ bàn đứng dậy."Chị Ngọc An, anh rể Ngọc An, em cũng không xúc phạm đến hai người? Tại sao hai người lại làm như vậy với em? Hai người tách em và Huỳnh Mai ra thì có ích gì chứ?”Bộ dạng của Khương Kỳ giống như người chịu uất ức trách vấn Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An."Ôi, Khương Kỳ à, cháu đừng nóng giận.Có dì ủng hộ cháu, cháu lo lắng gì chứ?" Trương Lan Phượng vội vàng kéo tay Khương Kỳ rồi ra hiệu cho anh ta ngồi xuống.Càng như vậy, tên Khương Kỳ càng được đà lấn tới, không nói gì trực tiếp ngồi xuống.”Dì à, cháu cũng không biết mình đã làm gì sai, tại sao chị Ngọc An và anh rể chị Ngọc An lại nhắm vào cháu như vậy chứ ạ! Cháu không xứng đáng với Huỳnh Mai hay sao? Tại sao lần đầu gặp mặt bọn họ lại đối xử với cháu như vậy chứ, chẳng nhẽ cháu lại không cần giữ mặt mũi của mình hay sao?”Khương Kỳ tức giận hỏi Trương Lan Phượng.Trương Lan Phượng nhanh chóng an ủi Khương Kỳ.Sau đó bà ta nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói: "Đêu trách cậu, cậu nói xem có phải cậu là đang sợ thiên hạ không đủ loạn hay sao? Khương Kỳ là một cậu bé ngoan như vậy, tôi thấy Huỳnh Mai cùng Khương Kỳ như một cặp trời xinh vậy, tại sao cậu lại chạy đến đây phá hoại gì chứ?" "Đúng vậy, anh nhàn rỗi đến mức chạy đến đây phá chuyện tốt của em sao!" Lâm Huỳnh Mai cũng tức giận mở miệng nói.Hoàng Thiên phớt lờ bọn họ, anh cảm thấy cho dù có tranh luận với họ cũng vô nghĩa."Hoàng Thiên, đừng tưởng rằng anh là anh rể của Huỳnh Mai, lại có thể ở đây nói linh tinh.Nếu như anh không muốn ăn cơm, mời anh rời khỏi đây!" Khương Kỳ nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói.Nghe nói như vậy, Hoàng Thiên không khỏi cười lạnh đứng lên."Miệng cậu đã lộ rõ, cậu vẫn biết tên tôi đúng không? Hình như không ai ở đây nói cho cậu biết tôi tên Hoàng Thiên đúng không?" Hoàng Thiên nhìn chằm chằm Khương Kỳ hỏi.Điều này...Khương Kỳ thầm nói trong lòng không ổn rồi, vở kịch còn chưa diễn xong, đã lộ ra chân ngựa rồi."Là Huỳnh Mai nói cho tôi biết anh tên là Hoàng Thiên."Khương Kỳ trợn mắt liếng thoắn nói.Lâm Huỳnh Mai giật mình khi nghe thấy điều này, gì vậy chứ cô ấy chưa bao giờ đề cập đến Hoàng Thiên với Khương Kỳ."Có đúng vậy không?" Hoàng Thiên hỏi Lâm Huỳnh Mai.

Chương 614: Chìm trong mê hoặc