“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 165

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Lời này thật kì lạ, Lệ Đình Phong nhíu mi, giọng điệu không nặng không nhẹ: “Đừng cho là anh không biết trong lòng em đang nghĩ cái gì, có điều em cũng cần lo lắng, anh để anh ta đi theo em không phải để canh chừng em, năng lực làm việc của anh ta rất tốt, những việc khó khăn có thể giao toàn bộ cho anh ta, anh ta sẽ sắp xếp tốt mọi thứ.”Sáng sớm hôm sau, hai người cùng nhau rời giường rửa mặt ăn cơm.Bữa sang của Lê Đình Phong rất đa dạng phức tạp, còn món ăn của Thẩm An Nhiên chỉ có cháo, người có bệnh dạ dày ăn uống phải đơn giảm thanh đạm.Lệ Đình Phong ăn không nhiều lắm, vừa ăn còn muốn uống cà phê vừa xem báo chí: “Đợi lát nữa anh.đưa em đi làmThẩm An Nhiên: “Em hôm nay trực tiếp đi đến nhà họ Tần.”Lệ Đình Phong buồng tờ bảo xuống: “Anh tiện đường đưa em đi”Thẩm An Nhiên bỗng nhiên cảm thấy không thích hợp, anh đưa cô đi? Còn tiện đường?Nhà họ Tần và tập đoàn Đại Phong một chỗ ở phía bắc một chỗ ở phía Nam, tiện đường chỗ nào, cực kỳ xa, vòng qua vòng lại hết nửa thành phố?Thẩm An Nhiên biết điều không đi quấy rầy hứng thú của anh, chỉ là hỏi nhiều một câu: “Sao lại là anh lái xe, tài xế của anh đâu?”“Nghỉ phép”Cho dù là tài xế nghỉ ngơi, cũng không tới phiên anh lái xe? Hơn nữa cô nhớ rõ Lệ Đình Phong không thích tự mình lái xe, anh cho rằng lái xe chính là lãng phí thời gian, so với lái xe còn không bằng ngồi ởtrên xe xem mấy phần văn kiện.Thẩm An Nhiên sợ chậm trễ thời gian khiến anh không vui, cầm theo máy tính đi ra ngoài, thay giày.Lệ Đình Phong đi ra ngoài trước, lái xe đến dừng lại ở cửa.Thẩm An Nhiên cúi người ngồi vào trong.Trong xe không có âm nhạc, cũng không ai nói chuyện, im lặng đến có thể nghe được tiếng hít thở của đối phương, Thẩm An Nhiên cùng Lê Đình Phong hình như, trong lòng không có một chút tạp niệm, một người chỉ chăm chú lái xe, mà người còn lại cũng chỉ là nhìn ngắm những cảnh sắc ven đường.Mấy tháng này quan hệ của cô cùng Lê Đình Phong thay đổi rất nhiều, có đôi khi đêm khuya tỉnh dậy, cô nhìn người đàn ông đang ông cô ngủ nghi ngờ chính mình đang nằm mơ.Hiện tại cô vẫn chưa quen, chỉ có thể nói là bởi vì trong bốn năm kia, Lệ Đình Phong đối xử tồi tệ với cô nên đã mang đến ảnh hưởng lớn, đã khắc sâu vào xương tủy, khi ngẫm lại chỉ thấy vô cùng kích động.Lệ Đình Phong mở một chút âm nhạc trên xe, là đoạn nhạc khiến người ta thả lỏng tâm trạng.Lệ Đình Phong liếc mắt nhìn sườn mặt điềm tĩnh của cô, giật giật hầu kết.Cũng như những gì Thẩm An Nhiên suy nghĩ, Lệ Đình Phong cũng không thích lái xe, anh có tài xế riêng đưa đón, nhưng khi cùng Thẩm An Nhiên bên nhau anh nguyện ý làm một tài xế, hưởng thụ khoảng thời gian thuộc về hai người.Vừa đến tám giờ rưỡi, ánh mặt trời lộ ra những tia sáng ấm áp xuyên qua các tầng mây, khúc xạ qua những tấm kính trên những tòa nhà chiếu vào mắt.Lệ Đình Phong đem xe đậu ở vị trí đậu xe tạm thời, đối diện chính là nhà họ Tần.Cụp một tiếng, cửa xe mở khóa, Thẩm An Nhiên xuống xe khó được lúc dịu dàng mà nói câu “CámƠn”.“Giữa trưa có thời gian thì cùng nhau ăn cơm.”“Vậy em có khả năng không có thời gian.”Cũng không biết là thật sự không có thời gian, hay là bởi vì nghĩ đến việc phải ăn cơm cùng Lê Đình Phong mà tìm cớ từ chối, Lê Đình Phong không nói gì, sau khi nhìn thấy Thẩm An Nhiên mang theo máy tính đi qua đường thì Lê Đình Phong mới lái xe rời đi..

Lời này thật kì lạ, Lệ Đình Phong nhíu mi, giọng điệu không nặng không nhẹ: “Đừng cho là anh không biết trong lòng em đang nghĩ cái gì, có điều em cũng cần lo lắng, anh để anh ta đi theo em không phải để canh chừng em, năng lực làm việc của anh ta rất tốt, những việc khó khăn có thể giao toàn bộ cho anh ta, anh ta sẽ sắp xếp tốt mọi thứ.”

Sáng sớm hôm sau, hai người cùng nhau rời giường rửa mặt ăn cơm.

Bữa sang của Lê Đình Phong rất đa dạng phức tạp, còn món ăn của Thẩm An Nhiên chỉ có cháo, người có bệnh dạ dày ăn uống phải đơn giảm thanh đạm.

Lệ Đình Phong ăn không nhiều lắm, vừa ăn còn muốn uống cà phê vừa xem báo chí: “Đợi lát nữa anh.

đưa em đi làm

Thẩm An Nhiên: “Em hôm nay trực tiếp đi đến nhà họ Tần.”

Lệ Đình Phong buồng tờ bảo xuống: “Anh tiện đường đưa em đi”

Thẩm An Nhiên bỗng nhiên cảm thấy không thích hợp, anh đưa cô đi? Còn tiện đường?

Nhà họ Tần và tập đoàn Đại Phong một chỗ ở phía bắc một chỗ ở phía Nam, tiện đường chỗ nào, cực kỳ xa, vòng qua vòng lại hết nửa thành phố?

Thẩm An Nhiên biết điều không đi quấy rầy hứng thú của anh, chỉ là hỏi nhiều một câu: “Sao lại là anh lái xe, tài xế của anh đâu?”

“Nghỉ phép”

Cho dù là tài xế nghỉ ngơi, cũng không tới phiên anh lái xe? Hơn nữa cô nhớ rõ Lệ Đình Phong không thích tự mình lái xe, anh cho rằng lái xe chính là lãng phí thời gian, so với lái xe còn không bằng ngồi ở

trên xe xem mấy phần văn kiện.

Thẩm An Nhiên sợ chậm trễ thời gian khiến anh không vui, cầm theo máy tính đi ra ngoài, thay giày.

Lệ Đình Phong đi ra ngoài trước, lái xe đến dừng lại ở cửa.

Thẩm An Nhiên cúi người ngồi vào trong.

Trong xe không có âm nhạc, cũng không ai nói chuyện, im lặng đến có thể nghe được tiếng hít thở của đối phương, Thẩm An Nhiên cùng Lê Đình Phong hình như, trong lòng không có một chút tạp niệm, một người chỉ chăm chú lái xe, mà người còn lại cũng chỉ là nhìn ngắm những cảnh sắc ven đường.

Mấy tháng này quan hệ của cô cùng Lê Đình Phong thay đổi rất nhiều, có đôi khi đêm khuya tỉnh dậy, cô nhìn người đàn ông đang ông cô ngủ nghi ngờ chính mình đang nằm mơ.

Hiện tại cô vẫn chưa quen, chỉ có thể nói là bởi vì trong bốn năm kia, Lệ Đình Phong đối xử tồi tệ với cô nên đã mang đến ảnh hưởng lớn, đã khắc sâu vào xương tủy, khi ngẫm lại chỉ thấy vô cùng kích động.

Lệ Đình Phong mở một chút âm nhạc trên xe, là đoạn nhạc khiến người ta thả lỏng tâm trạng.

Lệ Đình Phong liếc mắt nhìn sườn mặt điềm tĩnh của cô, giật giật hầu kết.

Cũng như những gì Thẩm An Nhiên suy nghĩ, Lệ Đình Phong cũng không thích lái xe, anh có tài xế riêng đưa đón, nhưng khi cùng Thẩm An Nhiên bên nhau anh nguyện ý làm một tài xế, hưởng thụ khoảng thời gian thuộc về hai người.

Vừa đến tám giờ rưỡi, ánh mặt trời lộ ra những tia sáng ấm áp xuyên qua các tầng mây, khúc xạ qua những tấm kính trên những tòa nhà chiếu vào mắt.

Lệ Đình Phong đem xe đậu ở vị trí đậu xe tạm thời, đối diện chính là nhà họ Tần.

Cụp một tiếng, cửa xe mở khóa, Thẩm An Nhiên xuống xe khó được lúc dịu dàng mà nói câu “Cám

Ơn”.

“Giữa trưa có thời gian thì cùng nhau ăn cơm.”

“Vậy em có khả năng không có thời gian.”

Cũng không biết là thật sự không có thời gian, hay là bởi vì nghĩ đến việc phải ăn cơm cùng Lê Đình Phong mà tìm cớ từ chối, Lê Đình Phong không nói gì, sau khi nhìn thấy Thẩm An Nhiên mang theo máy tính đi qua đường thì Lê Đình Phong mới lái xe rời đi..

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Lời này thật kì lạ, Lệ Đình Phong nhíu mi, giọng điệu không nặng không nhẹ: “Đừng cho là anh không biết trong lòng em đang nghĩ cái gì, có điều em cũng cần lo lắng, anh để anh ta đi theo em không phải để canh chừng em, năng lực làm việc của anh ta rất tốt, những việc khó khăn có thể giao toàn bộ cho anh ta, anh ta sẽ sắp xếp tốt mọi thứ.”Sáng sớm hôm sau, hai người cùng nhau rời giường rửa mặt ăn cơm.Bữa sang của Lê Đình Phong rất đa dạng phức tạp, còn món ăn của Thẩm An Nhiên chỉ có cháo, người có bệnh dạ dày ăn uống phải đơn giảm thanh đạm.Lệ Đình Phong ăn không nhiều lắm, vừa ăn còn muốn uống cà phê vừa xem báo chí: “Đợi lát nữa anh.đưa em đi làmThẩm An Nhiên: “Em hôm nay trực tiếp đi đến nhà họ Tần.”Lệ Đình Phong buồng tờ bảo xuống: “Anh tiện đường đưa em đi”Thẩm An Nhiên bỗng nhiên cảm thấy không thích hợp, anh đưa cô đi? Còn tiện đường?Nhà họ Tần và tập đoàn Đại Phong một chỗ ở phía bắc một chỗ ở phía Nam, tiện đường chỗ nào, cực kỳ xa, vòng qua vòng lại hết nửa thành phố?Thẩm An Nhiên biết điều không đi quấy rầy hứng thú của anh, chỉ là hỏi nhiều một câu: “Sao lại là anh lái xe, tài xế của anh đâu?”“Nghỉ phép”Cho dù là tài xế nghỉ ngơi, cũng không tới phiên anh lái xe? Hơn nữa cô nhớ rõ Lệ Đình Phong không thích tự mình lái xe, anh cho rằng lái xe chính là lãng phí thời gian, so với lái xe còn không bằng ngồi ởtrên xe xem mấy phần văn kiện.Thẩm An Nhiên sợ chậm trễ thời gian khiến anh không vui, cầm theo máy tính đi ra ngoài, thay giày.Lệ Đình Phong đi ra ngoài trước, lái xe đến dừng lại ở cửa.Thẩm An Nhiên cúi người ngồi vào trong.Trong xe không có âm nhạc, cũng không ai nói chuyện, im lặng đến có thể nghe được tiếng hít thở của đối phương, Thẩm An Nhiên cùng Lê Đình Phong hình như, trong lòng không có một chút tạp niệm, một người chỉ chăm chú lái xe, mà người còn lại cũng chỉ là nhìn ngắm những cảnh sắc ven đường.Mấy tháng này quan hệ của cô cùng Lê Đình Phong thay đổi rất nhiều, có đôi khi đêm khuya tỉnh dậy, cô nhìn người đàn ông đang ông cô ngủ nghi ngờ chính mình đang nằm mơ.Hiện tại cô vẫn chưa quen, chỉ có thể nói là bởi vì trong bốn năm kia, Lệ Đình Phong đối xử tồi tệ với cô nên đã mang đến ảnh hưởng lớn, đã khắc sâu vào xương tủy, khi ngẫm lại chỉ thấy vô cùng kích động.Lệ Đình Phong mở một chút âm nhạc trên xe, là đoạn nhạc khiến người ta thả lỏng tâm trạng.Lệ Đình Phong liếc mắt nhìn sườn mặt điềm tĩnh của cô, giật giật hầu kết.Cũng như những gì Thẩm An Nhiên suy nghĩ, Lệ Đình Phong cũng không thích lái xe, anh có tài xế riêng đưa đón, nhưng khi cùng Thẩm An Nhiên bên nhau anh nguyện ý làm một tài xế, hưởng thụ khoảng thời gian thuộc về hai người.Vừa đến tám giờ rưỡi, ánh mặt trời lộ ra những tia sáng ấm áp xuyên qua các tầng mây, khúc xạ qua những tấm kính trên những tòa nhà chiếu vào mắt.Lệ Đình Phong đem xe đậu ở vị trí đậu xe tạm thời, đối diện chính là nhà họ Tần.Cụp một tiếng, cửa xe mở khóa, Thẩm An Nhiên xuống xe khó được lúc dịu dàng mà nói câu “CámƠn”.“Giữa trưa có thời gian thì cùng nhau ăn cơm.”“Vậy em có khả năng không có thời gian.”Cũng không biết là thật sự không có thời gian, hay là bởi vì nghĩ đến việc phải ăn cơm cùng Lê Đình Phong mà tìm cớ từ chối, Lê Đình Phong không nói gì, sau khi nhìn thấy Thẩm An Nhiên mang theo máy tính đi qua đường thì Lê Đình Phong mới lái xe rời đi..

Chương 165