Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 624: Nói ra chuyện thiếu đạo đất mà người làm

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Có thể khiến Lã Việt kính nể như thế, vậy thì người này nhât định không phải là người bình thường rồi! Đầu óc Khương Văn Lạc rất nhạy bén, bây giờ anh ta có dùng đầu ngón chân để suy nghĩ thì cũng có thể nghĩ ra được là Hoàng Thiên không phải người bình thường.Khương Văn Lạc đánh giá con người của Hoàng Thiên một chút rồi thu lại cái nhìn khinh khi với anh, trong lòng nghĩ đừng nhìn Hoàng Thiên ăn mặc giản dị quê mùa, khiêm tốn nhưng thật ra anh không phải là người đơn giản.Còn nữa, mấy thuộc hạ của Hoàng Thiên, nhìn thôi đã biết không phải bình thường, trêи người ai ai cũng tràn đây sát khí uy nghiêm, khiến người khác nhìn là cảm thấy như bị đè ép một cách mãnh liệt.Chỉ mới nghĩ đến đây thôi, Khương Văn Lạc vội vàng đi đến gân Hoàng Thiên rôi nói: “Ngài Thiên, xin tha lỗi cho tôi vì những lời nói xấc xược vừa rồi, mong ngài hãy bỏ qua chol”Hoàng Thiên nhìn Khương Văn Lạc, cái tên này nói chuyện nghe rất không ổn, mà còn rất kiêu ngạo, thật sự là đủ cho người ta tức giận.Nhưng nể mặt anh ta là bạn tốt của Lã Việt, Hoàng Thiên không muốn tính toán quá nhiêu với anh ta.“Thôi bỏ đi, cậu cũng là bạn bè của Lã Việt, vậy thì cũng coi như là bạn bè của tôi.”Hoàng Thiên vỗ vỗ vai của Khương Văn Lạc.Khương Văn Lạc vẫn có cảm thấy không quen Hoàng Thiên vỗ vai anh ta như thế, làm anh ta cảm thấy có chút gượng gạo.Cũng có thể nói là do tính tình kiêu ngạo của anh ta nối dậy, bởi vì trong huyện Thuận Thành, vẫn chưa có ai dám võ vai anh ta như Hoàng Thiên.Chỉ là Khương Văn Lạc cũng đã phản ứng lại rất nhanh, cười với Hoàng Thiên, lúc này cũng không nói thêm gì nữa.Khương Minh Long nhìn thấy con trai bắt tay làm hòa với Hoàng Thiên, ông ta cũng không huênh hoang nữa, kéo vợ của ông ta lại, ra hiệu vợ mình đừng nói lung tung nữa.“Hừ”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Có thể khiến Lã Việt kính nể như thế, vậy thì người này nhât định không phải là người bình thường rồi! Đầu óc Khương Văn Lạc rất nhạy bén, bây giờ anh ta có dùng đầu ngón chân để suy nghĩ thì cũng có thể nghĩ ra được là Hoàng Thiên không phải người bình thường.

Khương Văn Lạc đánh giá con người của Hoàng Thiên một chút rồi thu lại cái nhìn khinh khi với anh, trong lòng nghĩ đừng nhìn Hoàng Thiên ăn mặc giản dị quê mùa, khiêm tốn nhưng thật ra anh không phải là người đơn giản.

Còn nữa, mấy thuộc hạ của Hoàng Thiên, nhìn thôi đã biết không phải bình thường, trêи người ai ai cũng tràn đây sát khí uy nghiêm, khiến người khác nhìn là cảm thấy như bị đè ép một cách mãnh liệt.

Chỉ mới nghĩ đến đây thôi, Khương Văn Lạc vội vàng đi đến gân Hoàng Thiên rôi nói: “Ngài Thiên, xin tha lỗi cho tôi vì những lời nói xấc xược vừa rồi, mong ngài hãy bỏ qua chol”

Hoàng Thiên nhìn Khương Văn Lạc, cái tên này nói chuyện nghe rất không ổn, mà còn rất kiêu ngạo, thật sự là đủ cho người ta tức giận.

Nhưng nể mặt anh ta là bạn tốt của Lã Việt, Hoàng Thiên không muốn tính toán quá nhiêu với anh ta.

“Thôi bỏ đi, cậu cũng là bạn bè của Lã Việt, vậy thì cũng coi như là bạn bè của tôi.”

Hoàng Thiên vỗ vỗ vai của Khương Văn Lạc.

Khương Văn Lạc vẫn có cảm thấy không quen Hoàng Thiên vỗ vai anh ta như thế, làm anh ta cảm thấy có chút gượng gạo.

Cũng có thể nói là do tính tình kiêu ngạo của anh ta nối dậy, bởi vì trong huyện Thuận Thành, vẫn chưa có ai dám võ vai anh ta như Hoàng Thiên.

Chỉ là Khương Văn Lạc cũng đã phản ứng lại rất nhanh, cười với Hoàng Thiên, lúc này cũng không nói thêm gì nữa.

Khương Minh Long nhìn thấy con trai bắt tay làm hòa với Hoàng Thiên, ông ta cũng không huênh hoang nữa, kéo vợ của ông ta lại, ra hiệu vợ mình đừng nói lung tung nữa.

“Hừ”

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Có thể khiến Lã Việt kính nể như thế, vậy thì người này nhât định không phải là người bình thường rồi! Đầu óc Khương Văn Lạc rất nhạy bén, bây giờ anh ta có dùng đầu ngón chân để suy nghĩ thì cũng có thể nghĩ ra được là Hoàng Thiên không phải người bình thường.Khương Văn Lạc đánh giá con người của Hoàng Thiên một chút rồi thu lại cái nhìn khinh khi với anh, trong lòng nghĩ đừng nhìn Hoàng Thiên ăn mặc giản dị quê mùa, khiêm tốn nhưng thật ra anh không phải là người đơn giản.Còn nữa, mấy thuộc hạ của Hoàng Thiên, nhìn thôi đã biết không phải bình thường, trêи người ai ai cũng tràn đây sát khí uy nghiêm, khiến người khác nhìn là cảm thấy như bị đè ép một cách mãnh liệt.Chỉ mới nghĩ đến đây thôi, Khương Văn Lạc vội vàng đi đến gân Hoàng Thiên rôi nói: “Ngài Thiên, xin tha lỗi cho tôi vì những lời nói xấc xược vừa rồi, mong ngài hãy bỏ qua chol”Hoàng Thiên nhìn Khương Văn Lạc, cái tên này nói chuyện nghe rất không ổn, mà còn rất kiêu ngạo, thật sự là đủ cho người ta tức giận.Nhưng nể mặt anh ta là bạn tốt của Lã Việt, Hoàng Thiên không muốn tính toán quá nhiêu với anh ta.“Thôi bỏ đi, cậu cũng là bạn bè của Lã Việt, vậy thì cũng coi như là bạn bè của tôi.”Hoàng Thiên vỗ vỗ vai của Khương Văn Lạc.Khương Văn Lạc vẫn có cảm thấy không quen Hoàng Thiên vỗ vai anh ta như thế, làm anh ta cảm thấy có chút gượng gạo.Cũng có thể nói là do tính tình kiêu ngạo của anh ta nối dậy, bởi vì trong huyện Thuận Thành, vẫn chưa có ai dám võ vai anh ta như Hoàng Thiên.Chỉ là Khương Văn Lạc cũng đã phản ứng lại rất nhanh, cười với Hoàng Thiên, lúc này cũng không nói thêm gì nữa.Khương Minh Long nhìn thấy con trai bắt tay làm hòa với Hoàng Thiên, ông ta cũng không huênh hoang nữa, kéo vợ của ông ta lại, ra hiệu vợ mình đừng nói lung tung nữa.“Hừ”

Chương 624: Nói ra chuyện thiếu đạo đất mà người làm