Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 643: Vứt bỏ cái mạng
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không tốt! Đoàn Phong lập tức nhận ra không ổn, côn sắt trong tay đã bị Hoàng Thiên nắm chặt lấy, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Hoàng Thiên giật đi.“Bụp!" Cú đá này Hoàng Thiên dùng hết sức để đá, chính là muốn đá chết Đoàn Phong.Đoàn Phong cảm giác ngực mình như bị một tảng đá lớn đập vào, đau đến mức gã ta kêu gào lên một tiếng, văng ra xa bốn, năm mét, ngã ở gần quầy bar.“Rầm rầm”một tiếng, kèm theo đó là tiếng hét của của Đoàn Phong, con hàng này suýt nữa là đã đi gặp Diêm Vương báo danh, quay đầu một cái phun ra một ngụm máu tươi, chỉ còn lại nửa cái mạng.Điều này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây đều choáng váng, đặc biệt là cái cặp đôi nam nữ tay câm dao kia, quên cả việc tấn công công Hoàng Thiên.Bốn người ngoại quốc kia thì cứ ngơ ngác dung đó, không biết phải làm sao.Bọn họ không ngờ Hoàng Thiên lại có thực lực như vậy, bọn họ cho rằng chỉ cần Hoàng Thiên một mình đến quán bar Lửa Quỷ, vậy thì cho dù anh có mọc cánh cũng khó thoát khỏi đây.Nhưng bây giờ xem ra bọn họ đều đã nghĩ sai rồi, Hoàng Thiên chẳng những có thể chạy thoát bất cứ lúc nào, thậm chí còn có khả năng tiêu diệt hết bọn họ.“Một đám vô dụng! Lên hết cho tôi, g**t ch*t Hoàng Thiên!”Vì để cho Đoàn Phong và cặp đôi nam nữ kia nghe hiểu được nên Nita dùng tiếng Việt Nam để mắng chửi, ra lệnh cho bọn họ cùng nhau xông lên.Lúc này Đoàn Phong đã gần như què quặt rồi, sau khi bị đá trọng thương, gã ta cảm thấy như ngũ tạng lục phủ đều bị lệch hết khỏi vị trí, làm gì còn sức mà gượng dậy nữa.Bốn người ngoại quốc vẫn rất phục tùng mệnh lệnh của Nita, bọn họ không dám làm trái lời cô ta, Nita chính là thủ lĩnh của đoàn Ky Sĩ Thánh Đường, ở trong lòng bọn họ, cô ta chính là một sự tồn tại giống như thần vậy.Bốn người vừa định cầm vũ khí lên xử lý Hoàng Thiên, nhưng đúng lúc này có mấy người từ bên ngoài xông vào quán bar.Người dẫn đầu chính là Vũ Thanh, theo ở phía sau anh ta chính là mấy người thuộc hạ.Bọn họ có thể coi như đã dùng tốc độ nhanh nhất để xông vào, tính từ lúc Hoàng Thiên ra tay tới giờ vân chưa đến một phút, vân khá nhanh.Thấy có người xông tới, cặp đôi nam nữ kia nhanh chóng lãy ra hai gói bột rôi hất vê phía đám người Vũ Thanh.Bột phấn lập tức bao phủ hết đám người Vũ Thanh.Đây là thứ bột phấn có thể khiến người ta hôn mê, trước đây cặp năm nữ này không ít lân dùng thứ này, có thể nói là bách phát bách trúng, bọn họ cho rằng lân này chắc chắn cũng sẽ có hiệu quả.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Không tốt! Đoàn Phong lập tức nhận ra không ổn, côn sắt trong tay đã bị Hoàng Thiên nắm chặt lấy, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Hoàng Thiên giật đi.
“Bụp!" Cú đá này Hoàng Thiên dùng hết sức để đá, chính là muốn đá chết Đoàn Phong.
Đoàn Phong cảm giác ngực mình như bị một tảng đá lớn đập vào, đau đến mức gã ta kêu gào lên một tiếng, văng ra xa bốn, năm mét, ngã ở gần quầy bar.
“Rầm rầm”
một tiếng, kèm theo đó là tiếng hét của của Đoàn Phong, con hàng này suýt nữa là đã đi gặp Diêm Vương báo danh, quay đầu một cái phun ra một ngụm máu tươi, chỉ còn lại nửa cái mạng.
Điều này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây đều choáng váng, đặc biệt là cái cặp đôi nam nữ tay câm dao kia, quên cả việc tấn công công Hoàng Thiên.
Bốn người ngoại quốc kia thì cứ ngơ ngác dung đó, không biết phải làm sao.
Bọn họ không ngờ Hoàng Thiên lại có thực lực như vậy, bọn họ cho rằng chỉ cần Hoàng Thiên một mình đến quán bar Lửa Quỷ, vậy thì cho dù anh có mọc cánh cũng khó thoát khỏi đây.
Nhưng bây giờ xem ra bọn họ đều đã nghĩ sai rồi, Hoàng Thiên chẳng những có thể chạy thoát bất cứ lúc nào, thậm chí còn có khả năng tiêu diệt hết bọn họ.
“Một đám vô dụng! Lên hết cho tôi, g**t ch*t Hoàng Thiên!”
Vì để cho Đoàn Phong và cặp đôi nam nữ kia nghe hiểu được nên Nita dùng tiếng Việt Nam để mắng chửi, ra lệnh cho bọn họ cùng nhau xông lên.
Lúc này Đoàn Phong đã gần như què quặt rồi, sau khi bị đá trọng thương, gã ta cảm thấy như ngũ tạng lục phủ đều bị lệch hết khỏi vị trí, làm gì còn sức mà gượng dậy nữa.
Bốn người ngoại quốc vẫn rất phục tùng mệnh lệnh của Nita, bọn họ không dám làm trái lời cô ta, Nita chính là thủ lĩnh của đoàn Ky Sĩ Thánh Đường, ở trong lòng bọn họ, cô ta chính là một sự tồn tại giống như thần vậy.
Bốn người vừa định cầm vũ khí lên xử lý Hoàng Thiên, nhưng đúng lúc này có mấy người từ bên ngoài xông vào quán bar.
Người dẫn đầu chính là Vũ Thanh, theo ở phía sau anh ta chính là mấy người thuộc hạ.
Bọn họ có thể coi như đã dùng tốc độ nhanh nhất để xông vào, tính từ lúc Hoàng Thiên ra tay tới giờ vân chưa đến một phút, vân khá nhanh.
Thấy có người xông tới, cặp đôi nam nữ kia nhanh chóng lãy ra hai gói bột rôi hất vê phía đám người Vũ Thanh.
Bột phấn lập tức bao phủ hết đám người Vũ Thanh.
Đây là thứ bột phấn có thể khiến người ta hôn mê, trước đây cặp năm nữ này không ít lân dùng thứ này, có thể nói là bách phát bách trúng, bọn họ cho rằng lân này chắc chắn cũng sẽ có hiệu quả.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không tốt! Đoàn Phong lập tức nhận ra không ổn, côn sắt trong tay đã bị Hoàng Thiên nắm chặt lấy, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Hoàng Thiên giật đi.“Bụp!" Cú đá này Hoàng Thiên dùng hết sức để đá, chính là muốn đá chết Đoàn Phong.Đoàn Phong cảm giác ngực mình như bị một tảng đá lớn đập vào, đau đến mức gã ta kêu gào lên một tiếng, văng ra xa bốn, năm mét, ngã ở gần quầy bar.“Rầm rầm”một tiếng, kèm theo đó là tiếng hét của của Đoàn Phong, con hàng này suýt nữa là đã đi gặp Diêm Vương báo danh, quay đầu một cái phun ra một ngụm máu tươi, chỉ còn lại nửa cái mạng.Điều này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây đều choáng váng, đặc biệt là cái cặp đôi nam nữ tay câm dao kia, quên cả việc tấn công công Hoàng Thiên.Bốn người ngoại quốc kia thì cứ ngơ ngác dung đó, không biết phải làm sao.Bọn họ không ngờ Hoàng Thiên lại có thực lực như vậy, bọn họ cho rằng chỉ cần Hoàng Thiên một mình đến quán bar Lửa Quỷ, vậy thì cho dù anh có mọc cánh cũng khó thoát khỏi đây.Nhưng bây giờ xem ra bọn họ đều đã nghĩ sai rồi, Hoàng Thiên chẳng những có thể chạy thoát bất cứ lúc nào, thậm chí còn có khả năng tiêu diệt hết bọn họ.“Một đám vô dụng! Lên hết cho tôi, g**t ch*t Hoàng Thiên!”Vì để cho Đoàn Phong và cặp đôi nam nữ kia nghe hiểu được nên Nita dùng tiếng Việt Nam để mắng chửi, ra lệnh cho bọn họ cùng nhau xông lên.Lúc này Đoàn Phong đã gần như què quặt rồi, sau khi bị đá trọng thương, gã ta cảm thấy như ngũ tạng lục phủ đều bị lệch hết khỏi vị trí, làm gì còn sức mà gượng dậy nữa.Bốn người ngoại quốc vẫn rất phục tùng mệnh lệnh của Nita, bọn họ không dám làm trái lời cô ta, Nita chính là thủ lĩnh của đoàn Ky Sĩ Thánh Đường, ở trong lòng bọn họ, cô ta chính là một sự tồn tại giống như thần vậy.Bốn người vừa định cầm vũ khí lên xử lý Hoàng Thiên, nhưng đúng lúc này có mấy người từ bên ngoài xông vào quán bar.Người dẫn đầu chính là Vũ Thanh, theo ở phía sau anh ta chính là mấy người thuộc hạ.Bọn họ có thể coi như đã dùng tốc độ nhanh nhất để xông vào, tính từ lúc Hoàng Thiên ra tay tới giờ vân chưa đến một phút, vân khá nhanh.Thấy có người xông tới, cặp đôi nam nữ kia nhanh chóng lãy ra hai gói bột rôi hất vê phía đám người Vũ Thanh.Bột phấn lập tức bao phủ hết đám người Vũ Thanh.Đây là thứ bột phấn có thể khiến người ta hôn mê, trước đây cặp năm nữ này không ít lân dùng thứ này, có thể nói là bách phát bách trúng, bọn họ cho rằng lân này chắc chắn cũng sẽ có hiệu quả.