“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 216

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lệ Đình Phong chưa bao giờ nhìn thấy Thẩm An Nhiên trầm lặng đầy vẻ đe dọa như này, rõ ràng đầu mũi của cô còn có hơi thở, ngực còn đang bị ức h**p, nhiệt độ cơ thể cũng còn, nhưng mà anh cảm thấy cô giống như sắp chết tới nơi rồi vậy.Cái kiểu sợ hãi như chẳng có việc gì này, khiến trong lòng anh ta kìm nén không được sự hấp tấp, anh bóp hàm dưới của Thẩm An Nhiên, lực mạnh giống như muốn bóp nát xương cốt cô ra từng khúc vậy.“Thẩm An Nhiên nếu cô muốn dùng cách này để từ từ tự tử chết, cô có tin hay không tôi dùng dây thừng cột cô trên giường giống như người sống thực vật vậy, chỉ có thể dựa vào chất lỏng dinh dưỡng để tiếp tục sống!” Anh cũng không quan †âm Thẩm An Nhiên có khỏe mạnh hay không nữa rồi, chỉ cần cô còn sống là được.Thẩm An Nhiên bắt đầu run rẩy, chỉ là tần suất run rẩy rất nhỏ, nếu như Lệ Đình Phong ôm lấy cô căn bản là không cảm giác được.“Tôi…” Thẩm An Nhiên chuyển ánh mắt nhìn Lệ Đình Phong.Lệ Đình Phong cũng đã mang cô tới vịnh Thủy Tiên nhốt lại rồi, thì còn có gì mà không làm được nữa chứ?“Anh tháo dây xích trên chân tôi ra, tôi không chạy, sẽ ngoan ngoãn ăn cơm…”“Cô có tư cách gì nói điều kiện với tôi chứ?” Lệ Đình Phong cười nhạo một tiếng, lời nói mang theo vẻ châm biếm: “Bệnh thần kinh không muốn bị nhốt ở trong phòng, lẽ nào cô muốn vào bệnh viện tâm thần?”Thẩm An Nhiên đỏ hết cả mắt, ánh mắt lộ ra vẻ oán hận, Lệ Đình Phong độc quyền c**ng b*c, lời nói hung ác nói ra từ trước tới giờ đều nói là làm.“Nghe nói bệnh viện tâm thần bên phía bắc cũng không †ồi, cô có muốn đi qua đó ở một thời gian không?”Bệnh viện tâm thành của thành phố Hồ Chí Minh chia thành hai loại, một loại là bệnh viện tâm thần bình thường, loại còn lại là nhà thương điên.Nhà thương điên ở thành phố Hồ Chí Minh là sự tồn tại kinh khủng, trong đó giam giữ người mắc bệnh có xu hướng bạo lực, thường xuyên bị giam giữ trong phòng tối đen không nhìn thấy ánh sáng, nơi đó luôn luôn là tiếng thét chói tai truyền tới cả một đêm.Hồi còn nhỏ, Thẩm Đại Nam hay hù dọa cô, không nghe lời sẽ đem cô nhốt trong nhà thương điên, sự sợ hãi từ nhỏ tới lên khắc vào trong xương cốt, như hôm nay Lệ Đình Phong trong nháy mắt gợi lên khiến cô vẫn luôn giấu đi sự sợ hãi.Lệ Đình Phong liếc mắt nhìn bát cháo ở thế giới ngầm, nhìn cô: “Tự cô chọn đi, là ngoan ngoãn ăn cơm, hoặc là trở thành “người thực vật”, hoặc là bị đưa tới nhà thương điên.”trên đất, cũng không ngại bẩn mà đưa tay ra bỏ cháo từ dưới đất vô miệng.Con ngươi Lệ Đình Phong co lại một hồi, túm lấy tay cô từ trên mặt đất đứng dậy.Thẩm An Nhiên yếu ớt đứng dậy, con mắt khô khan đỏ hoe nghẹn ngào nói: “Tôi sẽ ăn sạch mà…”Lệ Đình Phong hung hăng nhíu mày lại, anh biết bản thân quá tàn ác bức ép Thẩm An Nhiên rồi, anh đưa người tới phòng tắm rửa tay, một bên lau mặt cho cô, một bên dịu dàng nói: “Rơi xuống đất rồi thì không cần ăn nữa, Thẩm An Nhiên, tôi nhốt em chỉ là muốn em nghe lời tôi, không cần thật sự tưởng mình là một con chó.Yêu cầu của tôi cũng không nhiều, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời của tôi, ngoan ngoãn ăn cơm là được rồi”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lệ Đình Phong chưa bao giờ nhìn thấy Thẩm An Nhiên trầm lặng đầy vẻ đe dọa như này, rõ ràng đầu mũi của cô còn có hơi thở, ngực còn đang bị ức h**p, nhiệt độ cơ thể cũng còn, nhưng mà anh cảm thấy cô giống như sắp chết tới nơi rồi vậy.

Cái kiểu sợ hãi như chẳng có việc gì này, khiến trong lòng anh ta kìm nén không được sự hấp tấp, anh bóp hàm dưới của Thẩm An Nhiên, lực mạnh giống như muốn bóp nát xương cốt cô ra từng khúc vậy.

“Thẩm An Nhiên nếu cô muốn dùng cách này để từ từ tự tử chết, cô có tin hay không tôi dùng dây thừng cột cô trên giường giống như người sống thực vật vậy, chỉ có thể dựa vào chất lỏng dinh dưỡng để tiếp tục sống!” Anh cũng không quan †âm Thẩm An Nhiên có khỏe mạnh hay không nữa rồi, chỉ cần cô còn sống là được.

Thẩm An Nhiên bắt đầu run rẩy, chỉ là tần suất run rẩy rất nhỏ, nếu như Lệ Đình Phong ôm lấy cô căn bản là không cảm giác được.

“Tôi…” Thẩm An Nhiên chuyển ánh mắt nhìn Lệ Đình Phong.

Lệ Đình Phong cũng đã mang cô tới vịnh Thủy Tiên nhốt lại rồi, thì còn có gì mà không làm được nữa chứ?

“Anh tháo dây xích trên chân tôi ra, tôi không chạy, sẽ ngoan ngoãn ăn cơm…”

“Cô có tư cách gì nói điều kiện với tôi chứ?” Lệ Đình Phong cười nhạo một tiếng, lời nói mang theo vẻ châm biếm: “Bệnh thần kinh không muốn bị nhốt ở trong phòng, lẽ nào cô muốn vào bệnh viện tâm thần?”

Thẩm An Nhiên đỏ hết cả mắt, ánh mắt lộ ra vẻ oán hận, Lệ Đình Phong độc quyền c**ng b*c, lời nói hung ác nói ra từ trước tới giờ đều nói là làm.

“Nghe nói bệnh viện tâm thần bên phía bắc cũng không †ồi, cô có muốn đi qua đó ở một thời gian không?”

Bệnh viện tâm thành của thành phố Hồ Chí Minh chia thành hai loại, một loại là bệnh viện tâm thần bình thường, loại còn lại là nhà thương điên.

Nhà thương điên ở thành phố Hồ Chí Minh là sự tồn tại kinh khủng, trong đó giam giữ người mắc bệnh có xu hướng bạo lực, thường xuyên bị giam giữ trong phòng tối đen không nhìn thấy ánh sáng, nơi đó luôn luôn là tiếng thét chói tai truyền tới cả một đêm.

Hồi còn nhỏ, Thẩm Đại Nam hay hù dọa cô, không nghe lời sẽ đem cô nhốt trong nhà thương điên, sự sợ hãi từ nhỏ tới lên khắc vào trong xương cốt, như hôm nay Lệ Đình Phong trong nháy mắt gợi lên khiến cô vẫn luôn giấu đi sự sợ hãi.

Lệ Đình Phong liếc mắt nhìn bát cháo ở thế giới ngầm, nhìn cô: “Tự cô chọn đi, là ngoan ngoãn ăn cơm, hoặc là trở thành “người thực vật”, hoặc là bị đưa tới nhà thương điên.”

Image removed.

trên đất, cũng không ngại bẩn mà đưa tay ra bỏ cháo từ dưới đất vô miệng.

Con ngươi Lệ Đình Phong co lại một hồi, túm lấy tay cô từ trên mặt đất đứng dậy.

Thẩm An Nhiên yếu ớt đứng dậy, con mắt khô khan đỏ hoe nghẹn ngào nói: “Tôi sẽ ăn sạch mà…”

Lệ Đình Phong hung hăng nhíu mày lại, anh biết bản thân quá tàn ác bức ép Thẩm An Nhiên rồi, anh đưa người tới phòng tắm rửa tay, một bên lau mặt cho cô, một bên dịu dàng nói: “Rơi xuống đất rồi thì không cần ăn nữa, Thẩm An Nhiên, tôi nhốt em chỉ là muốn em nghe lời tôi, không cần thật sự tưởng mình là một con chó.

Yêu cầu của tôi cũng không nhiều, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời của tôi, ngoan ngoãn ăn cơm là được rồi”.

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lệ Đình Phong chưa bao giờ nhìn thấy Thẩm An Nhiên trầm lặng đầy vẻ đe dọa như này, rõ ràng đầu mũi của cô còn có hơi thở, ngực còn đang bị ức h**p, nhiệt độ cơ thể cũng còn, nhưng mà anh cảm thấy cô giống như sắp chết tới nơi rồi vậy.Cái kiểu sợ hãi như chẳng có việc gì này, khiến trong lòng anh ta kìm nén không được sự hấp tấp, anh bóp hàm dưới của Thẩm An Nhiên, lực mạnh giống như muốn bóp nát xương cốt cô ra từng khúc vậy.“Thẩm An Nhiên nếu cô muốn dùng cách này để từ từ tự tử chết, cô có tin hay không tôi dùng dây thừng cột cô trên giường giống như người sống thực vật vậy, chỉ có thể dựa vào chất lỏng dinh dưỡng để tiếp tục sống!” Anh cũng không quan †âm Thẩm An Nhiên có khỏe mạnh hay không nữa rồi, chỉ cần cô còn sống là được.Thẩm An Nhiên bắt đầu run rẩy, chỉ là tần suất run rẩy rất nhỏ, nếu như Lệ Đình Phong ôm lấy cô căn bản là không cảm giác được.“Tôi…” Thẩm An Nhiên chuyển ánh mắt nhìn Lệ Đình Phong.Lệ Đình Phong cũng đã mang cô tới vịnh Thủy Tiên nhốt lại rồi, thì còn có gì mà không làm được nữa chứ?“Anh tháo dây xích trên chân tôi ra, tôi không chạy, sẽ ngoan ngoãn ăn cơm…”“Cô có tư cách gì nói điều kiện với tôi chứ?” Lệ Đình Phong cười nhạo một tiếng, lời nói mang theo vẻ châm biếm: “Bệnh thần kinh không muốn bị nhốt ở trong phòng, lẽ nào cô muốn vào bệnh viện tâm thần?”Thẩm An Nhiên đỏ hết cả mắt, ánh mắt lộ ra vẻ oán hận, Lệ Đình Phong độc quyền c**ng b*c, lời nói hung ác nói ra từ trước tới giờ đều nói là làm.“Nghe nói bệnh viện tâm thần bên phía bắc cũng không †ồi, cô có muốn đi qua đó ở một thời gian không?”Bệnh viện tâm thành của thành phố Hồ Chí Minh chia thành hai loại, một loại là bệnh viện tâm thần bình thường, loại còn lại là nhà thương điên.Nhà thương điên ở thành phố Hồ Chí Minh là sự tồn tại kinh khủng, trong đó giam giữ người mắc bệnh có xu hướng bạo lực, thường xuyên bị giam giữ trong phòng tối đen không nhìn thấy ánh sáng, nơi đó luôn luôn là tiếng thét chói tai truyền tới cả một đêm.Hồi còn nhỏ, Thẩm Đại Nam hay hù dọa cô, không nghe lời sẽ đem cô nhốt trong nhà thương điên, sự sợ hãi từ nhỏ tới lên khắc vào trong xương cốt, như hôm nay Lệ Đình Phong trong nháy mắt gợi lên khiến cô vẫn luôn giấu đi sự sợ hãi.Lệ Đình Phong liếc mắt nhìn bát cháo ở thế giới ngầm, nhìn cô: “Tự cô chọn đi, là ngoan ngoãn ăn cơm, hoặc là trở thành “người thực vật”, hoặc là bị đưa tới nhà thương điên.”trên đất, cũng không ngại bẩn mà đưa tay ra bỏ cháo từ dưới đất vô miệng.Con ngươi Lệ Đình Phong co lại một hồi, túm lấy tay cô từ trên mặt đất đứng dậy.Thẩm An Nhiên yếu ớt đứng dậy, con mắt khô khan đỏ hoe nghẹn ngào nói: “Tôi sẽ ăn sạch mà…”Lệ Đình Phong hung hăng nhíu mày lại, anh biết bản thân quá tàn ác bức ép Thẩm An Nhiên rồi, anh đưa người tới phòng tắm rửa tay, một bên lau mặt cho cô, một bên dịu dàng nói: “Rơi xuống đất rồi thì không cần ăn nữa, Thẩm An Nhiên, tôi nhốt em chỉ là muốn em nghe lời tôi, không cần thật sự tưởng mình là một con chó.Yêu cầu của tôi cũng không nhiều, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời của tôi, ngoan ngoãn ăn cơm là được rồi”.

Chương 216