“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 240
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“A!” Tiếng hét thê lương vang vọng trong không gian kín mít này, Thẩm An Nhiên đau đến mức toàn thân run lên, nước mắt không khống chế nổi rơi xuống.Cô như một chiếc lá khô trong gió, lạnh run, cô chưa từng nghĩ trên thế gian lại có sự đau đớn đến thế, vượt khỏi phạm vi thừa nhận của tinh thần cô.Đau đến mức nát thịt xé tâm, tựa như rơi vào một cái lạnh thấu xương, ngực như bị vô số tảng băng đâm vào, sống không bằng chết, nhưng đây chẳng qua chỉ là bắt đầu.Mồ hôi lạnh trên mặt Thẩm An Nhiên theo nước mắt chảy xuống, cô yếu ớt nằm thở trên mặt đất, nhỏ giọng nói đi nói lại: “Anh giết tôi đi… Xin anh giết tôi đi…”“Có ai từng nói với cô rằng dáng vẻ sợ hãi cầu xin tha thứ của cô vô cùng động lòng người chưa?”Cơ thể Thẩm An Nhiên vốn đã suy yếu, qua mấy lần như vậy đã muốn ngất đi, người đàn ông cầm lấy một ống tiêm trên bàn.Anh ta nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Thẩm An Nhiên, sau đó thuần thục tiêm vào động mạch của cô.Một cơn đau nhói theo từng dòng máu đến từng ngóc ngách trên cơ thể, đại não vừa nãy còn đang chết lặng bỗng nhiên như được tiếp thêm sức mạnh.“Anh tiêm cái gì cho tôi vậy?” Nhìn dòng chất lỏng bị đẩy vào cánh tay, Thẩm An Nhiên hoảng sợ nói.“Đừng sợ, chỉ là tiêm cho cô một liều thuốc khiến tỉnh thần phấn khởi, bây giờ mới chỉ bắt đầu, nếu giữa chừng cô ngất đi thì quá mất hứng”Người đàn ông nhận tấm bản đồ do thuộc hạ đưa qua: “Lệ Đình Phong đem mỏ quặng dưới lòng đất ở đảo Phương Văn đời đi hướng nào?”Thân thể Thẩm An Nhiên đã mệt mỏi đến cực hạn rồi, cô rất muốn nhắm mắt ngủ, nhưng nhắm mắt lại cơ thể cô lại cực kỳ đau buốt, cô biết rằng chất lỏng vừa được tiêm vào cơ thể mình đang phát huy tác dụng.Hiện giờ khi nghe người đàn ông nhắc đến “Đảo Phương Văn”, khuôn mặt cứng đờ của cô cũng có chút phản ứng.Đảo Phương Văn có mỏ quặng? Tại sao cô ấy không biết?Vậy nên Lệ Đình Phong mua đảo Phương Văn là bởi vì phía dưới có quặng sắt giá trị không nhỏ, mà lúc đầu nói là chuyển sang danh nghĩa của cô để xây dựng công viên giải trí chẳng qua là đế dời sự chú ý của mọi người?Thẩm An Nhiên ngước nhìn một số địa điểm xuất hiện trên bản đồ trong tay người đàn ông, cô lắc đầu, còn chưa lên tiếng thì máy phát hiện nói dối ở trên đầu đã phát ra âm thanh.Người đàn ông híp mắt, con ngươi như chim ưng hung ác nhìn chằm chằm cô: “Đều nằm ở điểm trọng yếu mà cô còn nói dối tôi?”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“A!” Tiếng hét thê lương vang vọng trong không gian kín mít này, Thẩm An Nhiên đau đến mức toàn thân run lên, nước mắt không khống chế nổi rơi xuống.
Cô như một chiếc lá khô trong gió, lạnh run, cô chưa từng nghĩ trên thế gian lại có sự đau đớn đến thế, vượt khỏi phạm vi thừa nhận của tinh thần cô.
Đau đến mức nát thịt xé tâm, tựa như rơi vào một cái lạnh thấu xương, ngực như bị vô số tảng băng đâm vào, sống không bằng chết, nhưng đây chẳng qua chỉ là bắt đầu.
Mồ hôi lạnh trên mặt Thẩm An Nhiên theo nước mắt chảy xuống, cô yếu ớt nằm thở trên mặt đất, nhỏ giọng nói đi nói lại: “Anh giết tôi đi… Xin anh giết tôi đi…”
“Có ai từng nói với cô rằng dáng vẻ sợ hãi cầu xin tha thứ của cô vô cùng động lòng người chưa?”
Cơ thể Thẩm An Nhiên vốn đã suy yếu, qua mấy lần như vậy đã muốn ngất đi, người đàn ông cầm lấy một ống tiêm trên bàn.
Anh ta nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Thẩm An Nhiên, sau đó thuần thục tiêm vào động mạch của cô.
Một cơn đau nhói theo từng dòng máu đến từng ngóc ngách trên cơ thể, đại não vừa nãy còn đang chết lặng bỗng nhiên như được tiếp thêm sức mạnh.
“Anh tiêm cái gì cho tôi vậy?” Nhìn dòng chất lỏng bị đẩy vào cánh tay, Thẩm An Nhiên hoảng sợ nói.
“Đừng sợ, chỉ là tiêm cho cô một liều thuốc khiến tỉnh thần phấn khởi, bây giờ mới chỉ bắt đầu, nếu giữa chừng cô ngất đi thì quá mất hứng”
Người đàn ông nhận tấm bản đồ do thuộc hạ đưa qua: “Lệ Đình Phong đem mỏ quặng dưới lòng đất ở đảo Phương Văn đời đi hướng nào?”
Thân thể Thẩm An Nhiên đã mệt mỏi đến cực hạn rồi, cô rất muốn nhắm mắt ngủ, nhưng nhắm mắt lại cơ thể cô lại cực kỳ đau buốt, cô biết rằng chất lỏng vừa được tiêm vào cơ thể mình đang phát huy tác dụng.
Hiện giờ khi nghe người đàn ông nhắc đến “Đảo Phương Văn”, khuôn mặt cứng đờ của cô cũng có chút phản ứng.
Đảo Phương Văn có mỏ quặng? Tại sao cô ấy không biết?
Vậy nên Lệ Đình Phong mua đảo Phương Văn là bởi vì phía dưới có quặng sắt giá trị không nhỏ, mà lúc đầu nói là chuyển sang danh nghĩa của cô để xây dựng công viên giải trí chẳng qua là đế dời sự chú ý của mọi người?
Thẩm An Nhiên ngước nhìn một số địa điểm xuất hiện trên bản đồ trong tay người đàn ông, cô lắc đầu, còn chưa lên tiếng thì máy phát hiện nói dối ở trên đầu đã phát ra âm thanh.
Người đàn ông híp mắt, con ngươi như chim ưng hung ác nhìn chằm chằm cô: “Đều nằm ở điểm trọng yếu mà cô còn nói dối tôi?”.
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“A!” Tiếng hét thê lương vang vọng trong không gian kín mít này, Thẩm An Nhiên đau đến mức toàn thân run lên, nước mắt không khống chế nổi rơi xuống.Cô như một chiếc lá khô trong gió, lạnh run, cô chưa từng nghĩ trên thế gian lại có sự đau đớn đến thế, vượt khỏi phạm vi thừa nhận của tinh thần cô.Đau đến mức nát thịt xé tâm, tựa như rơi vào một cái lạnh thấu xương, ngực như bị vô số tảng băng đâm vào, sống không bằng chết, nhưng đây chẳng qua chỉ là bắt đầu.Mồ hôi lạnh trên mặt Thẩm An Nhiên theo nước mắt chảy xuống, cô yếu ớt nằm thở trên mặt đất, nhỏ giọng nói đi nói lại: “Anh giết tôi đi… Xin anh giết tôi đi…”“Có ai từng nói với cô rằng dáng vẻ sợ hãi cầu xin tha thứ của cô vô cùng động lòng người chưa?”Cơ thể Thẩm An Nhiên vốn đã suy yếu, qua mấy lần như vậy đã muốn ngất đi, người đàn ông cầm lấy một ống tiêm trên bàn.Anh ta nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Thẩm An Nhiên, sau đó thuần thục tiêm vào động mạch của cô.Một cơn đau nhói theo từng dòng máu đến từng ngóc ngách trên cơ thể, đại não vừa nãy còn đang chết lặng bỗng nhiên như được tiếp thêm sức mạnh.“Anh tiêm cái gì cho tôi vậy?” Nhìn dòng chất lỏng bị đẩy vào cánh tay, Thẩm An Nhiên hoảng sợ nói.“Đừng sợ, chỉ là tiêm cho cô một liều thuốc khiến tỉnh thần phấn khởi, bây giờ mới chỉ bắt đầu, nếu giữa chừng cô ngất đi thì quá mất hứng”Người đàn ông nhận tấm bản đồ do thuộc hạ đưa qua: “Lệ Đình Phong đem mỏ quặng dưới lòng đất ở đảo Phương Văn đời đi hướng nào?”Thân thể Thẩm An Nhiên đã mệt mỏi đến cực hạn rồi, cô rất muốn nhắm mắt ngủ, nhưng nhắm mắt lại cơ thể cô lại cực kỳ đau buốt, cô biết rằng chất lỏng vừa được tiêm vào cơ thể mình đang phát huy tác dụng.Hiện giờ khi nghe người đàn ông nhắc đến “Đảo Phương Văn”, khuôn mặt cứng đờ của cô cũng có chút phản ứng.Đảo Phương Văn có mỏ quặng? Tại sao cô ấy không biết?Vậy nên Lệ Đình Phong mua đảo Phương Văn là bởi vì phía dưới có quặng sắt giá trị không nhỏ, mà lúc đầu nói là chuyển sang danh nghĩa của cô để xây dựng công viên giải trí chẳng qua là đế dời sự chú ý của mọi người?Thẩm An Nhiên ngước nhìn một số địa điểm xuất hiện trên bản đồ trong tay người đàn ông, cô lắc đầu, còn chưa lên tiếng thì máy phát hiện nói dối ở trên đầu đã phát ra âm thanh.Người đàn ông híp mắt, con ngươi như chim ưng hung ác nhìn chằm chằm cô: “Đều nằm ở điểm trọng yếu mà cô còn nói dối tôi?”.