Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 701: Tiết tấu của sự thỉnh cầu độc ác
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Ngọc An biết rằng đây nhất định không phải là chuyện tốt, tất nhiên cô không thể nào đẩy Hoàng Thiên vào hố lửa được.Mặc dù cô cũng biết chông mình mạnh mẽ như thế nào, nhưng Lâm Ngọc An vẫn có thái độ dựa theo nguyên tắc nhiêu thêm một chuyện chỉ bằng ít đi một chuyện, cô thì không muốn Hoàng Thiên phát sinh mâu thuẫn với người khác nữa.“Mình với Hoàng Thiên có việc rồi, không được thì đổi sang ngày khác đi nha Mỹ Tâm, cậu nói với cha cậu một tiếng giúp mình nhé.”Lâm Ngọc An trả lời điện thoại với Hứa Mỹ Tâm.Hứa Mỹ Tâm đang chờ đợi câu nói này đây, cô không muốn xảy ra bất cứ chuyện gì nữa, như thể thì cô và Lâm Ngọc An mới có thể tiếp tục làm bạn.Nghĩ đến đây, Hứa Mỹ Tâm nói với Hứa Chính Đạt: “Cha à, chông của bạn con không rảnh, người ta còn có việc.”“Cái gì mà không rảnh hả! Mẹ kiếp, tại sao lúc đánh con trai cha lại rảnh thế hả? Con bảo nó mau cút ngay sang đây gặp cha, nếu không cha sẽ tìm đến nhà nó đấy!”Hứa Chính Đạt rất kiêu ngạo, la hét lom sòm, sợ rằng Lâm Ngọc An ở đầu dây bên kia không nghe thấy.La lối lên như thể kia làm sao mà có thể không nghe thấy? Lâm Ngọc An nghe rất rõ, cô nghe thấy tiếng gầm thét của Hứa Chính Đạt ở đầu dây điện thoại bên kia.Lâm Ngọc An sửng sốt quay đầu nhìn Hoàng Thiên một cái, sau đó câm điện thoại đi vào phòng bếp.Không muốn Hoàng Thiên nghe thấy, nếu không với tính cách của Hoàng Thiên, làm sao có thể kết thúc với Hứa Chính Đạt chứ? Hoàng Thiên cũng nhìn ra được tình hình có gì đó không ổn, lúc này anh bước vào bếp, nói với Lâm Ngọc An: “Ngọc An, có phải Hứa Mỹ Tâm vừa gọi điện thoại cho em không?”“Đúng vậy.”Lâm Ngọc An mỉm cười với Hoàng Thiên.“Cô ấy tìm em có việc gì vậy?”“Không có gì to tát đâu, chỉ là nói chuyện với em thôi."Vẻ mặt của Lâm Ngọc An có hơi mất tự nhiên, dù sao thì cô không phải là
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lâm Ngọc An biết rằng đây nhất định không phải là chuyện tốt, tất nhiên cô không thể nào đẩy Hoàng Thiên vào hố lửa được.
Mặc dù cô cũng biết chông mình mạnh mẽ như thế nào, nhưng Lâm Ngọc An vẫn có thái độ dựa theo nguyên tắc nhiêu thêm một chuyện chỉ bằng ít đi một chuyện, cô thì không muốn Hoàng Thiên phát sinh mâu thuẫn với người khác nữa.
“Mình với Hoàng Thiên có việc rồi, không được thì đổi sang ngày khác đi nha Mỹ Tâm, cậu nói với cha cậu một tiếng giúp mình nhé.”
Lâm Ngọc An trả lời điện thoại với Hứa Mỹ Tâm.
Hứa Mỹ Tâm đang chờ đợi câu nói này đây, cô không muốn xảy ra bất cứ chuyện gì nữa, như thể thì cô và Lâm Ngọc An mới có thể tiếp tục làm bạn.
Nghĩ đến đây, Hứa Mỹ Tâm nói với Hứa Chính Đạt: “Cha à, chông của bạn con không rảnh, người ta còn có việc.”
“Cái gì mà không rảnh hả! Mẹ kiếp, tại sao lúc đánh con trai cha lại rảnh thế hả? Con bảo nó mau cút ngay sang đây gặp cha, nếu không cha sẽ tìm đến nhà nó đấy!”
Hứa Chính Đạt rất kiêu ngạo, la hét lom sòm, sợ rằng Lâm Ngọc An ở đầu dây bên kia không nghe thấy.
La lối lên như thể kia làm sao mà có thể không nghe thấy? Lâm Ngọc An nghe rất rõ, cô nghe thấy tiếng gầm thét của Hứa Chính Đạt ở đầu dây điện thoại bên kia.
Lâm Ngọc An sửng sốt quay đầu nhìn Hoàng Thiên một cái, sau đó câm điện thoại đi vào phòng bếp.
Không muốn Hoàng Thiên nghe thấy, nếu không với tính cách của Hoàng Thiên, làm sao có thể kết thúc với Hứa Chính Đạt chứ? Hoàng Thiên cũng nhìn ra được tình hình có gì đó không ổn, lúc này anh bước vào bếp, nói với Lâm Ngọc An: “Ngọc An, có phải Hứa Mỹ Tâm vừa gọi điện thoại cho em không?”
“Đúng vậy.”
Lâm Ngọc An mỉm cười với Hoàng Thiên.
“Cô ấy tìm em có việc gì vậy?”
“Không có gì to tát đâu, chỉ là nói chuyện với em thôi."
Vẻ mặt của Lâm Ngọc An có hơi mất tự nhiên, dù sao thì cô không phải là
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Ngọc An biết rằng đây nhất định không phải là chuyện tốt, tất nhiên cô không thể nào đẩy Hoàng Thiên vào hố lửa được.Mặc dù cô cũng biết chông mình mạnh mẽ như thế nào, nhưng Lâm Ngọc An vẫn có thái độ dựa theo nguyên tắc nhiêu thêm một chuyện chỉ bằng ít đi một chuyện, cô thì không muốn Hoàng Thiên phát sinh mâu thuẫn với người khác nữa.“Mình với Hoàng Thiên có việc rồi, không được thì đổi sang ngày khác đi nha Mỹ Tâm, cậu nói với cha cậu một tiếng giúp mình nhé.”Lâm Ngọc An trả lời điện thoại với Hứa Mỹ Tâm.Hứa Mỹ Tâm đang chờ đợi câu nói này đây, cô không muốn xảy ra bất cứ chuyện gì nữa, như thể thì cô và Lâm Ngọc An mới có thể tiếp tục làm bạn.Nghĩ đến đây, Hứa Mỹ Tâm nói với Hứa Chính Đạt: “Cha à, chông của bạn con không rảnh, người ta còn có việc.”“Cái gì mà không rảnh hả! Mẹ kiếp, tại sao lúc đánh con trai cha lại rảnh thế hả? Con bảo nó mau cút ngay sang đây gặp cha, nếu không cha sẽ tìm đến nhà nó đấy!”Hứa Chính Đạt rất kiêu ngạo, la hét lom sòm, sợ rằng Lâm Ngọc An ở đầu dây bên kia không nghe thấy.La lối lên như thể kia làm sao mà có thể không nghe thấy? Lâm Ngọc An nghe rất rõ, cô nghe thấy tiếng gầm thét của Hứa Chính Đạt ở đầu dây điện thoại bên kia.Lâm Ngọc An sửng sốt quay đầu nhìn Hoàng Thiên một cái, sau đó câm điện thoại đi vào phòng bếp.Không muốn Hoàng Thiên nghe thấy, nếu không với tính cách của Hoàng Thiên, làm sao có thể kết thúc với Hứa Chính Đạt chứ? Hoàng Thiên cũng nhìn ra được tình hình có gì đó không ổn, lúc này anh bước vào bếp, nói với Lâm Ngọc An: “Ngọc An, có phải Hứa Mỹ Tâm vừa gọi điện thoại cho em không?”“Đúng vậy.”Lâm Ngọc An mỉm cười với Hoàng Thiên.“Cô ấy tìm em có việc gì vậy?”“Không có gì to tát đâu, chỉ là nói chuyện với em thôi."Vẻ mặt của Lâm Ngọc An có hơi mất tự nhiên, dù sao thì cô không phải là