“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 251
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Vợ của anh…cô Thẩm, chúng tôi đã cố gắng hết sức cấp cứu suốt sáu tiếng đồng hồ.Cô ấy bị tiêm một loại thuốc phá hủy thần kinh.Thông thường chỉ cần một liều đã khiến người †a sống không bằng chết, nhưng chúng tôi đã kiểm tra ra, có tổng cộng năm liều ở trong cơ thể cô ấy, não cô ấy bây giờ đã bị tổn thương, xuất huyết…”Trước mắt Lệ Đình Phong đã bắt đầu tối sầm lại, thật lâu sau anh mới khàn giọng hỏi: “Sau đó thì sao?”“Cô ấy bây giờ đã trở thành người thực vật” Bác sĩ nhỏ giọng nói.Sắc mặt Lệ Đình Phong vô cùng nhợt nhạt, đôi môi dưới ánh đèn cũng trở nên trắng bệch.Lệ Đình Phong biết loại thuốc phá hủy thần kinh đó, bởi vì trước đây anh đã từng dùng nó để tra tấn kẻ phản bội.Anh còn nhớ, chỉ một liều thôi đã khiến tên phạm nhân ôm đầu lăn lộn trên mặt đất, cuối cùng trực tiếp phát điên.Anh chưa từng nghĩ, loại thuốc đó sẽ được sử dụng trên người Thẩm An Nhiên, mà còn là năm liều, trong đầu anh hiện ra một cảnh tượng.“Lệ Đình Phong, anh có biết trước đây em đã gặp phải chuyện gì không! Nếu như em gặp chuyện gì bất trắc…Anh chưa từng nghĩ tới Thẩm An Nhiên sẽ gặp phải những chuyện này, nếu anh biết anh đã không bị cô đuổi ra ngoài.Nghĩ đến đây, trong lòng càng thêm khó chịu, anh nghiến răng cắn chặt môi ho khan một tiếng, vậy mà lại nếm được mùi máu trong cổ họng, mặn đẳng đến đau lòng.Người thực vật, Thẩm An Nhiên người đã kết hôn với anh bốn năm, đã trở thành người thực vật.Cô sẽ không còn cười với anh, mắng anh, tủi thân khóc lóc với anh, càng không thể để đèn cho anh mỗi tối trở về ăn cơm.Một tay Lệ Đình Phong giữ chặt chiếc áo trắng của bác sĩ, tay kia ấn mạnh vào trái tim mình, nơi đó đang đập dữ dội như có ai đó đang dùng búa, ra sức đập lên nó hết lần này đến lần khác.Dưới cơn đau âm ỉ này, anh có chút nghẹt thở nhưng không dám thở mạnh, giống như hít vào không phải là không khí mà là băng tuyết, lạnh đến nỗi lục phủ ngũ tạng không chỗ nào là không đau.“Anh Lệ, bây giờ anh có thể vào rồi…”Lệ Đình Phong không nhúc nhích, chớp chớp đôi mắt khô khốc, suy sụp hỏi: “Người thực vật sẽ tỉnh lại, đúng không?”“Tỷ lệ người thực vật tỉnh lại là có, nhưng tình trạng của cô Thẩm thì khác.Với căn bệnh ung thư dạ dày thời kỳ cuối của cô ấy, cho dù có tỉnh lại cũng không sống được bao lâu”“Anh nói cô ấy bị ung thư dạ dày thời kỳ cuối?”Bác sĩ khó khăn gật đầu.“Ha…” Lệ Đình Phong cười ra tiếng, anh loạng choạng đứng dậy: “Quả nhiên các người đang phối hợp để lừa tôi!”Thẩm An Nhiên bị ung thư dạ dày “Có phải cô ấy đã sớm tỉnh lại bảo các anh nói dối đúng không? Lúc trước cô ấy nói dối tôi cô ấy bị ung thư dạ dày, lần này cũng giống như vậy, lại còn người thực vật nữa chứ!” Lệ Đình Phong kích động nói: “Cô ấy muốn rời khỏi tôi, mới bịa ra lời nói dối như vậy để tôi buông tha cho cô ấy, lần này tôi sẽ không tin đâu!”Bác sĩ lùi lại hai bước, nhìn anh nổi điên như vậy, thoáng chốc không nói nên lời.“Anh Lệ… Anh ta vừa lên tiếng, đã nhìn thấy Lệ Đình Phong trước mặt bất chấp tất cả xông vào phòng ICU.”Cánh cửa bị đẩy ra ầm một tiếng, anh đột nhiên dừng lại.Thẩm An Nhiên yên tĩnh nằm trên giường giống như đang ngủ say.Một ống dẫn c*m v** sâu trong cổ cô, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí và một ống dẫn khí đưa vào sâu trong mũi.Hiện tại, cô không thể tự mình hô hấp, phải dựa vào máy móc phục vụ cho những nhu cầu thông thường nhất của mạng sống.Trên máy đo nhịp tim, đường cong của nhịp tim vô cùng yếu ớt, gần như là thẳng tắp.Trước mắt Lệ Đình Phong tối sầm, suýt chút nữa không thể đứng vững, anh gắt gao ôm ngực, một ngụm máu nữa nghẹn ra từ cổ họng.Đây là Thẩm An Nhiên?.
“Vợ của anh…cô Thẩm, chúng tôi đã cố gắng hết sức cấp cứu suốt sáu tiếng đồng hồ.
Cô ấy bị tiêm một loại thuốc phá hủy thần kinh.
Thông thường chỉ cần một liều đã khiến người †a sống không bằng chết, nhưng chúng tôi đã kiểm tra ra, có tổng cộng năm liều ở trong cơ thể cô ấy, não cô ấy bây giờ đã bị tổn thương, xuất huyết…”
Trước mắt Lệ Đình Phong đã bắt đầu tối sầm lại, thật lâu sau anh mới khàn giọng hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Cô ấy bây giờ đã trở thành người thực vật” Bác sĩ nhỏ giọng nói.
Sắc mặt Lệ Đình Phong vô cùng nhợt nhạt, đôi môi dưới ánh đèn cũng trở nên trắng bệch.
Lệ Đình Phong biết loại thuốc phá hủy thần kinh đó, bởi vì trước đây anh đã từng dùng nó để tra tấn kẻ phản bội.
Anh còn nhớ, chỉ một liều thôi đã khiến tên phạm nhân ôm đầu lăn lộn trên mặt đất, cuối cùng trực tiếp phát điên.
Anh chưa từng nghĩ, loại thuốc đó sẽ được sử dụng trên người Thẩm An Nhiên, mà còn là năm liều, trong đầu anh hiện ra một cảnh tượng.
“Lệ Đình Phong, anh có biết trước đây em đã gặp phải chuyện gì không! Nếu như em gặp chuyện gì bất trắc…
Anh chưa từng nghĩ tới Thẩm An Nhiên sẽ gặp phải những chuyện này, nếu anh biết anh đã không bị cô đuổi ra ngoài.
Nghĩ đến đây, trong lòng càng thêm khó chịu, anh nghiến răng cắn chặt môi ho khan một tiếng, vậy mà lại nếm được mùi máu trong cổ họng, mặn đẳng đến đau lòng.
Người thực vật, Thẩm An Nhiên người đã kết hôn với anh bốn năm, đã trở thành người thực vật.
Cô sẽ không còn cười với anh, mắng anh, tủi thân khóc lóc với anh, càng không thể để đèn cho anh mỗi tối trở về ăn cơm.
Một tay Lệ Đình Phong giữ chặt chiếc áo trắng của bác sĩ, tay kia ấn mạnh vào trái tim mình, nơi đó đang đập dữ dội như có ai đó đang dùng búa, ra sức đập lên nó hết lần này đến lần khác.
Dưới cơn đau âm ỉ này, anh có chút nghẹt thở nhưng không dám thở mạnh, giống như hít vào không phải là không khí mà là băng tuyết, lạnh đến nỗi lục phủ ngũ tạng không chỗ nào là không đau.
“Anh Lệ, bây giờ anh có thể vào rồi…”
Lệ Đình Phong không nhúc nhích, chớp chớp đôi mắt khô khốc, suy sụp hỏi: “Người thực vật sẽ tỉnh lại, đúng không?”
“Tỷ lệ người thực vật tỉnh lại là có, nhưng tình trạng của cô Thẩm thì khác.
Với căn bệnh ung thư dạ dày thời kỳ cuối của cô ấy, cho dù có tỉnh lại cũng không sống được bao lâu”
“Anh nói cô ấy bị ung thư dạ dày thời kỳ cuối?”
Bác sĩ khó khăn gật đầu.
“Ha…” Lệ Đình Phong cười ra tiếng, anh loạng choạng đứng dậy: “Quả nhiên các người đang phối hợp để lừa tôi!”
Thẩm An Nhiên bị ung thư dạ dày “Có phải cô ấy đã sớm tỉnh lại bảo các anh nói dối đúng không? Lúc trước cô ấy nói dối tôi cô ấy bị ung thư dạ dày, lần này cũng giống như vậy, lại còn người thực vật nữa chứ!” Lệ Đình Phong kích động nói: “Cô ấy muốn rời khỏi tôi, mới bịa ra lời nói dối như vậy để tôi buông tha cho cô ấy, lần này tôi sẽ không tin đâu!”
Bác sĩ lùi lại hai bước, nhìn anh nổi điên như vậy, thoáng chốc không nói nên lời.
“Anh Lệ… Anh ta vừa lên tiếng, đã nhìn thấy Lệ Đình Phong trước mặt bất chấp tất cả xông vào phòng ICU.”
Cánh cửa bị đẩy ra ầm một tiếng, anh đột nhiên dừng lại.
Thẩm An Nhiên yên tĩnh nằm trên giường giống như đang ngủ say.
Một ống dẫn c*m v** sâu trong cổ cô, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí và một ống dẫn khí đưa vào sâu trong mũi.
Hiện tại, cô không thể tự mình hô hấp, phải dựa vào máy móc phục vụ cho những nhu cầu thông thường nhất của mạng sống.
Trên máy đo nhịp tim, đường cong của nhịp tim vô cùng yếu ớt, gần như là thẳng tắp.
Trước mắt Lệ Đình Phong tối sầm, suýt chút nữa không thể đứng vững, anh gắt gao ôm ngực, một ngụm máu nữa nghẹn ra từ cổ họng.
Đây là Thẩm An Nhiên?.
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Vợ của anh…cô Thẩm, chúng tôi đã cố gắng hết sức cấp cứu suốt sáu tiếng đồng hồ.Cô ấy bị tiêm một loại thuốc phá hủy thần kinh.Thông thường chỉ cần một liều đã khiến người †a sống không bằng chết, nhưng chúng tôi đã kiểm tra ra, có tổng cộng năm liều ở trong cơ thể cô ấy, não cô ấy bây giờ đã bị tổn thương, xuất huyết…”Trước mắt Lệ Đình Phong đã bắt đầu tối sầm lại, thật lâu sau anh mới khàn giọng hỏi: “Sau đó thì sao?”“Cô ấy bây giờ đã trở thành người thực vật” Bác sĩ nhỏ giọng nói.Sắc mặt Lệ Đình Phong vô cùng nhợt nhạt, đôi môi dưới ánh đèn cũng trở nên trắng bệch.Lệ Đình Phong biết loại thuốc phá hủy thần kinh đó, bởi vì trước đây anh đã từng dùng nó để tra tấn kẻ phản bội.Anh còn nhớ, chỉ một liều thôi đã khiến tên phạm nhân ôm đầu lăn lộn trên mặt đất, cuối cùng trực tiếp phát điên.Anh chưa từng nghĩ, loại thuốc đó sẽ được sử dụng trên người Thẩm An Nhiên, mà còn là năm liều, trong đầu anh hiện ra một cảnh tượng.“Lệ Đình Phong, anh có biết trước đây em đã gặp phải chuyện gì không! Nếu như em gặp chuyện gì bất trắc…Anh chưa từng nghĩ tới Thẩm An Nhiên sẽ gặp phải những chuyện này, nếu anh biết anh đã không bị cô đuổi ra ngoài.Nghĩ đến đây, trong lòng càng thêm khó chịu, anh nghiến răng cắn chặt môi ho khan một tiếng, vậy mà lại nếm được mùi máu trong cổ họng, mặn đẳng đến đau lòng.Người thực vật, Thẩm An Nhiên người đã kết hôn với anh bốn năm, đã trở thành người thực vật.Cô sẽ không còn cười với anh, mắng anh, tủi thân khóc lóc với anh, càng không thể để đèn cho anh mỗi tối trở về ăn cơm.Một tay Lệ Đình Phong giữ chặt chiếc áo trắng của bác sĩ, tay kia ấn mạnh vào trái tim mình, nơi đó đang đập dữ dội như có ai đó đang dùng búa, ra sức đập lên nó hết lần này đến lần khác.Dưới cơn đau âm ỉ này, anh có chút nghẹt thở nhưng không dám thở mạnh, giống như hít vào không phải là không khí mà là băng tuyết, lạnh đến nỗi lục phủ ngũ tạng không chỗ nào là không đau.“Anh Lệ, bây giờ anh có thể vào rồi…”Lệ Đình Phong không nhúc nhích, chớp chớp đôi mắt khô khốc, suy sụp hỏi: “Người thực vật sẽ tỉnh lại, đúng không?”“Tỷ lệ người thực vật tỉnh lại là có, nhưng tình trạng của cô Thẩm thì khác.Với căn bệnh ung thư dạ dày thời kỳ cuối của cô ấy, cho dù có tỉnh lại cũng không sống được bao lâu”“Anh nói cô ấy bị ung thư dạ dày thời kỳ cuối?”Bác sĩ khó khăn gật đầu.“Ha…” Lệ Đình Phong cười ra tiếng, anh loạng choạng đứng dậy: “Quả nhiên các người đang phối hợp để lừa tôi!”Thẩm An Nhiên bị ung thư dạ dày “Có phải cô ấy đã sớm tỉnh lại bảo các anh nói dối đúng không? Lúc trước cô ấy nói dối tôi cô ấy bị ung thư dạ dày, lần này cũng giống như vậy, lại còn người thực vật nữa chứ!” Lệ Đình Phong kích động nói: “Cô ấy muốn rời khỏi tôi, mới bịa ra lời nói dối như vậy để tôi buông tha cho cô ấy, lần này tôi sẽ không tin đâu!”Bác sĩ lùi lại hai bước, nhìn anh nổi điên như vậy, thoáng chốc không nói nên lời.“Anh Lệ… Anh ta vừa lên tiếng, đã nhìn thấy Lệ Đình Phong trước mặt bất chấp tất cả xông vào phòng ICU.”Cánh cửa bị đẩy ra ầm một tiếng, anh đột nhiên dừng lại.Thẩm An Nhiên yên tĩnh nằm trên giường giống như đang ngủ say.Một ống dẫn c*m v** sâu trong cổ cô, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí và một ống dẫn khí đưa vào sâu trong mũi.Hiện tại, cô không thể tự mình hô hấp, phải dựa vào máy móc phục vụ cho những nhu cầu thông thường nhất của mạng sống.Trên máy đo nhịp tim, đường cong của nhịp tim vô cùng yếu ớt, gần như là thẳng tắp.Trước mắt Lệ Đình Phong tối sầm, suýt chút nữa không thể đứng vững, anh gắt gao ôm ngực, một ngụm máu nữa nghẹn ra từ cổ họng.Đây là Thẩm An Nhiên?.