“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 256
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Thẩm An Nhiên xin em đừng bỏ anh.Xin em cho anh một cơ hội, chúng ta sẽ bắt đầu lại, lần này đổi thành anh yêu em không có thuốc chữa.Hai giờ sáng, với sự cấp cứu của bác sĩ, Thẩm An Nhiên lại hồi phục nhịp tim một lần nữa.Bác sĩ cứu cô đã dùng hết sức lực, tinh thần kiệt quệ lên đến đỉnh điểm, gần như nhắm mắt lại có thể ngủ thiếp đi, nhưng ai cũng không dám ngủ, vì sợ Thẩm An Nhiên sẽ lại gặp nguy hiểm.Lệ Đình Phong nhìn sang với đôi mắt đỏ rực, đầu tiên nhìn về phía Thẩm An Nhiên, sau đó lại nhìn về phía các nhân viên y tế.“Cảm ơn mọi người.” Cảm ơn vì đã mang người anh thích trở lại một lần nữa.Lúc Lệ Đình Phong nói lời cảm ơn đầu tiên, các nhân viên y tế ở đây đều thấy sốc và ngạc nhiên, nhưng bây giờ thì đã quen, sau nhiều lần cấp cứu như vậy, anh đều sẽ chân thành nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng mình.Tình hình của Thẩm An Nhiên vẫn rất tệ, mỏng manh như bong bóng xà phòng rất nhanh sẽ tan biến.Lệ Đình Phong sắp không nhớ nổi dáng vẻ của cô lúc tỉnh dậy, Thẩm An Nhiên đưa lưng nói với anh: “Lệ Đình Phong, không hẹn gặp lại” Có vẻ như lần này cô thực sự không muốn gặp lại anh.Trong mắt Lệ Đình Phong đầy tơ máu, khô đến mức không thể rơi nước mắt.Cuộc sống mỗi ngày của anh giống như một chương trình được thiết lập cố định, làm những việc lặp đi lặp lại.Túc trực bên Thẩm An Nhiên, ăn uống, đi vệ sinh, cuộc sống chỉ có ba điểm như vậy.Điện thoại lúc Triệu Việt mang tới được sạc đầy pin, đến bây giờ vẫn chưa tắt nguồn, bởi vì anh chưa từng nhìn tới lần nào.Bây giờ tinh thần của anh không cho phép anh phân tâm làm những việc khác, anh chỉ muốn ở bên cạnh Thẩm An Nhiên.Chỉ là sự đau buồn ban đầu đến giờ đã trở nên bế tắc, anh không biết phải làm sao nữa, sự toàn năng của anh đã mất đi tác dụng.Lúc Thẩm An Nhiên thanh tỉnh, nếu cô muốn rời xa anh, anh luôn có những thủ đoạn mạnh mẽ để giữ cô lại.Nhưng bây giờ anh không biết phải làm cách nào mới khiến cô ở lại bên mình.Tranh giành mạng sống với Diêm Vương, bất kỳ sự giúp đỡ nào của anh đều trở nên nhạt nhòa và vô lực.Với tình hình hiện tại của Lệ Đình Phong, anh đã không thể tự mình giải quyết mọi thứ, vì vậy anh đã thuê một bảo mẫu luân phiên chăm sóc cho Thẩm An Nhiên.Cho dù không ngủ được, anh cũng ép mình đi ngủ, anh phải có tinh thần mới có đủ sức lực để chờ Thẩm An Nhiên tỉnh lại.Anh dựa vào đầu giường mệt mỏi nhắm mắt lại, sắc mặt dưới ánh đèn hoàn toàn tái nhợt, cả người lộ ra sự bình tĩnh yếu ớt.Bởi vì tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng, nên Lệ Đình Phong không thể yên tâm nghỉ ngơi, chỉ cần nhắm mắt lại sẽ gặp phải ác mộng.Anh mơ thấy những kẻ bắt cóc đó dùng những phương pháp độc ác để tra tấn Thẩm An Nhiên, cuối cùng Thẩm An Nhiên nằm trên một vũng máu không một chút hơi thở.Lệ Đình Phong đêm nào cũng gặp cơn ác mộng này, rồi bị dọa sợ tỉnh giấc.Ngay khi tỉnh dậy, việc đầu tiên sẽ nhìn về phía của Thẩm An Nhiên, sau đó theo dõi nhịp tim để chắc chắn rằng cô vẫn bình an, lúc đó tim anh mới từ từ bình tĩnh hơn một chút.Tin tức Thẩm An Nhiên trở thành người thực vật nhanh chóng truyền đến tai Hạ Minh Nguyệt.Hạ Minh Nguyệt nghe xong liền bật cười ra tiếng, nếu không phải tay đã bị gãy thì cô ta sẽ võ tay chúc mừng, trở thành người thực vật có khác gì chết đâu.Chỉ cần Thẩm An Nhiên tiếp tục như vậy, sớm muộn gì Lệ Đình Phong cũng sẽ là của cô ta.Hạ Minh Nguyệt vẫn không biết tin Lệ Đình Phong và Thẩm An Nhiên ly hôn..
Thẩm An Nhiên xin em đừng bỏ anh.
Xin em cho anh một cơ hội, chúng ta sẽ bắt đầu lại, lần này đổi thành anh yêu em không có thuốc chữa.
Hai giờ sáng, với sự cấp cứu của bác sĩ, Thẩm An Nhiên lại hồi phục nhịp tim một lần nữa.
Bác sĩ cứu cô đã dùng hết sức lực, tinh thần kiệt quệ lên đến đỉnh điểm, gần như nhắm mắt lại có thể ngủ thiếp đi, nhưng ai cũng không dám ngủ, vì sợ Thẩm An Nhiên sẽ lại gặp nguy hiểm.
Lệ Đình Phong nhìn sang với đôi mắt đỏ rực, đầu tiên nhìn về phía Thẩm An Nhiên, sau đó lại nhìn về phía các nhân viên y tế.
“Cảm ơn mọi người.” Cảm ơn vì đã mang người anh thích trở lại một lần nữa.
Lúc Lệ Đình Phong nói lời cảm ơn đầu tiên, các nhân viên y tế ở đây đều thấy sốc và ngạc nhiên, nhưng bây giờ thì đã quen, sau nhiều lần cấp cứu như vậy, anh đều sẽ chân thành nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng mình.
Tình hình của Thẩm An Nhiên vẫn rất tệ, mỏng manh như bong bóng xà phòng rất nhanh sẽ tan biến.
Lệ Đình Phong sắp không nhớ nổi dáng vẻ của cô lúc tỉnh dậy, Thẩm An Nhiên đưa lưng nói với anh: “Lệ Đình Phong, không hẹn gặp lại” Có vẻ như lần này cô thực sự không muốn gặp lại anh.
Trong mắt Lệ Đình Phong đầy tơ máu, khô đến mức không thể rơi nước mắt.
Cuộc sống mỗi ngày của anh giống như một chương trình được thiết lập cố định, làm những việc lặp đi lặp lại.
Túc trực bên Thẩm An Nhiên, ăn uống, đi vệ sinh, cuộc sống chỉ có ba điểm như vậy.
Điện thoại lúc Triệu Việt mang tới được sạc đầy pin, đến bây giờ vẫn chưa tắt nguồn, bởi vì anh chưa từng nhìn tới lần nào.
Bây giờ tinh thần của anh không cho phép anh phân tâm làm những việc khác, anh chỉ muốn ở bên cạnh Thẩm An Nhiên.
Chỉ là sự đau buồn ban đầu đến giờ đã trở nên bế tắc, anh không biết phải làm sao nữa, sự toàn năng của anh đã mất đi tác dụng.
Lúc Thẩm An Nhiên thanh tỉnh, nếu cô muốn rời xa anh, anh luôn có những thủ đoạn mạnh mẽ để giữ cô lại.
Nhưng bây giờ anh không biết phải làm cách nào mới khiến cô ở lại bên mình.
Tranh giành mạng sống với Diêm Vương, bất kỳ sự giúp đỡ nào của anh đều trở nên nhạt nhòa và vô lực.
Với tình hình hiện tại của Lệ Đình Phong, anh đã không thể tự mình giải quyết mọi thứ, vì vậy anh đã thuê một bảo mẫu luân phiên chăm sóc cho Thẩm An Nhiên.
Cho dù không ngủ được, anh cũng ép mình đi ngủ, anh phải có tinh thần mới có đủ sức lực để chờ Thẩm An Nhiên tỉnh lại.
Anh dựa vào đầu giường mệt mỏi nhắm mắt lại, sắc mặt dưới ánh đèn hoàn toàn tái nhợt, cả người lộ ra sự bình tĩnh yếu ớt.
Bởi vì tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng, nên Lệ Đình Phong không thể yên tâm nghỉ ngơi, chỉ cần nhắm mắt lại sẽ gặp phải ác mộng.
Anh mơ thấy những kẻ bắt cóc đó dùng những phương pháp độc ác để tra tấn Thẩm An Nhiên, cuối cùng Thẩm An Nhiên nằm trên một vũng máu không một chút hơi thở.
Lệ Đình Phong đêm nào cũng gặp cơn ác mộng này, rồi bị dọa sợ tỉnh giấc.
Ngay khi tỉnh dậy, việc đầu tiên sẽ nhìn về phía của Thẩm An Nhiên, sau đó theo dõi nhịp tim để chắc chắn rằng cô vẫn bình an, lúc đó tim anh mới từ từ bình tĩnh hơn một chút.
Tin tức Thẩm An Nhiên trở thành người thực vật nhanh chóng truyền đến tai Hạ Minh Nguyệt.
Hạ Minh Nguyệt nghe xong liền bật cười ra tiếng, nếu không phải tay đã bị gãy thì cô ta sẽ võ tay chúc mừng, trở thành người thực vật có khác gì chết đâu.
Chỉ cần Thẩm An Nhiên tiếp tục như vậy, sớm muộn gì Lệ Đình Phong cũng sẽ là của cô ta.
Hạ Minh Nguyệt vẫn không biết tin Lệ Đình Phong và Thẩm An Nhiên ly hôn..
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Thẩm An Nhiên xin em đừng bỏ anh.Xin em cho anh một cơ hội, chúng ta sẽ bắt đầu lại, lần này đổi thành anh yêu em không có thuốc chữa.Hai giờ sáng, với sự cấp cứu của bác sĩ, Thẩm An Nhiên lại hồi phục nhịp tim một lần nữa.Bác sĩ cứu cô đã dùng hết sức lực, tinh thần kiệt quệ lên đến đỉnh điểm, gần như nhắm mắt lại có thể ngủ thiếp đi, nhưng ai cũng không dám ngủ, vì sợ Thẩm An Nhiên sẽ lại gặp nguy hiểm.Lệ Đình Phong nhìn sang với đôi mắt đỏ rực, đầu tiên nhìn về phía Thẩm An Nhiên, sau đó lại nhìn về phía các nhân viên y tế.“Cảm ơn mọi người.” Cảm ơn vì đã mang người anh thích trở lại một lần nữa.Lúc Lệ Đình Phong nói lời cảm ơn đầu tiên, các nhân viên y tế ở đây đều thấy sốc và ngạc nhiên, nhưng bây giờ thì đã quen, sau nhiều lần cấp cứu như vậy, anh đều sẽ chân thành nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng mình.Tình hình của Thẩm An Nhiên vẫn rất tệ, mỏng manh như bong bóng xà phòng rất nhanh sẽ tan biến.Lệ Đình Phong sắp không nhớ nổi dáng vẻ của cô lúc tỉnh dậy, Thẩm An Nhiên đưa lưng nói với anh: “Lệ Đình Phong, không hẹn gặp lại” Có vẻ như lần này cô thực sự không muốn gặp lại anh.Trong mắt Lệ Đình Phong đầy tơ máu, khô đến mức không thể rơi nước mắt.Cuộc sống mỗi ngày của anh giống như một chương trình được thiết lập cố định, làm những việc lặp đi lặp lại.Túc trực bên Thẩm An Nhiên, ăn uống, đi vệ sinh, cuộc sống chỉ có ba điểm như vậy.Điện thoại lúc Triệu Việt mang tới được sạc đầy pin, đến bây giờ vẫn chưa tắt nguồn, bởi vì anh chưa từng nhìn tới lần nào.Bây giờ tinh thần của anh không cho phép anh phân tâm làm những việc khác, anh chỉ muốn ở bên cạnh Thẩm An Nhiên.Chỉ là sự đau buồn ban đầu đến giờ đã trở nên bế tắc, anh không biết phải làm sao nữa, sự toàn năng của anh đã mất đi tác dụng.Lúc Thẩm An Nhiên thanh tỉnh, nếu cô muốn rời xa anh, anh luôn có những thủ đoạn mạnh mẽ để giữ cô lại.Nhưng bây giờ anh không biết phải làm cách nào mới khiến cô ở lại bên mình.Tranh giành mạng sống với Diêm Vương, bất kỳ sự giúp đỡ nào của anh đều trở nên nhạt nhòa và vô lực.Với tình hình hiện tại của Lệ Đình Phong, anh đã không thể tự mình giải quyết mọi thứ, vì vậy anh đã thuê một bảo mẫu luân phiên chăm sóc cho Thẩm An Nhiên.Cho dù không ngủ được, anh cũng ép mình đi ngủ, anh phải có tinh thần mới có đủ sức lực để chờ Thẩm An Nhiên tỉnh lại.Anh dựa vào đầu giường mệt mỏi nhắm mắt lại, sắc mặt dưới ánh đèn hoàn toàn tái nhợt, cả người lộ ra sự bình tĩnh yếu ớt.Bởi vì tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng, nên Lệ Đình Phong không thể yên tâm nghỉ ngơi, chỉ cần nhắm mắt lại sẽ gặp phải ác mộng.Anh mơ thấy những kẻ bắt cóc đó dùng những phương pháp độc ác để tra tấn Thẩm An Nhiên, cuối cùng Thẩm An Nhiên nằm trên một vũng máu không một chút hơi thở.Lệ Đình Phong đêm nào cũng gặp cơn ác mộng này, rồi bị dọa sợ tỉnh giấc.Ngay khi tỉnh dậy, việc đầu tiên sẽ nhìn về phía của Thẩm An Nhiên, sau đó theo dõi nhịp tim để chắc chắn rằng cô vẫn bình an, lúc đó tim anh mới từ từ bình tĩnh hơn một chút.Tin tức Thẩm An Nhiên trở thành người thực vật nhanh chóng truyền đến tai Hạ Minh Nguyệt.Hạ Minh Nguyệt nghe xong liền bật cười ra tiếng, nếu không phải tay đã bị gãy thì cô ta sẽ võ tay chúc mừng, trở thành người thực vật có khác gì chết đâu.Chỉ cần Thẩm An Nhiên tiếp tục như vậy, sớm muộn gì Lệ Đình Phong cũng sẽ là của cô ta.Hạ Minh Nguyệt vẫn không biết tin Lệ Đình Phong và Thẩm An Nhiên ly hôn..