Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 664: Còn dám không phục sao
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn thấy Hoàng Thiên muốn đánh thì Trịnh Thành sợ đến nỗi đái ra quần.Chuyện mà gã luôn lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra."Cha cứu con! Hoàng Thiên thực sự dám giết con đó, cha không nên chọc giận anh ta!" Trịnh Thành kêu khóc, anh ta thật sự bị dọa cho thê thảm hung hăng năn nỉ Trịnh Lạc Bình.Mẹ kiếp.Trịnh Lạc Bình cũng trợn tròn mắt, vốn đ* ông ta tưởng rằng Hoàng Thiên chỉ dám dẫn Lê Việt Cường tới chứ không dẫn Trịnh Thành tới.Dù sao nếu không có Trịnh Thành làm con tin thì Hoàng Thiên sẽ bị đàn em của ông ta liên thủ đánh.Thế nhưng ông ta không ngờ rằng khí thế của Hoàng Thiên không hề giảm, giống như hoàn toàn không có kiêng kị điều gì hết, cứ như vậy muốn lấy mạng của Trịnh Thành."Hoàng Thiên mày đừng đánh! Chuyện đâu còn có đó, chuyện đâu còn có đó...Rốt cuộc thì Trịnh Lạc Bình cũng không chịu được vội vàng la lên.Hoàng Thiên thật sự là không hù dọa Trịnh Lạc Bình, Hoàng Thiên nhìn thấy rốt cuộc thì con hàng này cũng sợ nên không làm thịt Trịnh Thành.Nhưng mà vì muốn cảnh cáo Trịnh Lạc Bình nên Hoàng Thiên vẫn ra tay.Phập, Trịnh Thành hét thảm, cánh tay của gã đã bị Hoàng Thiên đâm bị thương."Nếu như còn nói nhảm với tao nữa thì tao không bảo đảm con của mày có đi gặp Diêm Vương hay không đâu."Hoàng Thiên nói năng mạnh mẽ hoàn toàn làm cho Trịnh Lạc Bình kinh hãi, chỉ thấy Trịnh Lạc Bình theo bản năng khẽ gật đầu, không dám nói gì nữa.Lê Việt Cường nhìn thấy cảnh đó thì trong lòng âm thầm kính nể Hoàng Thiên, ông ta nghĩ thâm cậu Thiên thật là giỏi, Trịnh Lạc Bình vậy mà lại bị cậu Thiên trị đến nỗi nghe theo răm rắp.Lê Hạ Mai cũng cảm thấy như thế, đôi mắt to xinh đẹp của cô ấy nhìn về phía Hoàng Thiên, thật sự là không ngờ Hoàng Thiên lại đáng sợ như vậy, hơn nữa lại vô cùng cứng rắn làm cho Trịnh Lạc Bình không
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhìn thấy Hoàng Thiên muốn đánh thì Trịnh Thành sợ đến nỗi đái ra quần.
Chuyện mà gã luôn lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra.
"Cha cứu con! Hoàng Thiên thực sự dám giết con đó, cha không nên chọc giận anh ta!" Trịnh Thành kêu khóc, anh ta thật sự bị dọa cho thê thảm hung hăng năn nỉ Trịnh Lạc Bình.
Mẹ kiếp.
Trịnh Lạc Bình cũng trợn tròn mắt, vốn đ* ông ta tưởng rằng Hoàng Thiên chỉ dám dẫn Lê Việt Cường tới chứ không dẫn Trịnh Thành tới.
Dù sao nếu không có Trịnh Thành làm con tin thì Hoàng Thiên sẽ bị đàn em của ông ta liên thủ đánh.
Thế nhưng ông ta không ngờ rằng khí thế của Hoàng Thiên không hề giảm, giống như hoàn toàn không có kiêng kị điều gì hết, cứ như vậy muốn lấy mạng của Trịnh Thành.
"Hoàng Thiên mày đừng đánh! Chuyện đâu còn có đó, chuyện đâu còn có đó...
Rốt cuộc thì Trịnh Lạc Bình cũng không chịu được vội vàng la lên.
Hoàng Thiên thật sự là không hù dọa Trịnh Lạc Bình, Hoàng Thiên nhìn thấy rốt cuộc thì con hàng này cũng sợ nên không làm thịt Trịnh Thành.
Nhưng mà vì muốn cảnh cáo Trịnh Lạc Bình nên Hoàng Thiên vẫn ra tay.
Phập, Trịnh Thành hét thảm, cánh tay của gã đã bị Hoàng Thiên đâm bị thương.
"Nếu như còn nói nhảm với tao nữa thì tao không bảo đảm con của mày có đi gặp Diêm Vương hay không đâu."
Hoàng Thiên nói năng mạnh mẽ hoàn toàn làm cho Trịnh Lạc Bình kinh hãi, chỉ thấy Trịnh Lạc Bình theo bản năng khẽ gật đầu, không dám nói gì nữa.
Lê Việt Cường nhìn thấy cảnh đó thì trong lòng âm thầm kính nể Hoàng Thiên, ông ta nghĩ thâm cậu Thiên thật là giỏi, Trịnh Lạc Bình vậy mà lại bị cậu Thiên trị đến nỗi nghe theo răm rắp.
Lê Hạ Mai cũng cảm thấy như thế, đôi mắt to xinh đẹp của cô ấy nhìn về phía Hoàng Thiên, thật sự là không ngờ Hoàng Thiên lại đáng sợ như vậy, hơn nữa lại vô cùng cứng rắn làm cho Trịnh Lạc Bình không
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn thấy Hoàng Thiên muốn đánh thì Trịnh Thành sợ đến nỗi đái ra quần.Chuyện mà gã luôn lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra."Cha cứu con! Hoàng Thiên thực sự dám giết con đó, cha không nên chọc giận anh ta!" Trịnh Thành kêu khóc, anh ta thật sự bị dọa cho thê thảm hung hăng năn nỉ Trịnh Lạc Bình.Mẹ kiếp.Trịnh Lạc Bình cũng trợn tròn mắt, vốn đ* ông ta tưởng rằng Hoàng Thiên chỉ dám dẫn Lê Việt Cường tới chứ không dẫn Trịnh Thành tới.Dù sao nếu không có Trịnh Thành làm con tin thì Hoàng Thiên sẽ bị đàn em của ông ta liên thủ đánh.Thế nhưng ông ta không ngờ rằng khí thế của Hoàng Thiên không hề giảm, giống như hoàn toàn không có kiêng kị điều gì hết, cứ như vậy muốn lấy mạng của Trịnh Thành."Hoàng Thiên mày đừng đánh! Chuyện đâu còn có đó, chuyện đâu còn có đó...Rốt cuộc thì Trịnh Lạc Bình cũng không chịu được vội vàng la lên.Hoàng Thiên thật sự là không hù dọa Trịnh Lạc Bình, Hoàng Thiên nhìn thấy rốt cuộc thì con hàng này cũng sợ nên không làm thịt Trịnh Thành.Nhưng mà vì muốn cảnh cáo Trịnh Lạc Bình nên Hoàng Thiên vẫn ra tay.Phập, Trịnh Thành hét thảm, cánh tay của gã đã bị Hoàng Thiên đâm bị thương."Nếu như còn nói nhảm với tao nữa thì tao không bảo đảm con của mày có đi gặp Diêm Vương hay không đâu."Hoàng Thiên nói năng mạnh mẽ hoàn toàn làm cho Trịnh Lạc Bình kinh hãi, chỉ thấy Trịnh Lạc Bình theo bản năng khẽ gật đầu, không dám nói gì nữa.Lê Việt Cường nhìn thấy cảnh đó thì trong lòng âm thầm kính nể Hoàng Thiên, ông ta nghĩ thâm cậu Thiên thật là giỏi, Trịnh Lạc Bình vậy mà lại bị cậu Thiên trị đến nỗi nghe theo răm rắp.Lê Hạ Mai cũng cảm thấy như thế, đôi mắt to xinh đẹp của cô ấy nhìn về phía Hoàng Thiên, thật sự là không ngờ Hoàng Thiên lại đáng sợ như vậy, hơn nữa lại vô cùng cứng rắn làm cho Trịnh Lạc Bình không