“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 281
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Mặc dù Thẩm An Nhiên đã mất đi trí nhớ nhưng cô vẫn cứng đầu như trước, nhưng mà điều này lại khiến cho cô càng thêm tràn trề sức sống hơn.Lệ Đình Phong thắt dây an toàn cho cô, sau đó anh cúi người nhìn mặt cô: “Em còn giận anh sao?”Thẩm An Nhiên hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.Lệ Đình Phong biết rõ, vì mất đi trí nhớ mà cô không có cảm giác an toàn, anh hỏi cô: “Chẳng lẽ em không muốn nhanh nhanh trở về nhà để nhớ lại được chuyện gì sao?”.Đam Mỹ Sắc“Nhưng em cảm thấy Sài Gòn rất thân thiết, vốn dĩ em còn muốn để anh đưa em đến nơi xảy ra vụ tai nạn xe kia, nói không chừng một khi bị k*ch th*ch, em có thể nhớ lại được chuyện gì đó.”“Bác sĩ nói rằng, bây giờ, trong tình trạng này, em không được phép chịu bất cứ đã kích nào, nếu không em sẽ trở thành một kẻ ngốc mất”Thẩm An Nhiên: Từ Sài Gòn bay đến thành phố Giang Nam phải mất bốn tiếng đồng hồ.Sau khi Thẩm An Nhiên giận dỗi được mười phút thì cô đã ngủ gà ngủ gật giống như con gà con đang mổ thóc rồi.Lệ Đình Phong cẩn thận hạ thấp chiếc ghế xuống, sau đó anh gọi tiếp viên hàng không lấy một tấm chăn để đắp lên người của Thẩm An Nhiên.Tuy Thẩm An Nhiên hay giận dỗi nhưng khi ngủ được hai tiếng đồng hồ thì cô sẽ quên bén chuyện này đi, sắc mặt cô ửng hồng, ánh mắt hiếu kỳ nhìn ra bầu trời bên ngoài: “Đến nơi rồi sao?”“Còn khoảng hai tiếng nữa, em có đói không? Để anh gọi tiếp viên hàng không chuẩn bị bữa ăn”Thẩm An Nhiên lắc đầu đáp: “Em không đói, em muốn uống nước ép hoa quả”“Được”Lệ Đình Phong gọi tiếp viên hàng không đến, sau đó anh đặt một ly nước ép hoa quả cùng với cốc cà phê: “Em có muốn xem bộ phim mà anh đã đặt cho em không?”Vừa nói xong thì anh đã đi ấn nút.Thẩm An Nhiên đưa tay ra giành trước: “Tự em làm được, anh đừng chăm sóc em nhiều quá, em chỉ bị mất trí nhớ thôi, cũng không phải trở thành người chậm phát triển trí tuệ.”Huống hồ, tay của cô phải thường xuyên cử động mới có thể hồi phục tốt hơn, bác sĩ nói rằng tàn tật vĩnh viễn rất khó hồi phục lại được nhưng Thẩm An Nhiên không tin vào số phận và cô không muốn làm người tàn tật phải luôn luôn dựa dẫm vào người khác bón cơm cho mình.Lệ Đình Phong không nghe theo cô, anh nhanh chóng tìm một bộ phim hài cho Thẩm An Nhiên xem.Thẩm An Nhiên mím môi, chờ sau khi tiếp viên hàng không bưng nước ép hoa quả tới, cô thản nhiên uống nước và xem phim, tuy bộ phim hài rất buồn cười nhưng cô lại cười không nổi.Xem được một nửa thì Thẩm An Nhiên cảm thấy hơi buồn ngủ, cô nhắm mắt lại, người cô dựa sát vào Lệ Đình Phong, sau đó cô lại chui vào trong lòng của anh.Lệ Đình Phong nghiêng mặt nhìn cô, anh có thể rõ ràng cảm nhận được Thẩm An Nhiên rất khác so với lúc trước, tràn trề sức sống hơn, nhưng tính tình của cô vẫn bướng bỉnh như trước, còn có giọng điệu nói chuyện của cô khiến cho anh nhớ đến quyển nhật ký kia.Mấy tháng nay, tâm trạng của Lệ Đình Phong vẫn luôn căng thẳng, lúc Thẩm An Nhiên ngủ thiếp đi, anh sợ cô sẽ không tỉnh dậy nữa, lúc tỉnh dậy rồi thì anh lại sợ cô nhớ ra cái gì rồi rời bỏ mình.Tơ máu đỏ trong mắt anh chưa từng tan, đã rất lâu anh không có một giấc ngủ ngon rồi, mỗi khi nhắm mắt lại anh đều sẽ gặp ác mộng.Anh mơ thấy Thẩm An Nhiên chết trên bàn phẫu thuật, chết trong tay của anh, từ trong miệng cô nói ra những lời hận anh.Các loại cảm xúc kinh hãi dồn nén đã lấn át cả sự mệt mỏi, anh ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, ửng hồng của Thẩm An Nhiên đang say ngủ trong lòng của anh, giờ phút này, cho dù có nhiều mệt mỏi hơn nữa cũng đều sẽ hóa thành dịu dàng..
Mặc dù Thẩm An Nhiên đã mất đi trí nhớ nhưng cô vẫn cứng đầu như trước, nhưng mà điều này lại khiến cho cô càng thêm tràn trề sức sống hơn.
Lệ Đình Phong thắt dây an toàn cho cô, sau đó anh cúi người nhìn mặt cô: “Em còn giận anh sao?”
Thẩm An Nhiên hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.
Lệ Đình Phong biết rõ, vì mất đi trí nhớ mà cô không có cảm giác an toàn, anh hỏi cô: “Chẳng lẽ em không muốn nhanh nhanh trở về nhà để nhớ lại được chuyện gì sao?”.
Đam Mỹ Sắc
“Nhưng em cảm thấy Sài Gòn rất thân thiết, vốn dĩ em còn muốn để anh đưa em đến nơi xảy ra vụ tai nạn xe kia, nói không chừng một khi bị k*ch th*ch, em có thể nhớ lại được chuyện gì đó.”
“Bác sĩ nói rằng, bây giờ, trong tình trạng này, em không được phép chịu bất cứ đã kích nào, nếu không em sẽ trở thành một kẻ ngốc mất”
Thẩm An Nhiên: Từ Sài Gòn bay đến thành phố Giang Nam phải mất bốn tiếng đồng hồ.
Sau khi Thẩm An Nhiên giận dỗi được mười phút thì cô đã ngủ gà ngủ gật giống như con gà con đang mổ thóc rồi.
Lệ Đình Phong cẩn thận hạ thấp chiếc ghế xuống, sau đó anh gọi tiếp viên hàng không lấy một tấm chăn để đắp lên người của Thẩm An Nhiên.
Tuy Thẩm An Nhiên hay giận dỗi nhưng khi ngủ được hai tiếng đồng hồ thì cô sẽ quên bén chuyện này đi, sắc mặt cô ửng hồng, ánh mắt hiếu kỳ nhìn ra bầu trời bên ngoài: “Đến nơi rồi sao?”
“Còn khoảng hai tiếng nữa, em có đói không? Để anh gọi tiếp viên hàng không chuẩn bị bữa ăn”
Thẩm An Nhiên lắc đầu đáp: “Em không đói, em muốn uống nước ép hoa quả”
“Được”
Lệ Đình Phong gọi tiếp viên hàng không đến, sau đó anh đặt một ly nước ép hoa quả cùng với cốc cà phê: “Em có muốn xem bộ phim mà anh đã đặt cho em không?”
Vừa nói xong thì anh đã đi ấn nút.
Thẩm An Nhiên đưa tay ra giành trước: “Tự em làm được, anh đừng chăm sóc em nhiều quá, em chỉ bị mất trí nhớ thôi, cũng không phải trở thành người chậm phát triển trí tuệ.”
Huống hồ, tay của cô phải thường xuyên cử động mới có thể hồi phục tốt hơn, bác sĩ nói rằng tàn tật vĩnh viễn rất khó hồi phục lại được nhưng Thẩm An Nhiên không tin vào số phận và cô không muốn làm người tàn tật phải luôn luôn dựa dẫm vào người khác bón cơm cho mình.
Lệ Đình Phong không nghe theo cô, anh nhanh chóng tìm một bộ phim hài cho Thẩm An Nhiên xem.
Thẩm An Nhiên mím môi, chờ sau khi tiếp viên hàng không bưng nước ép hoa quả tới, cô thản nhiên uống nước và xem phim, tuy bộ phim hài rất buồn cười nhưng cô lại cười không nổi.
Xem được một nửa thì Thẩm An Nhiên cảm thấy hơi buồn ngủ, cô nhắm mắt lại, người cô dựa sát vào Lệ Đình Phong, sau đó cô lại chui vào trong lòng của anh.
Lệ Đình Phong nghiêng mặt nhìn cô, anh có thể rõ ràng cảm nhận được Thẩm An Nhiên rất khác so với lúc trước, tràn trề sức sống hơn, nhưng tính tình của cô vẫn bướng bỉnh như trước, còn có giọng điệu nói chuyện của cô khiến cho anh nhớ đến quyển nhật ký kia.
Mấy tháng nay, tâm trạng của Lệ Đình Phong vẫn luôn căng thẳng, lúc Thẩm An Nhiên ngủ thiếp đi, anh sợ cô sẽ không tỉnh dậy nữa, lúc tỉnh dậy rồi thì anh lại sợ cô nhớ ra cái gì rồi rời bỏ mình.
Tơ máu đỏ trong mắt anh chưa từng tan, đã rất lâu anh không có một giấc ngủ ngon rồi, mỗi khi nhắm mắt lại anh đều sẽ gặp ác mộng.
Anh mơ thấy Thẩm An Nhiên chết trên bàn phẫu thuật, chết trong tay của anh, từ trong miệng cô nói ra những lời hận anh.
Các loại cảm xúc kinh hãi dồn nén đã lấn át cả sự mệt mỏi, anh ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, ửng hồng của Thẩm An Nhiên đang say ngủ trong lòng của anh, giờ phút này, cho dù có nhiều mệt mỏi hơn nữa cũng đều sẽ hóa thành dịu dàng..
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Mặc dù Thẩm An Nhiên đã mất đi trí nhớ nhưng cô vẫn cứng đầu như trước, nhưng mà điều này lại khiến cho cô càng thêm tràn trề sức sống hơn.Lệ Đình Phong thắt dây an toàn cho cô, sau đó anh cúi người nhìn mặt cô: “Em còn giận anh sao?”Thẩm An Nhiên hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.Lệ Đình Phong biết rõ, vì mất đi trí nhớ mà cô không có cảm giác an toàn, anh hỏi cô: “Chẳng lẽ em không muốn nhanh nhanh trở về nhà để nhớ lại được chuyện gì sao?”.Đam Mỹ Sắc“Nhưng em cảm thấy Sài Gòn rất thân thiết, vốn dĩ em còn muốn để anh đưa em đến nơi xảy ra vụ tai nạn xe kia, nói không chừng một khi bị k*ch th*ch, em có thể nhớ lại được chuyện gì đó.”“Bác sĩ nói rằng, bây giờ, trong tình trạng này, em không được phép chịu bất cứ đã kích nào, nếu không em sẽ trở thành một kẻ ngốc mất”Thẩm An Nhiên: Từ Sài Gòn bay đến thành phố Giang Nam phải mất bốn tiếng đồng hồ.Sau khi Thẩm An Nhiên giận dỗi được mười phút thì cô đã ngủ gà ngủ gật giống như con gà con đang mổ thóc rồi.Lệ Đình Phong cẩn thận hạ thấp chiếc ghế xuống, sau đó anh gọi tiếp viên hàng không lấy một tấm chăn để đắp lên người của Thẩm An Nhiên.Tuy Thẩm An Nhiên hay giận dỗi nhưng khi ngủ được hai tiếng đồng hồ thì cô sẽ quên bén chuyện này đi, sắc mặt cô ửng hồng, ánh mắt hiếu kỳ nhìn ra bầu trời bên ngoài: “Đến nơi rồi sao?”“Còn khoảng hai tiếng nữa, em có đói không? Để anh gọi tiếp viên hàng không chuẩn bị bữa ăn”Thẩm An Nhiên lắc đầu đáp: “Em không đói, em muốn uống nước ép hoa quả”“Được”Lệ Đình Phong gọi tiếp viên hàng không đến, sau đó anh đặt một ly nước ép hoa quả cùng với cốc cà phê: “Em có muốn xem bộ phim mà anh đã đặt cho em không?”Vừa nói xong thì anh đã đi ấn nút.Thẩm An Nhiên đưa tay ra giành trước: “Tự em làm được, anh đừng chăm sóc em nhiều quá, em chỉ bị mất trí nhớ thôi, cũng không phải trở thành người chậm phát triển trí tuệ.”Huống hồ, tay của cô phải thường xuyên cử động mới có thể hồi phục tốt hơn, bác sĩ nói rằng tàn tật vĩnh viễn rất khó hồi phục lại được nhưng Thẩm An Nhiên không tin vào số phận và cô không muốn làm người tàn tật phải luôn luôn dựa dẫm vào người khác bón cơm cho mình.Lệ Đình Phong không nghe theo cô, anh nhanh chóng tìm một bộ phim hài cho Thẩm An Nhiên xem.Thẩm An Nhiên mím môi, chờ sau khi tiếp viên hàng không bưng nước ép hoa quả tới, cô thản nhiên uống nước và xem phim, tuy bộ phim hài rất buồn cười nhưng cô lại cười không nổi.Xem được một nửa thì Thẩm An Nhiên cảm thấy hơi buồn ngủ, cô nhắm mắt lại, người cô dựa sát vào Lệ Đình Phong, sau đó cô lại chui vào trong lòng của anh.Lệ Đình Phong nghiêng mặt nhìn cô, anh có thể rõ ràng cảm nhận được Thẩm An Nhiên rất khác so với lúc trước, tràn trề sức sống hơn, nhưng tính tình của cô vẫn bướng bỉnh như trước, còn có giọng điệu nói chuyện của cô khiến cho anh nhớ đến quyển nhật ký kia.Mấy tháng nay, tâm trạng của Lệ Đình Phong vẫn luôn căng thẳng, lúc Thẩm An Nhiên ngủ thiếp đi, anh sợ cô sẽ không tỉnh dậy nữa, lúc tỉnh dậy rồi thì anh lại sợ cô nhớ ra cái gì rồi rời bỏ mình.Tơ máu đỏ trong mắt anh chưa từng tan, đã rất lâu anh không có một giấc ngủ ngon rồi, mỗi khi nhắm mắt lại anh đều sẽ gặp ác mộng.Anh mơ thấy Thẩm An Nhiên chết trên bàn phẫu thuật, chết trong tay của anh, từ trong miệng cô nói ra những lời hận anh.Các loại cảm xúc kinh hãi dồn nén đã lấn át cả sự mệt mỏi, anh ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, ửng hồng của Thẩm An Nhiên đang say ngủ trong lòng của anh, giờ phút này, cho dù có nhiều mệt mỏi hơn nữa cũng đều sẽ hóa thành dịu dàng..