“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 287
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tâm trạng Lệ Đình Phong rất tốt, cả thế giới tĩnh lặng mấy tháng nay, ngay lúc này dường như được tia sáng chiếu rọi.Anh nắm lấy tay Thẩm An Nhiên, nhìn cô đầy trìu mến: “An Nhiên, gả cho anh một lần nữa được không? Chúng ta đi chụp ảnh cưới, tổ chức hôn lễ, để anh có thể bù đắp lại khoảng trống của em trong suốt mấy năm qua”Thẩm An Nhiên mấp máy khóe môi, quay đầu đi: “Đừng đánh trống lảng, anh mau thả chân em ra, cẩn thận em đá văng anh đấy”“An Nhiên, anh đang nghiêm túc, anh biết bây giờ em không có cảm giác an toàn, nên anh sẽ cho em thời gian, em cũng cho anh cơ hội theo đuổi em lần nữa được không?”Giọng nói của anh vốn đã rất ấm áp, bây giờ lại trầm xuống như vậy, cực kỳ gợi cảm.Ánh sáng lóe lên trong mắt Lệ Đình Phong đầy trìu mến, hai tai Thẩm An Nhiên khế đỏ lên, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, thấp giọng lẩm bẩm: “Cũng không phải là không được, nhưng việc này cần phải xem biểu hiện của anh, biểu hiện không tốt chúng ta sẽ lập tức…”“Được, anh nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, từ nay về sau, em chính là sếp của anh, em muốn anh đi Đông anh không dám đi Tây, bảo anh ngồi anh không dám đứng”Lệ Đình Phong cắt ngang lời của Thẩm An Nhiên, tiến gần thêm một bước: “Anh sẽ theo đuổi em thật tốt, yêu vợ như mạng sống, chiều vợ như báu vật, nghe lời vợ như núi”Thẩm An Nhiên ngước mắt nhìn Lệ Đình Phong, nói từng chữ một: “Vậy bây giờ em chính thức tuyên bố, ngài Lệ Đình Phong đã bước chân vào kỳ thực tập.”“Anh nhất định sẽ khiến sếp hài lòng!” Lệ Đình Phong nắm lấy đôi chân nhỏ của Thẩm An Nhiên, cả người nhào về phía trước, nhanh chóng tiếp cận, hôn lên môi cô một cái.“Nói chuyện cho đàng hoàng, không được hôn sếp!”“Được” Lệ Đình Phong đi lấy máy sấy một cách tự nhiên, rồi đỡ lấy gáy cô để cô nằm lên đùi mình.“Em muốn xem tivi”“Đợi chút” Lệ Đình Phong đặt máy sấy xuống, tìm điều khiển trong ngăn kéo đầu giường mở tivi lên.Một lúc sau, Thẩm An Nhiên nói: “Em khát nước, em muốn uống nước”“Được, anh đi lấy nước”“Em không muốn uống nước lọc.” Thẩm An Nhiên nghịch lọn tóc trước ngực, cười với vẻ đùa giỡn, coi Lệ Đình Phong như người giúp việc.Lệ Đình Phong thích nghe Thẩm An Nhiên sai khiến, vậy có cảm giác như cô đang ỷ lại vào mình, Lệ Đình Phong mở tủ lạnh ra, thấy bên trong có mứt chanh thơm mát, anh múc một muỗng rồi đem pha với nước ấm.“Thử xem nào”Thẩm An Nhiên vươn tay nhận lấy, nhấp thử một ngụm, rồi nở nụ cười hài lòng, cô thích uống ngọt, đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng trở nên tốt hơn..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tâm trạng Lệ Đình Phong rất tốt, cả thế giới tĩnh lặng mấy tháng nay, ngay lúc này dường như được tia sáng chiếu rọi.
Anh nắm lấy tay Thẩm An Nhiên, nhìn cô đầy trìu mến: “An Nhiên, gả cho anh một lần nữa được không? Chúng ta đi chụp ảnh cưới, tổ chức hôn lễ, để anh có thể bù đắp lại khoảng trống của em trong suốt mấy năm qua”
Thẩm An Nhiên mấp máy khóe môi, quay đầu đi: “Đừng đánh trống lảng, anh mau thả chân em ra, cẩn thận em đá văng anh đấy”
“An Nhiên, anh đang nghiêm túc, anh biết bây giờ em không có cảm giác an toàn, nên anh sẽ cho em thời gian, em cũng cho anh cơ hội theo đuổi em lần nữa được không?”
Giọng nói của anh vốn đã rất ấm áp, bây giờ lại trầm xuống như vậy, cực kỳ gợi cảm.
Ánh sáng lóe lên trong mắt Lệ Đình Phong đầy trìu mến, hai tai Thẩm An Nhiên khế đỏ lên, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, thấp giọng lẩm bẩm: “Cũng không phải là không được, nhưng việc này cần phải xem biểu hiện của anh, biểu hiện không tốt chúng ta sẽ lập tức…”
“Được, anh nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, từ nay về sau, em chính là sếp của anh, em muốn anh đi Đông anh không dám đi Tây, bảo anh ngồi anh không dám đứng”
Lệ Đình Phong cắt ngang lời của Thẩm An Nhiên, tiến gần thêm một bước: “Anh sẽ theo đuổi em thật tốt, yêu vợ như mạng sống, chiều vợ như báu vật, nghe lời vợ như núi”
Thẩm An Nhiên ngước mắt nhìn Lệ Đình Phong, nói từng chữ một: “Vậy bây giờ em chính thức tuyên bố, ngài Lệ Đình Phong đã bước chân vào kỳ thực tập.”
“Anh nhất định sẽ khiến sếp hài lòng!” Lệ Đình Phong nắm lấy đôi chân nhỏ của Thẩm An Nhiên, cả người nhào về phía trước, nhanh chóng tiếp cận, hôn lên môi cô một cái.
“Nói chuyện cho đàng hoàng, không được hôn sếp!”
“Được” Lệ Đình Phong đi lấy máy sấy một cách tự nhiên, rồi đỡ lấy gáy cô để cô nằm lên đùi mình.
“Em muốn xem tivi”
“Đợi chút” Lệ Đình Phong đặt máy sấy xuống, tìm điều khiển trong ngăn kéo đầu giường mở tivi lên.
Một lúc sau, Thẩm An Nhiên nói: “Em khát nước, em muốn uống nước”
“Được, anh đi lấy nước”
“Em không muốn uống nước lọc.” Thẩm An Nhiên nghịch lọn tóc trước ngực, cười với vẻ đùa giỡn, coi Lệ Đình Phong như người giúp việc.
Lệ Đình Phong thích nghe Thẩm An Nhiên sai khiến, vậy có cảm giác như cô đang ỷ lại vào mình, Lệ Đình Phong mở tủ lạnh ra, thấy bên trong có mứt chanh thơm mát, anh múc một muỗng rồi đem pha với nước ấm.
“Thử xem nào”
Thẩm An Nhiên vươn tay nhận lấy, nhấp thử một ngụm, rồi nở nụ cười hài lòng, cô thích uống ngọt, đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng trở nên tốt hơn..
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tâm trạng Lệ Đình Phong rất tốt, cả thế giới tĩnh lặng mấy tháng nay, ngay lúc này dường như được tia sáng chiếu rọi.Anh nắm lấy tay Thẩm An Nhiên, nhìn cô đầy trìu mến: “An Nhiên, gả cho anh một lần nữa được không? Chúng ta đi chụp ảnh cưới, tổ chức hôn lễ, để anh có thể bù đắp lại khoảng trống của em trong suốt mấy năm qua”Thẩm An Nhiên mấp máy khóe môi, quay đầu đi: “Đừng đánh trống lảng, anh mau thả chân em ra, cẩn thận em đá văng anh đấy”“An Nhiên, anh đang nghiêm túc, anh biết bây giờ em không có cảm giác an toàn, nên anh sẽ cho em thời gian, em cũng cho anh cơ hội theo đuổi em lần nữa được không?”Giọng nói của anh vốn đã rất ấm áp, bây giờ lại trầm xuống như vậy, cực kỳ gợi cảm.Ánh sáng lóe lên trong mắt Lệ Đình Phong đầy trìu mến, hai tai Thẩm An Nhiên khế đỏ lên, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, thấp giọng lẩm bẩm: “Cũng không phải là không được, nhưng việc này cần phải xem biểu hiện của anh, biểu hiện không tốt chúng ta sẽ lập tức…”“Được, anh nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, từ nay về sau, em chính là sếp của anh, em muốn anh đi Đông anh không dám đi Tây, bảo anh ngồi anh không dám đứng”Lệ Đình Phong cắt ngang lời của Thẩm An Nhiên, tiến gần thêm một bước: “Anh sẽ theo đuổi em thật tốt, yêu vợ như mạng sống, chiều vợ như báu vật, nghe lời vợ như núi”Thẩm An Nhiên ngước mắt nhìn Lệ Đình Phong, nói từng chữ một: “Vậy bây giờ em chính thức tuyên bố, ngài Lệ Đình Phong đã bước chân vào kỳ thực tập.”“Anh nhất định sẽ khiến sếp hài lòng!” Lệ Đình Phong nắm lấy đôi chân nhỏ của Thẩm An Nhiên, cả người nhào về phía trước, nhanh chóng tiếp cận, hôn lên môi cô một cái.“Nói chuyện cho đàng hoàng, không được hôn sếp!”“Được” Lệ Đình Phong đi lấy máy sấy một cách tự nhiên, rồi đỡ lấy gáy cô để cô nằm lên đùi mình.“Em muốn xem tivi”“Đợi chút” Lệ Đình Phong đặt máy sấy xuống, tìm điều khiển trong ngăn kéo đầu giường mở tivi lên.Một lúc sau, Thẩm An Nhiên nói: “Em khát nước, em muốn uống nước”“Được, anh đi lấy nước”“Em không muốn uống nước lọc.” Thẩm An Nhiên nghịch lọn tóc trước ngực, cười với vẻ đùa giỡn, coi Lệ Đình Phong như người giúp việc.Lệ Đình Phong thích nghe Thẩm An Nhiên sai khiến, vậy có cảm giác như cô đang ỷ lại vào mình, Lệ Đình Phong mở tủ lạnh ra, thấy bên trong có mứt chanh thơm mát, anh múc một muỗng rồi đem pha với nước ấm.“Thử xem nào”Thẩm An Nhiên vươn tay nhận lấy, nhấp thử một ngụm, rồi nở nụ cười hài lòng, cô thích uống ngọt, đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng trở nên tốt hơn..