“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 322

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Là mày”Lục Cảnh Xuyên ý tứ hàm xúc mỉm cười: “Trừ tôi ra còn ai có kiểu tra tấn người bạo tay như vậy chứ? Tôi nói này Lệ Đình Phong, mấy năm anh rời khỏi thành phố Giang Nam này sao não anh càng hoạt động lại càng thụt lùi thế, hôm nay tôi mà không nói, có phải cả đời này anh cũng không phát hiện ra không thế?”Lệ Đình Phong cắn răng, mắt trừng ra như muốn nứt: “Tao giết mày!”Đối mặt với toàn thân đều là lệ khí của anh, Lục Cảnh Xuyên không sợ hãi chút nào: “Hiện giờ tức đến mức muốn giết tôi rồi sao? Nhưng anh đừng có quên một điều rằng là anh dùng cô ta để trao đổi đấy, xảy ra chuyện này không phải đã nằm trong dự đoán của anh rồi sao? Đáng tiếc hôm đó chỉ nghĩ đến việc chơi đùa, hiện giờ nghĩ lại cũng thấy hối hận, hối hận không ăn cô ta vào trong miệng, da cô ta trắng lắm, nhéo một cái là sẽ để lại vệt hồng, eo thon đến mức một tay tôi cũng có thể nắm được, đến tận hôm nay tôi vẫn còn nhớ rõ tiếng th* d*c đau đớn của cô ta này…”Sắc mặt của Lệ Đình Phong khó coi đến cực điểm, còn chưa đợi mấy “lời nói ghê tởm” của Lục Cảnh Xuyên nói xong, một cú đấm mang theo cả gió đã vung đến trước mặt anh ta, Lục Cảnh Xuyên hít lạnh một hơi tránh đi.Tính cách của Lục Cảnh Xuyên không phải là người chịu thua thiệt, có lẽ là do huyết thống của nhà họ Lệ nên cả anh ta và Lệ Đình Phong đều mang trong mình một sự cố chấp thích chơi liều, ai mà dám khiến anh ta chịu thiệt, anh ta chắc chắn sẽ trả lại người đó gấp mười lần.Lục Cảnh Xuyên xoa xoa cổ tay, tức đến cười lạnh: “Bị tôi nói trúng tim đen liền muốn giết tôi à? Bản thân không trông được còn trách ai?”Lời này của anh ta rất bình tĩnh, nhưng đối với Lệ Đình Phong mà nói nó chính là một lời trào phúng sâu sắc, mỗi một chữ đều vô cùng sắc bén, anh nắm chặt nắm đấm, xương tay phát ra tiếng kêu cậc cậc.Anh giống như một con sói sau khi tàn ác hú lên một tiếng xong thì mạnh mẽ lao về phía Lục Cảnh Xuyên, mà Lục Cảnh Xuyên cũng không cam chịu yếu thế, chỉ thấy anh ta lao lên, hai người bắt đầu dây dưa đánh đấm lẫn nhau.Anh đánh tôi một quyền thì tôi đạp anh một cước, hai người phát điên đánh đấm lẫn nhau, chỉ nghe bộp một tiếng.Có thứ gì đó rơi trên mặt đất, đó là điện thoại của Lục Cảnh Xuyên, ánh mắt của Lệ Đình Phong vừa liếc qua lập tức đông cứng lại.Hình nền của Lục Cảnh Xuyên là một tấm ảnh máu me đầm đìa, trong mắt anh đầy vẻ không thể tin được.Trên hình nền, tứ chỉ của người phụ nữ bị buộc ở trên ván gỗ, một sợi dây xích xuyên qua xương quai xanh của cô, quần áo ở trên người rách nát tung tóe, một thân đầy máu làm nổi bật lên khuôn mặt trắng như tuyết của cô, lông mày đen tuyền tinh tế, tóc đen tán loạn, đôi lông mi đang cụp xuống mang theo nước mắt, mí mắt phiếm hồng, cả người cô toát lên vẻ đẹp của sự tuyệt vọng, khiến cho người ta chỉ liếc mắt một cái cũng khó có thể nhìn sang nơi khác.Đó là Thẩm An Nhiên, một Thẩm An Nhiên anh chưa từng thấy bao giờ.Tay chân của Thẩm An Nhiên thon gọn, cái cổ trắng tuyết kia trông như bạch ngọc thượng hạng vậy, có thể mơ hồ nhìn thấy gân xanh dưới làn da, một người phụ nữ như vậy có thể khiến cho bất kỳ một người đàn ông nào không nhịn được mà nảy sinh ý nghĩ muốn đánh đập, làm nhục cô.Hốc mắt của Lệ Đình Phong đỏ lên, nhấc chân giãm nát màn hình điện thoại, sau đó quỳ gối dùng sức đánh vào phần bụng của anh ta, lại đạp thêm một cước lên đầu gối của anh ta.Sắc mặt của Lục Cảnh Xuyên thay đổi, anh ta thấp giọng kêu một tiếng, nếu như nói lúc nãy Lệ Đình Phong chỉ định đánh anh ta đến tàn phế thì hiện tại anh chắc chắn muốn đánh chết anh ta, sát khí trong ánh mắt kia không thể nào che giấu nổi, cho dù định lực của anh ta có kiên cường đến mức nào cũng không nhịn được mà sợ hãi.Sau khi Lục Cảnh Xuyên bị ném trên mặt đất vội đưa tay ra ôm bụng, trên miệng vẫn nở nụ cười, chỉ là bởi vì quá đau mà trông có vẻ dữ tợn khó coi.Lục Cảnh Xuyên phun ra một ngụm máu loãng: “Không sao, những bức ảnh như thế này tôi còn có mấy trăm nghìn tấm cơ, tôi còn phải cảm ơn anh vì ngày hôm đó đã tặng Thẩm An Nhiên cho tôi chơi đấy, nếu không tôi đào đâu ra những bức ảnh đẹp như vậy chứ, trừ ảnh ra tôi còn có video của một tiếng đồng hồ đó, nếu không để tôi gửi cho anh xem xem nhé”.

“Là mày”

Lục Cảnh Xuyên ý tứ hàm xúc mỉm cười: “Trừ tôi ra còn ai có kiểu tra tấn người bạo tay như vậy chứ? Tôi nói này Lệ Đình Phong, mấy năm anh rời khỏi thành phố Giang Nam này sao não anh càng hoạt động lại càng thụt lùi thế, hôm nay tôi mà không nói, có phải cả đời này anh cũng không phát hiện ra không thế?”

Lệ Đình Phong cắn răng, mắt trừng ra như muốn nứt: “Tao giết mày!”

Đối mặt với toàn thân đều là lệ khí của anh, Lục Cảnh Xuyên không sợ hãi chút nào: “Hiện giờ tức đến mức muốn giết tôi rồi sao? Nhưng anh đừng có quên một điều rằng là anh dùng cô ta để trao đổi đấy, xảy ra chuyện này không phải đã nằm trong dự đoán của anh rồi sao? Đáng tiếc hôm đó chỉ nghĩ đến việc chơi đùa, hiện giờ nghĩ lại cũng thấy hối hận, hối hận không ăn cô ta vào trong miệng, da cô ta trắng lắm, nhéo một cái là sẽ để lại vệt hồng, eo thon đến mức một tay tôi cũng có thể nắm được, đến tận hôm nay tôi vẫn còn nhớ rõ tiếng th* d*c đau đớn của cô ta này…”

Sắc mặt của Lệ Đình Phong khó coi đến cực điểm, còn chưa đợi mấy “lời nói ghê tởm” của Lục Cảnh Xuyên nói xong, một cú đấm mang theo cả gió đã vung đến trước mặt anh ta, Lục Cảnh Xuyên hít lạnh một hơi tránh đi.

Tính cách của Lục Cảnh Xuyên không phải là người chịu thua thiệt, có lẽ là do huyết thống của nhà họ Lệ nên cả anh ta và Lệ Đình Phong đều mang trong mình một sự cố chấp thích chơi liều, ai mà dám khiến anh ta chịu thiệt, anh ta chắc chắn sẽ trả lại người đó gấp mười lần.

Lục Cảnh Xuyên xoa xoa cổ tay, tức đến cười lạnh: “Bị tôi nói trúng tim đen liền muốn giết tôi à? Bản thân không trông được còn trách ai?”

Lời này của anh ta rất bình tĩnh, nhưng đối với Lệ Đình Phong mà nói nó chính là một lời trào phúng sâu sắc, mỗi một chữ đều vô cùng sắc bén, anh nắm chặt nắm đấm, xương tay phát ra tiếng kêu cậc cậc.

Anh giống như một con sói sau khi tàn ác hú lên một tiếng xong thì mạnh mẽ lao về phía Lục Cảnh Xuyên, mà Lục Cảnh Xuyên cũng không cam chịu yếu thế, chỉ thấy anh ta lao lên, hai người bắt đầu dây dưa đánh đấm lẫn nhau.

Anh đánh tôi một quyền thì tôi đạp anh một cước, hai người phát điên đánh đấm lẫn nhau, chỉ nghe bộp một tiếng.

Có thứ gì đó rơi trên mặt đất, đó là điện thoại của Lục Cảnh Xuyên, ánh mắt của Lệ Đình Phong vừa liếc qua lập tức đông cứng lại.

Hình nền của Lục Cảnh Xuyên là một tấm ảnh máu me đầm đìa, trong mắt anh đầy vẻ không thể tin được.

Trên hình nền, tứ chỉ của người phụ nữ bị buộc ở trên ván gỗ, một sợi dây xích xuyên qua xương quai xanh của cô, quần áo ở trên người rách nát tung tóe, một thân đầy máu làm nổi bật lên khuôn mặt trắng như tuyết của cô, lông mày đen tuyền tinh tế, tóc đen tán loạn, đôi lông mi đang cụp xuống mang theo nước mắt, mí mắt phiếm hồng, cả người cô toát lên vẻ đẹp của sự tuyệt vọng, khiến cho người ta chỉ liếc mắt một cái cũng khó có thể nhìn sang nơi khác.

Đó là Thẩm An Nhiên, một Thẩm An Nhiên anh chưa từng thấy bao giờ.

Tay chân của Thẩm An Nhiên thon gọn, cái cổ trắng tuyết kia trông như bạch ngọc thượng hạng vậy, có thể mơ hồ nhìn thấy gân xanh dưới làn da, một người phụ nữ như vậy có thể khiến cho bất kỳ một người đàn ông nào không nhịn được mà nảy sinh ý nghĩ muốn đánh đập, làm nhục cô.

Hốc mắt của Lệ Đình Phong đỏ lên, nhấc chân giãm nát màn hình điện thoại, sau đó quỳ gối dùng sức đánh vào phần bụng của anh ta, lại đạp thêm một cước lên đầu gối của anh ta.

Sắc mặt của Lục Cảnh Xuyên thay đổi, anh ta thấp giọng kêu một tiếng, nếu như nói lúc nãy Lệ Đình Phong chỉ định đánh anh ta đến tàn phế thì hiện tại anh chắc chắn muốn đánh chết anh ta, sát khí trong ánh mắt kia không thể nào che giấu nổi, cho dù định lực của anh ta có kiên cường đến mức nào cũng không nhịn được mà sợ hãi.

Sau khi Lục Cảnh Xuyên bị ném trên mặt đất vội đưa tay ra ôm bụng, trên miệng vẫn nở nụ cười, chỉ là bởi vì quá đau mà trông có vẻ dữ tợn khó coi.

Lục Cảnh Xuyên phun ra một ngụm máu loãng: “Không sao, những bức ảnh như thế này tôi còn có mấy trăm nghìn tấm cơ, tôi còn phải cảm ơn anh vì ngày hôm đó đã tặng Thẩm An Nhiên cho tôi chơi đấy, nếu không tôi đào đâu ra những bức ảnh đẹp như vậy chứ, trừ ảnh ra tôi còn có video của một tiếng đồng hồ đó, nếu không để tôi gửi cho anh xem xem nhé”.

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Là mày”Lục Cảnh Xuyên ý tứ hàm xúc mỉm cười: “Trừ tôi ra còn ai có kiểu tra tấn người bạo tay như vậy chứ? Tôi nói này Lệ Đình Phong, mấy năm anh rời khỏi thành phố Giang Nam này sao não anh càng hoạt động lại càng thụt lùi thế, hôm nay tôi mà không nói, có phải cả đời này anh cũng không phát hiện ra không thế?”Lệ Đình Phong cắn răng, mắt trừng ra như muốn nứt: “Tao giết mày!”Đối mặt với toàn thân đều là lệ khí của anh, Lục Cảnh Xuyên không sợ hãi chút nào: “Hiện giờ tức đến mức muốn giết tôi rồi sao? Nhưng anh đừng có quên một điều rằng là anh dùng cô ta để trao đổi đấy, xảy ra chuyện này không phải đã nằm trong dự đoán của anh rồi sao? Đáng tiếc hôm đó chỉ nghĩ đến việc chơi đùa, hiện giờ nghĩ lại cũng thấy hối hận, hối hận không ăn cô ta vào trong miệng, da cô ta trắng lắm, nhéo một cái là sẽ để lại vệt hồng, eo thon đến mức một tay tôi cũng có thể nắm được, đến tận hôm nay tôi vẫn còn nhớ rõ tiếng th* d*c đau đớn của cô ta này…”Sắc mặt của Lệ Đình Phong khó coi đến cực điểm, còn chưa đợi mấy “lời nói ghê tởm” của Lục Cảnh Xuyên nói xong, một cú đấm mang theo cả gió đã vung đến trước mặt anh ta, Lục Cảnh Xuyên hít lạnh một hơi tránh đi.Tính cách của Lục Cảnh Xuyên không phải là người chịu thua thiệt, có lẽ là do huyết thống của nhà họ Lệ nên cả anh ta và Lệ Đình Phong đều mang trong mình một sự cố chấp thích chơi liều, ai mà dám khiến anh ta chịu thiệt, anh ta chắc chắn sẽ trả lại người đó gấp mười lần.Lục Cảnh Xuyên xoa xoa cổ tay, tức đến cười lạnh: “Bị tôi nói trúng tim đen liền muốn giết tôi à? Bản thân không trông được còn trách ai?”Lời này của anh ta rất bình tĩnh, nhưng đối với Lệ Đình Phong mà nói nó chính là một lời trào phúng sâu sắc, mỗi một chữ đều vô cùng sắc bén, anh nắm chặt nắm đấm, xương tay phát ra tiếng kêu cậc cậc.Anh giống như một con sói sau khi tàn ác hú lên một tiếng xong thì mạnh mẽ lao về phía Lục Cảnh Xuyên, mà Lục Cảnh Xuyên cũng không cam chịu yếu thế, chỉ thấy anh ta lao lên, hai người bắt đầu dây dưa đánh đấm lẫn nhau.Anh đánh tôi một quyền thì tôi đạp anh một cước, hai người phát điên đánh đấm lẫn nhau, chỉ nghe bộp một tiếng.Có thứ gì đó rơi trên mặt đất, đó là điện thoại của Lục Cảnh Xuyên, ánh mắt của Lệ Đình Phong vừa liếc qua lập tức đông cứng lại.Hình nền của Lục Cảnh Xuyên là một tấm ảnh máu me đầm đìa, trong mắt anh đầy vẻ không thể tin được.Trên hình nền, tứ chỉ của người phụ nữ bị buộc ở trên ván gỗ, một sợi dây xích xuyên qua xương quai xanh của cô, quần áo ở trên người rách nát tung tóe, một thân đầy máu làm nổi bật lên khuôn mặt trắng như tuyết của cô, lông mày đen tuyền tinh tế, tóc đen tán loạn, đôi lông mi đang cụp xuống mang theo nước mắt, mí mắt phiếm hồng, cả người cô toát lên vẻ đẹp của sự tuyệt vọng, khiến cho người ta chỉ liếc mắt một cái cũng khó có thể nhìn sang nơi khác.Đó là Thẩm An Nhiên, một Thẩm An Nhiên anh chưa từng thấy bao giờ.Tay chân của Thẩm An Nhiên thon gọn, cái cổ trắng tuyết kia trông như bạch ngọc thượng hạng vậy, có thể mơ hồ nhìn thấy gân xanh dưới làn da, một người phụ nữ như vậy có thể khiến cho bất kỳ một người đàn ông nào không nhịn được mà nảy sinh ý nghĩ muốn đánh đập, làm nhục cô.Hốc mắt của Lệ Đình Phong đỏ lên, nhấc chân giãm nát màn hình điện thoại, sau đó quỳ gối dùng sức đánh vào phần bụng của anh ta, lại đạp thêm một cước lên đầu gối của anh ta.Sắc mặt của Lục Cảnh Xuyên thay đổi, anh ta thấp giọng kêu một tiếng, nếu như nói lúc nãy Lệ Đình Phong chỉ định đánh anh ta đến tàn phế thì hiện tại anh chắc chắn muốn đánh chết anh ta, sát khí trong ánh mắt kia không thể nào che giấu nổi, cho dù định lực của anh ta có kiên cường đến mức nào cũng không nhịn được mà sợ hãi.Sau khi Lục Cảnh Xuyên bị ném trên mặt đất vội đưa tay ra ôm bụng, trên miệng vẫn nở nụ cười, chỉ là bởi vì quá đau mà trông có vẻ dữ tợn khó coi.Lục Cảnh Xuyên phun ra một ngụm máu loãng: “Không sao, những bức ảnh như thế này tôi còn có mấy trăm nghìn tấm cơ, tôi còn phải cảm ơn anh vì ngày hôm đó đã tặng Thẩm An Nhiên cho tôi chơi đấy, nếu không tôi đào đâu ra những bức ảnh đẹp như vậy chứ, trừ ảnh ra tôi còn có video của một tiếng đồng hồ đó, nếu không để tôi gửi cho anh xem xem nhé”.

Chương 322