“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 329

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Về muộn giống như ngày hôm nay vẫn là lần đầu tiên từ sau khi cô bị mất trí nhớ.Anh biết Thẩm An Nhiên sợ cô đơn lạnh lẽo, vậy nên luôn về nhà từ sớm bồi bạn với cô, anh cũng sắp quên mất Thẩm An Nhiên sợ tối rồi.Lệ Đình Phong nhẹ nhàng đẩy cửa ra, tầm nhìn di chuyển đến bên giường, thấy Thẩm An Nhiên đang nằm nghiêng ở trên giường chỉ để lại cho anh một cái bóng lưng, ánh sáng ấm áp rọi trên người cô khiến cả người cô trông vô cùng cô đơn bất an.Anh đi vào, thấy cơ thể của Thẩm An Nhiên rõ ràng khẽ động, cô vẫn chưa ngủ.Lệ Đình Phong không biết nên nói gì, trăm ngàn lời muốn nói cũng chỉ còn sót lại sự im lặng và áy náy đè nén ở trong lòng.Anh đi thẳng đến bên giường, sau đó đầu gối khuyu một cái quỳ xuống, trong căn phòng rất yên tĩnh nên hành động nhẹ khẽ này của anh có vẻ vô cùng lớn tiếng.Lệ Đình Phong cứ yên lặng quỳ ở đó, bản thân anh cũng không biết đã quỳ bao lâu, máu ở phần đùi vì không thể chảy ra mà càng ngày càng khó chịu hơn.Thẩm An Nhiên mở mắt, mím chặt môi, một lúc lâu sau cô mới quay người lại, sau khi nhìn thấy vết thương trên mặt của Lệ Đình Phong ánh mắt đang khép hờ của cô lập tức trợn trừng.Cô vô thức mở miệng, nhưng nghĩ đến gì đó cô lại mím môi lại.Sắc mặt của Lệ Đình Phong khẽ thay đổi, sau khi nhìn thấy vết máu ứ đọng ở trên cổ Thẩm An Nhiên thì anh liên tưởng đến video ở trên điện thoại, càng cảm thấy bản thân còn không bằng súc sinh.Anh đã làm những gì chứ, ghen ghét che mờ đôi mắt của anh, rõ ràng anh biết Thẩm An Nhiên không phải là người như vậy, sẽ không có suy nghĩ gì đối với những người đàn ông khác, nhưng anh vẫn làm tổn thương cô.Những gì anh làm so với Lục Cảnh Xuyên có khác gì nhau chứ? Thậm chí còn không bằng Lục Cảnh Xuyên.“Anh xin lỗi, anh sai rồi”Hốc mắt của Thẩm An Nhiên hơi phiếm hồng, cô hít hít mũi, trong mấy tiếng đồng hồ Lệ Đình Phong rời đi này cô đã nghĩ rất nhiều thứ, làm sao để kinh doanh cuộc hôn nhân này, làm sao tiếp tục chung sống với Lệ Đình Phong, nhưng nghĩ tới nghĩ lui nhiều nhất vẫn là chia tay.Cô đã nghĩ xong phải nói lời chia tay với Lệ Đình Phong như thế nào rồi, nhưng khi thấy Lệ Đình Phong buông bỏ sự kiêu ngạo của mình, quỳ xuống xin lỗi cô thì cô lại không nói nổi một câu nào.Cô chính là vô dụng như thế đấy, vô dụng như một dây tơ hồng, cũng giống như một vị thánh mẫu, cô rõ ràng biết cái đạo lí ‘sói đến rồi, nhưng cô lại không có cách nào buông bỏ.Lệ Đình Phong.Cô thích Lệ Đình Phong, cam tâm tình nguyện bị coi thường, đối với cô mà nói anh chính là người thân duy nhất của cô, cũng là ý nghĩa duy nhất để cô tồn tại trên cõi đời này.Cô từ từ ngồi dậy, eo mỏi chân đau, cô mặc một bộ áo ngủ tơ tằm rộng rãi, theo động tác ngồi dậy của cô, cổ áo cũng trượt xuống dưới lộ ra bả vai mượt mà cùng một mảng lớn da thịt ở trên ngực và những vết sẹo ở trên đó, làn da của cô rất trắng khiến cho những vết thương đó trông vô cùng dữ tợn.Thẩm An Nhiên không phải thể chất dễ để lại vết sẹo, những vết máu ứ đọng như thế này đều có thể tiêu giảm hết, còn vết bỏng lạnh trên cơ thể và vết cắt ở trên xương quai xanh lại không có cách nào biến mất được.Đã qua mấy tháng rồi nhưng vết sẹo cũng chỉ nhạt đi một chút.Lệ Đình Phong khó khăn mở miệng: “An Nhiên, em có thể tha thứ cho anh được không?”.

Về muộn giống như ngày hôm nay vẫn là lần đầu tiên từ sau khi cô bị mất trí nhớ.

Anh biết Thẩm An Nhiên sợ cô đơn lạnh lẽo, vậy nên luôn về nhà từ sớm bồi bạn với cô, anh cũng sắp quên mất Thẩm An Nhiên sợ tối rồi.

Lệ Đình Phong nhẹ nhàng đẩy cửa ra, tầm nhìn di chuyển đến bên giường, thấy Thẩm An Nhiên đang nằm nghiêng ở trên giường chỉ để lại cho anh một cái bóng lưng, ánh sáng ấm áp rọi trên người cô khiến cả người cô trông vô cùng cô đơn bất an.

Anh đi vào, thấy cơ thể của Thẩm An Nhiên rõ ràng khẽ động, cô vẫn chưa ngủ.

Lệ Đình Phong không biết nên nói gì, trăm ngàn lời muốn nói cũng chỉ còn sót lại sự im lặng và áy náy đè nén ở trong lòng.

Anh đi thẳng đến bên giường, sau đó đầu gối khuyu một cái quỳ xuống, trong căn phòng rất yên tĩnh nên hành động nhẹ khẽ này của anh có vẻ vô cùng lớn tiếng.

Lệ Đình Phong cứ yên lặng quỳ ở đó, bản thân anh cũng không biết đã quỳ bao lâu, máu ở phần đùi vì không thể chảy ra mà càng ngày càng khó chịu hơn.

Thẩm An Nhiên mở mắt, mím chặt môi, một lúc lâu sau cô mới quay người lại, sau khi nhìn thấy vết thương trên mặt của Lệ Đình Phong ánh mắt đang khép hờ của cô lập tức trợn trừng.

Cô vô thức mở miệng, nhưng nghĩ đến gì đó cô lại mím môi lại.

Sắc mặt của Lệ Đình Phong khẽ thay đổi, sau khi nhìn thấy vết máu ứ đọng ở trên cổ Thẩm An Nhiên thì anh liên tưởng đến video ở trên điện thoại, càng cảm thấy bản thân còn không bằng súc sinh.

Anh đã làm những gì chứ, ghen ghét che mờ đôi mắt của anh, rõ ràng anh biết Thẩm An Nhiên không phải là người như vậy, sẽ không có suy nghĩ gì đối với những người đàn ông khác, nhưng anh vẫn làm tổn thương cô.

Những gì anh làm so với Lục Cảnh Xuyên có khác gì nhau chứ? Thậm chí còn không bằng Lục Cảnh Xuyên.

“Anh xin lỗi, anh sai rồi”

Hốc mắt của Thẩm An Nhiên hơi phiếm hồng, cô hít hít mũi, trong mấy tiếng đồng hồ Lệ Đình Phong rời đi này cô đã nghĩ rất nhiều thứ, làm sao để kinh doanh cuộc hôn nhân này, làm sao tiếp tục chung sống với Lệ Đình Phong, nhưng nghĩ tới nghĩ lui nhiều nhất vẫn là chia tay.

Cô đã nghĩ xong phải nói lời chia tay với Lệ Đình Phong như thế nào rồi, nhưng khi thấy Lệ Đình Phong buông bỏ sự kiêu ngạo của mình, quỳ xuống xin lỗi cô thì cô lại không nói nổi một câu nào.

Cô chính là vô dụng như thế đấy, vô dụng như một dây tơ hồng, cũng giống như một vị thánh mẫu, cô rõ ràng biết cái đạo lí ‘sói đến rồi, nhưng cô lại không có cách nào buông bỏ.

Lệ Đình Phong.

Cô thích Lệ Đình Phong, cam tâm tình nguyện bị coi thường, đối với cô mà nói anh chính là người thân duy nhất của cô, cũng là ý nghĩa duy nhất để cô tồn tại trên cõi đời này.

Cô từ từ ngồi dậy, eo mỏi chân đau, cô mặc một bộ áo ngủ tơ tằm rộng rãi, theo động tác ngồi dậy của cô, cổ áo cũng trượt xuống dưới lộ ra bả vai mượt mà cùng một mảng lớn da thịt ở trên ngực và những vết sẹo ở trên đó, làn da của cô rất trắng khiến cho những vết thương đó trông vô cùng dữ tợn.

Thẩm An Nhiên không phải thể chất dễ để lại vết sẹo, những vết máu ứ đọng như thế này đều có thể tiêu giảm hết, còn vết bỏng lạnh trên cơ thể và vết cắt ở trên xương quai xanh lại không có cách nào biến mất được.

Đã qua mấy tháng rồi nhưng vết sẹo cũng chỉ nhạt đi một chút.

Lệ Đình Phong khó khăn mở miệng: “An Nhiên, em có thể tha thứ cho anh được không?”.

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Về muộn giống như ngày hôm nay vẫn là lần đầu tiên từ sau khi cô bị mất trí nhớ.Anh biết Thẩm An Nhiên sợ cô đơn lạnh lẽo, vậy nên luôn về nhà từ sớm bồi bạn với cô, anh cũng sắp quên mất Thẩm An Nhiên sợ tối rồi.Lệ Đình Phong nhẹ nhàng đẩy cửa ra, tầm nhìn di chuyển đến bên giường, thấy Thẩm An Nhiên đang nằm nghiêng ở trên giường chỉ để lại cho anh một cái bóng lưng, ánh sáng ấm áp rọi trên người cô khiến cả người cô trông vô cùng cô đơn bất an.Anh đi vào, thấy cơ thể của Thẩm An Nhiên rõ ràng khẽ động, cô vẫn chưa ngủ.Lệ Đình Phong không biết nên nói gì, trăm ngàn lời muốn nói cũng chỉ còn sót lại sự im lặng và áy náy đè nén ở trong lòng.Anh đi thẳng đến bên giường, sau đó đầu gối khuyu một cái quỳ xuống, trong căn phòng rất yên tĩnh nên hành động nhẹ khẽ này của anh có vẻ vô cùng lớn tiếng.Lệ Đình Phong cứ yên lặng quỳ ở đó, bản thân anh cũng không biết đã quỳ bao lâu, máu ở phần đùi vì không thể chảy ra mà càng ngày càng khó chịu hơn.Thẩm An Nhiên mở mắt, mím chặt môi, một lúc lâu sau cô mới quay người lại, sau khi nhìn thấy vết thương trên mặt của Lệ Đình Phong ánh mắt đang khép hờ của cô lập tức trợn trừng.Cô vô thức mở miệng, nhưng nghĩ đến gì đó cô lại mím môi lại.Sắc mặt của Lệ Đình Phong khẽ thay đổi, sau khi nhìn thấy vết máu ứ đọng ở trên cổ Thẩm An Nhiên thì anh liên tưởng đến video ở trên điện thoại, càng cảm thấy bản thân còn không bằng súc sinh.Anh đã làm những gì chứ, ghen ghét che mờ đôi mắt của anh, rõ ràng anh biết Thẩm An Nhiên không phải là người như vậy, sẽ không có suy nghĩ gì đối với những người đàn ông khác, nhưng anh vẫn làm tổn thương cô.Những gì anh làm so với Lục Cảnh Xuyên có khác gì nhau chứ? Thậm chí còn không bằng Lục Cảnh Xuyên.“Anh xin lỗi, anh sai rồi”Hốc mắt của Thẩm An Nhiên hơi phiếm hồng, cô hít hít mũi, trong mấy tiếng đồng hồ Lệ Đình Phong rời đi này cô đã nghĩ rất nhiều thứ, làm sao để kinh doanh cuộc hôn nhân này, làm sao tiếp tục chung sống với Lệ Đình Phong, nhưng nghĩ tới nghĩ lui nhiều nhất vẫn là chia tay.Cô đã nghĩ xong phải nói lời chia tay với Lệ Đình Phong như thế nào rồi, nhưng khi thấy Lệ Đình Phong buông bỏ sự kiêu ngạo của mình, quỳ xuống xin lỗi cô thì cô lại không nói nổi một câu nào.Cô chính là vô dụng như thế đấy, vô dụng như một dây tơ hồng, cũng giống như một vị thánh mẫu, cô rõ ràng biết cái đạo lí ‘sói đến rồi, nhưng cô lại không có cách nào buông bỏ.Lệ Đình Phong.Cô thích Lệ Đình Phong, cam tâm tình nguyện bị coi thường, đối với cô mà nói anh chính là người thân duy nhất của cô, cũng là ý nghĩa duy nhất để cô tồn tại trên cõi đời này.Cô từ từ ngồi dậy, eo mỏi chân đau, cô mặc một bộ áo ngủ tơ tằm rộng rãi, theo động tác ngồi dậy của cô, cổ áo cũng trượt xuống dưới lộ ra bả vai mượt mà cùng một mảng lớn da thịt ở trên ngực và những vết sẹo ở trên đó, làn da của cô rất trắng khiến cho những vết thương đó trông vô cùng dữ tợn.Thẩm An Nhiên không phải thể chất dễ để lại vết sẹo, những vết máu ứ đọng như thế này đều có thể tiêu giảm hết, còn vết bỏng lạnh trên cơ thể và vết cắt ở trên xương quai xanh lại không có cách nào biến mất được.Đã qua mấy tháng rồi nhưng vết sẹo cũng chỉ nhạt đi một chút.Lệ Đình Phong khó khăn mở miệng: “An Nhiên, em có thể tha thứ cho anh được không?”.

Chương 329