“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 337
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Thẩm An Nhiên nhẹ nhàng sờ sờ bụng của mèo sữa nhỏ, ánh mắt di chuyển xuống đất, sau khi quét một lượt thì thấy một túi sữa bột dê.“Chắc là đói rồi, thím Trương nhìn túi sữa bột dê đó, xem cách sử dụng rồi pha nửa cốc cho mèo con”Thím Trương vui vẻ đi làm, trước đây bà từng đến một gia đình giàu có làm giúp việc cho bà đẻ, rất thành thạo trong việc pha sữa bột, xem hướng dẫn sử dụng xong liền lấy bình sữa của thú cưng đi thử nhiệt độ nước.Thẩm An Nhiên ngồi trên ghế sô pha cho mèo con bú sữa, vừa ngửi thấy mùi sữa, mèo con liền tiến về phía trước cắn n*m v* giả không buông, ra sức uống.Trên cái miệng màu hồng phấn của mèo nhỏ toàn là sữa, lông ướt hết rồi, thím Trương nhìn thấy vậy thì lấy một cái chăn nhỏ đắp lên trên đùi Thẩm An Nhiên.“Cô chủ, con mèo này đã có tên chưa?”“Có chứ”“Gọi là gÏ?”Thẩm An Nhiên cho bú sữa xong, lấy đồ chơi cho mèo trêu nó: “Là Niên Quả…”“Cái tên này rất hay” Thím Trương đồng tình nói.Đồ chơi trong tay Thẩm An Nhiên là con cá, mèo con tò mò nhìn chằm chằm, nhấc chân trước với lấy, Thẩm An Nhiên sợ nó trượt khỏi chân mình nên dứt khoát đặt nó xuống thảm và lấy đồ chơi trêu nó.Mèo con ăn no căng bụng nên đi không vững, khó khăn lắm mới cắn chặt được đồ chơi, kết quả cơ thể không giữ được thăng bằng mà ngã xuống thảm, để lộ ra cái bụng nhỏ tròn xoe.Sau khi trong nhà có thêm con mèo, Thẩm An Nhiên cũng không cảm thấy nhàm chán nữa, nhàn rỗi không có việc liền chạy đến ôm mèo.Mèo con rất thích ngủ, đặc biệt là trong thời tiết ấm áp, Thẩm An Nhiên bế nó ngồi trên xích đu ở ban công, vừa v**t v* vừa đọc sách.Chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên, Thẩm An Nhiên một tay cầm điện thoại lên mở khóa, là Lệ Đình Phong gửi cho cô một tin nhắn hỏi cô.“Nhận được chưa?”Thẩm An Nhiên cong môi, mở máy chụp một bức ảnh cô đang ôm mèo gửi cho Lệ Đình Phong.Nhân tiện hỏi thăm vết thương của anh: “Vết thương trên người anh vẫn ổn chứ?”Lệ Đình Phong trả lời rất nhanh: “Không đau như tối qua, tối nay em vẫn bôi thuốc cho anh chứ?”Thẩm An Nhiên cầm điện thoại, chậm rãi ấn từng chữ từng chữ một: “Nể tình anh đưa Niên Quả qua đây, tối em sẽ bôi thuốc cho anh, đợi vết thương của anh sớm lành rồi thì anh cũng sớm quỳ lên điều khiển nhé”Lệ Đình Phong: “…”Thẩm An Nhiên nhìn mấy dấu chấm mà anh gửi đến, vui vẻ nhoẻn môi, ôm Niên Quả lăn lên giường nghỉ trưa.Buổi chiều, Lệ Đình Phong về sớm, sau khi ăn cơm tối xong, hai người cùng nhau dắt mèo ra ngoài đi dạo.Lệ Đình Phong nhìn mèo con nhắm mắt thoải mái năm trong lòng Thẩm An Nhiên, đột nhiên lòng ghen tị trỗi dậy.Thẩm An Nhiên thấy anh nhìn chằm chằm, nghĩ rằng anh thích con mèo trong lòng cô, cô bế mèo con đưa đến bên cạnh Lệ Đình Phong: “Anh có muốn ôm một chút không?”Từ trước tới này, Lệ Đình Phong đều không thích con vật nhiều lông như vậy, lông rụng rất phiền phức, anh vô thức lùi lại một bước, sau khi nhìn đôi mắt to màu xanh của mèo con, lại nhìn vào đôi mắt trong veo không kém gì của Thẩm An Nhiên, so với việc ôm mèo thì anh muốn ôm cô hơn.
Thẩm An Nhiên nhẹ nhàng sờ sờ bụng của mèo sữa nhỏ, ánh mắt di chuyển xuống đất, sau khi quét một lượt thì thấy một túi sữa bột dê.
“Chắc là đói rồi, thím Trương nhìn túi sữa bột dê đó, xem cách sử dụng rồi pha nửa cốc cho mèo con”
Thím Trương vui vẻ đi làm, trước đây bà từng đến một gia đình giàu có làm giúp việc cho bà đẻ, rất thành thạo trong việc pha sữa bột, xem hướng dẫn sử dụng xong liền lấy bình sữa của thú cưng đi thử nhiệt độ nước.
Thẩm An Nhiên ngồi trên ghế sô pha cho mèo con bú sữa, vừa ngửi thấy mùi sữa, mèo con liền tiến về phía trước cắn n*m v* giả không buông, ra sức uống.
Trên cái miệng màu hồng phấn của mèo nhỏ toàn là sữa, lông ướt hết rồi, thím Trương nhìn thấy vậy thì lấy một cái chăn nhỏ đắp lên trên đùi Thẩm An Nhiên.
“Cô chủ, con mèo này đã có tên chưa?”
“Có chứ”
“Gọi là gÏ?”
Thẩm An Nhiên cho bú sữa xong, lấy đồ chơi cho mèo trêu nó: “Là Niên Quả…”
“Cái tên này rất hay” Thím Trương đồng tình nói.
Đồ chơi trong tay Thẩm An Nhiên là con cá, mèo con tò mò nhìn chằm chằm, nhấc chân trước với lấy, Thẩm An Nhiên sợ nó trượt khỏi chân mình nên dứt khoát đặt nó xuống thảm và lấy đồ chơi trêu nó.
Mèo con ăn no căng bụng nên đi không vững, khó khăn lắm mới cắn chặt được đồ chơi, kết quả cơ thể không giữ được thăng bằng mà ngã xuống thảm, để lộ ra cái bụng nhỏ tròn xoe.
Sau khi trong nhà có thêm con mèo, Thẩm An Nhiên cũng không cảm thấy nhàm chán nữa, nhàn rỗi không có việc liền chạy đến ôm mèo.
Mèo con rất thích ngủ, đặc biệt là trong thời tiết ấm áp, Thẩm An Nhiên bế nó ngồi trên xích đu ở ban công, vừa v**t v* vừa đọc sách.
Chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên, Thẩm An Nhiên một tay cầm điện thoại lên mở khóa, là Lệ Đình Phong gửi cho cô một tin nhắn hỏi cô.
“Nhận được chưa?”
Thẩm An Nhiên cong môi, mở máy chụp một bức ảnh cô đang ôm mèo gửi cho Lệ Đình Phong.
Nhân tiện hỏi thăm vết thương của anh: “Vết thương trên người anh vẫn ổn chứ?”
Lệ Đình Phong trả lời rất nhanh: “Không đau như tối qua, tối nay em vẫn bôi thuốc cho anh chứ?”
Thẩm An Nhiên cầm điện thoại, chậm rãi ấn từng chữ từng chữ một: “Nể tình anh đưa Niên Quả qua đây, tối em sẽ bôi thuốc cho anh, đợi vết thương của anh sớm lành rồi thì anh cũng sớm quỳ lên điều khiển nhé”
Lệ Đình Phong: “…”
Thẩm An Nhiên nhìn mấy dấu chấm mà anh gửi đến, vui vẻ nhoẻn môi, ôm Niên Quả lăn lên giường nghỉ trưa.
Buổi chiều, Lệ Đình Phong về sớm, sau khi ăn cơm tối xong, hai người cùng nhau dắt mèo ra ngoài đi dạo.
Lệ Đình Phong nhìn mèo con nhắm mắt thoải mái năm trong lòng Thẩm An Nhiên, đột nhiên lòng ghen tị trỗi dậy.
Thẩm An Nhiên thấy anh nhìn chằm chằm, nghĩ rằng anh thích con mèo trong lòng cô, cô bế mèo con đưa đến bên cạnh Lệ Đình Phong: “Anh có muốn ôm một chút không?”
Từ trước tới này, Lệ Đình Phong đều không thích con vật nhiều lông như vậy, lông rụng rất phiền phức, anh vô thức lùi lại một bước, sau khi nhìn đôi mắt to màu xanh của mèo con, lại nhìn vào đôi mắt trong veo không kém gì của Thẩm An Nhiên, so với việc ôm mèo thì anh muốn ôm cô hơn.
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Thẩm An Nhiên nhẹ nhàng sờ sờ bụng của mèo sữa nhỏ, ánh mắt di chuyển xuống đất, sau khi quét một lượt thì thấy một túi sữa bột dê.“Chắc là đói rồi, thím Trương nhìn túi sữa bột dê đó, xem cách sử dụng rồi pha nửa cốc cho mèo con”Thím Trương vui vẻ đi làm, trước đây bà từng đến một gia đình giàu có làm giúp việc cho bà đẻ, rất thành thạo trong việc pha sữa bột, xem hướng dẫn sử dụng xong liền lấy bình sữa của thú cưng đi thử nhiệt độ nước.Thẩm An Nhiên ngồi trên ghế sô pha cho mèo con bú sữa, vừa ngửi thấy mùi sữa, mèo con liền tiến về phía trước cắn n*m v* giả không buông, ra sức uống.Trên cái miệng màu hồng phấn của mèo nhỏ toàn là sữa, lông ướt hết rồi, thím Trương nhìn thấy vậy thì lấy một cái chăn nhỏ đắp lên trên đùi Thẩm An Nhiên.“Cô chủ, con mèo này đã có tên chưa?”“Có chứ”“Gọi là gÏ?”Thẩm An Nhiên cho bú sữa xong, lấy đồ chơi cho mèo trêu nó: “Là Niên Quả…”“Cái tên này rất hay” Thím Trương đồng tình nói.Đồ chơi trong tay Thẩm An Nhiên là con cá, mèo con tò mò nhìn chằm chằm, nhấc chân trước với lấy, Thẩm An Nhiên sợ nó trượt khỏi chân mình nên dứt khoát đặt nó xuống thảm và lấy đồ chơi trêu nó.Mèo con ăn no căng bụng nên đi không vững, khó khăn lắm mới cắn chặt được đồ chơi, kết quả cơ thể không giữ được thăng bằng mà ngã xuống thảm, để lộ ra cái bụng nhỏ tròn xoe.Sau khi trong nhà có thêm con mèo, Thẩm An Nhiên cũng không cảm thấy nhàm chán nữa, nhàn rỗi không có việc liền chạy đến ôm mèo.Mèo con rất thích ngủ, đặc biệt là trong thời tiết ấm áp, Thẩm An Nhiên bế nó ngồi trên xích đu ở ban công, vừa v**t v* vừa đọc sách.Chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên, Thẩm An Nhiên một tay cầm điện thoại lên mở khóa, là Lệ Đình Phong gửi cho cô một tin nhắn hỏi cô.“Nhận được chưa?”Thẩm An Nhiên cong môi, mở máy chụp một bức ảnh cô đang ôm mèo gửi cho Lệ Đình Phong.Nhân tiện hỏi thăm vết thương của anh: “Vết thương trên người anh vẫn ổn chứ?”Lệ Đình Phong trả lời rất nhanh: “Không đau như tối qua, tối nay em vẫn bôi thuốc cho anh chứ?”Thẩm An Nhiên cầm điện thoại, chậm rãi ấn từng chữ từng chữ một: “Nể tình anh đưa Niên Quả qua đây, tối em sẽ bôi thuốc cho anh, đợi vết thương của anh sớm lành rồi thì anh cũng sớm quỳ lên điều khiển nhé”Lệ Đình Phong: “…”Thẩm An Nhiên nhìn mấy dấu chấm mà anh gửi đến, vui vẻ nhoẻn môi, ôm Niên Quả lăn lên giường nghỉ trưa.Buổi chiều, Lệ Đình Phong về sớm, sau khi ăn cơm tối xong, hai người cùng nhau dắt mèo ra ngoài đi dạo.Lệ Đình Phong nhìn mèo con nhắm mắt thoải mái năm trong lòng Thẩm An Nhiên, đột nhiên lòng ghen tị trỗi dậy.Thẩm An Nhiên thấy anh nhìn chằm chằm, nghĩ rằng anh thích con mèo trong lòng cô, cô bế mèo con đưa đến bên cạnh Lệ Đình Phong: “Anh có muốn ôm một chút không?”Từ trước tới này, Lệ Đình Phong đều không thích con vật nhiều lông như vậy, lông rụng rất phiền phức, anh vô thức lùi lại một bước, sau khi nhìn đôi mắt to màu xanh của mèo con, lại nhìn vào đôi mắt trong veo không kém gì của Thẩm An Nhiên, so với việc ôm mèo thì anh muốn ôm cô hơn.