Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 765: Để mày sống là sai lầm
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chắc thằng nhóc này chính là Trương Khải Hạo, nếu không gã ta sẽ không chủ động đứng ra.Hoàng Thiên nhìn thanh niên này, thấy bộ dạng gợi đòn của gã ta, Hoàng Thiên càng tức hơn.Anh đến tìm gã ta giải quyết, thế mà gã ta còn bày ra bộ dạng kinh người như vậy, làm sao Hoàng Thiên có thể nhẫn nhịn? “Mày là Trương Khải Hạo?”Hoàng Thiên nhìn thanh niên kia hỏi.“Ha ha, là tao.Hoàng Thiên, mày không biết tao nhưng tao lại biết mày.Chông của Ngọc An, trước kia là một tên bỏ đi”Trương Khải Hạo ha ha cười lạnh một trận, sau đó rít một hơi khói rồi nhả vê phía Hoàng Thiên.Hoàng Thiên dùng tay chặn lại, lúc này nói với Trương Khải Hạo: “Mày đi ra.”“Làm sao, còn muốn tao ra ngoài nói chuyện một chút sao? Ha ha ha, có chuyện gì thì nói luôn ở đây, mày bảo ra ra thì tao sẽ ra sao?”Trương Khải Hạo cười rất phách lõi, không hề để Hoàng Thiên vào mắt.Hoàng Thiên không có nhiều kiên nhãn như vậy, anh muốn Trương Khải Hạo ra ngoài là vì không muốn sửa trị con hàng này ở bên trong sòng bài, không muốn gây tổn thất cho bà chủ sòng bài.Chỉ thấy Hoàng Thiên bước tới, duỗi tay túm chặt lấy tóc của Trương Khải Hạo, trực tiếp kéo Trương Khải Hạo đi.“*** mẹ! Mẹ nó, mày buông tay ra!”Trương Khải Hạo trở tay không kịp, bị Hoàng Thiên túm chặt lấy tóc, gã ta không ngừng măng chửi.Những cũng không có tác dụng gì, tóc bị nắm chặt tương đương với việc bị khoá chặt, cho dù có bản lĩnh lớn bằng trời thì cũng khó để thoát ra.Huống chi, thằng ranh này so với Hoàng Thiên thì chỉ là một thứ cặn bã, một bàn tay của Hoàng Thiên cũng đủ để ngược đãi gã ta như chó.“Cút ra đây cho tao!”Hoàng Thiên tức giận nói, sau khi kéo Trương Khải Hạo ra khỏi cửa thì đột nhiên quăng gã ta xuống đất.“Mẹ nó Hoàng Thiên, mày dám đối xử với tao như vậy, mày nhất định phải chết!" Trương Khải Hạo ngã xuống đất chửi âm lên, vừa định đứng dậy thì bị Hoàng Thiên cho môt cước ngã lăn ra.“Ai da!”Trương Khải Hạo làm sao có thể chịu được, gã ta hét lên thảm thiết, bị gãy bốn cái răng cửa, trong miệng toàn là máu.Đám người bên trong quán mạt chược đều đi ra xem náo nhiệt, những người này đều là cư dân ở gần đây, có không ít người biết Hoàng Thiên, và cũng có rất nhiều người biết Trương Khải Hạo, người thường xuyên xuất hiện ở sòng bài.Bà chủ kia cũng chạy ra ngoài, dù
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chắc thằng nhóc này chính là Trương Khải Hạo, nếu không gã ta sẽ không chủ động đứng ra.
Hoàng Thiên nhìn thanh niên này, thấy bộ dạng gợi đòn của gã ta, Hoàng Thiên càng tức hơn.
Anh đến tìm gã ta giải quyết, thế mà gã ta còn bày ra bộ dạng kinh người như vậy, làm sao Hoàng Thiên có thể nhẫn nhịn? “Mày là Trương Khải Hạo?”
Hoàng Thiên nhìn thanh niên kia hỏi.
“Ha ha, là tao.
Hoàng Thiên, mày không biết tao nhưng tao lại biết mày.
Chông của Ngọc An, trước kia là một tên bỏ đi”
Trương Khải Hạo ha ha cười lạnh một trận, sau đó rít một hơi khói rồi nhả vê phía Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên dùng tay chặn lại, lúc này nói với Trương Khải Hạo: “Mày đi ra.”
“Làm sao, còn muốn tao ra ngoài nói chuyện một chút sao? Ha ha ha, có chuyện gì thì nói luôn ở đây, mày bảo ra ra thì tao sẽ ra sao?”
Trương Khải Hạo cười rất phách lõi, không hề để Hoàng Thiên vào mắt.
Hoàng Thiên không có nhiều kiên nhãn như vậy, anh muốn Trương Khải Hạo ra ngoài là vì không muốn sửa trị con hàng này ở bên trong sòng bài, không muốn gây tổn thất cho bà chủ sòng bài.
Chỉ thấy Hoàng Thiên bước tới, duỗi tay túm chặt lấy tóc của Trương Khải Hạo, trực tiếp kéo Trương Khải Hạo đi.
“*** mẹ! Mẹ nó, mày buông tay ra!”
Trương Khải Hạo trở tay không kịp, bị Hoàng Thiên túm chặt lấy tóc, gã ta không ngừng măng chửi.
Những cũng không có tác dụng gì, tóc bị nắm chặt tương đương với việc bị khoá chặt, cho dù có bản lĩnh lớn bằng trời thì cũng khó để thoát ra.
Huống chi, thằng ranh này so với Hoàng Thiên thì chỉ là một thứ cặn bã, một bàn tay của Hoàng Thiên cũng đủ để ngược đãi gã ta như chó.
“Cút ra đây cho tao!”
Hoàng Thiên tức giận nói, sau khi kéo Trương Khải Hạo ra khỏi cửa thì đột nhiên quăng gã ta xuống đất.
“Mẹ nó Hoàng Thiên, mày dám đối xử với tao như vậy, mày nhất định phải chết!" Trương Khải Hạo ngã xuống đất chửi âm lên, vừa định đứng dậy thì bị Hoàng Thiên cho môt cước ngã lăn ra.
“Ai da!”
Trương Khải Hạo làm sao có thể chịu được, gã ta hét lên thảm thiết, bị gãy bốn cái răng cửa, trong miệng toàn là máu.
Đám người bên trong quán mạt chược đều đi ra xem náo nhiệt, những người này đều là cư dân ở gần đây, có không ít người biết Hoàng Thiên, và cũng có rất nhiều người biết Trương Khải Hạo, người thường xuyên xuất hiện ở sòng bài.
Bà chủ kia cũng chạy ra ngoài, dù
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chắc thằng nhóc này chính là Trương Khải Hạo, nếu không gã ta sẽ không chủ động đứng ra.Hoàng Thiên nhìn thanh niên này, thấy bộ dạng gợi đòn của gã ta, Hoàng Thiên càng tức hơn.Anh đến tìm gã ta giải quyết, thế mà gã ta còn bày ra bộ dạng kinh người như vậy, làm sao Hoàng Thiên có thể nhẫn nhịn? “Mày là Trương Khải Hạo?”Hoàng Thiên nhìn thanh niên kia hỏi.“Ha ha, là tao.Hoàng Thiên, mày không biết tao nhưng tao lại biết mày.Chông của Ngọc An, trước kia là một tên bỏ đi”Trương Khải Hạo ha ha cười lạnh một trận, sau đó rít một hơi khói rồi nhả vê phía Hoàng Thiên.Hoàng Thiên dùng tay chặn lại, lúc này nói với Trương Khải Hạo: “Mày đi ra.”“Làm sao, còn muốn tao ra ngoài nói chuyện một chút sao? Ha ha ha, có chuyện gì thì nói luôn ở đây, mày bảo ra ra thì tao sẽ ra sao?”Trương Khải Hạo cười rất phách lõi, không hề để Hoàng Thiên vào mắt.Hoàng Thiên không có nhiều kiên nhãn như vậy, anh muốn Trương Khải Hạo ra ngoài là vì không muốn sửa trị con hàng này ở bên trong sòng bài, không muốn gây tổn thất cho bà chủ sòng bài.Chỉ thấy Hoàng Thiên bước tới, duỗi tay túm chặt lấy tóc của Trương Khải Hạo, trực tiếp kéo Trương Khải Hạo đi.“*** mẹ! Mẹ nó, mày buông tay ra!”Trương Khải Hạo trở tay không kịp, bị Hoàng Thiên túm chặt lấy tóc, gã ta không ngừng măng chửi.Những cũng không có tác dụng gì, tóc bị nắm chặt tương đương với việc bị khoá chặt, cho dù có bản lĩnh lớn bằng trời thì cũng khó để thoát ra.Huống chi, thằng ranh này so với Hoàng Thiên thì chỉ là một thứ cặn bã, một bàn tay của Hoàng Thiên cũng đủ để ngược đãi gã ta như chó.“Cút ra đây cho tao!”Hoàng Thiên tức giận nói, sau khi kéo Trương Khải Hạo ra khỏi cửa thì đột nhiên quăng gã ta xuống đất.“Mẹ nó Hoàng Thiên, mày dám đối xử với tao như vậy, mày nhất định phải chết!" Trương Khải Hạo ngã xuống đất chửi âm lên, vừa định đứng dậy thì bị Hoàng Thiên cho môt cước ngã lăn ra.“Ai da!”Trương Khải Hạo làm sao có thể chịu được, gã ta hét lên thảm thiết, bị gãy bốn cái răng cửa, trong miệng toàn là máu.Đám người bên trong quán mạt chược đều đi ra xem náo nhiệt, những người này đều là cư dân ở gần đây, có không ít người biết Hoàng Thiên, và cũng có rất nhiều người biết Trương Khải Hạo, người thường xuyên xuất hiện ở sòng bài.Bà chủ kia cũng chạy ra ngoài, dù