Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 915: Ban Nãy Là Do Tôi Quá Gấp Gáp Rồi”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên nói với Trương Lan Phượng.“Hi hi, quá tốt rồi, cũng đang đúng lúc thẻ ngân hàng của mẹ đang cầm ở trên người.” Trương Lan Phượng vui đến phát hớn hở, móc ra trong người mình chiếc thề ngân hàng, đưa qua đưa lại trước Hoàng Thiên.Chu thiên cũng mặc kệ bà ấy, rồi anh tiếp chuyện một lúc cùng với Lâm Ngọc An.Sau khi ăn xong cơm trưa, Hoàng Thiên và Trương Lan Phượng đến ngân hàng anh chuyển qua thẻ của Trương Lan Phượng đến hai mươi tỷ.Nếu như không chuyển cho bà ta nhiều tiền, Hoàng Thiên thực sự sẽ sợ bà ta vì tiền mà từ bỏ tính mạng của bản thân.Cho dù là hai mươi tỉ, đối với Trương Lan Phượng mà nói, cũng đã là một con số rất lớn rồi, bà ta vui mừng tới nỗi cái đuôi cũng vẫy tít lên trên trời.Sáng sớm hôm sau, Hoàng Thiên đi tới Quốc Tế Hoàn Vũ.Hiện tại tất cả mọi công truyện tại Quốc Tế Hoàn Vũ đều đa giao cho Lưu Nguyệt Hoa toàn quyền xử lý.Hoàng Thiên cũng không biết được cô ấy có thể đảm nhiệm tốt công việc này không, anh vẫn phải đi khảo sát mọi lúc.Nếu như Lưu Nguyệt Hoa không thể tiếp quản được thì Hoàng Thiên sẽ chuẩn bị sắp xếp cho cô một chức trợ lý đắc lực.Khi trong lúc Hoàng Thiên lái xe đến Quốc Tế Hoàn Vũ, còn chúa xuống xe, điện của anh đã kêu lên.Vừa nhìn thấy số điện thoại, không ngờ là quản gia Trần gọi tới.Sau khi nghe, quản gia Trần cùng với giọng nói cấp bách truyền tới: “Cậu chủ, có chuyện lớn chẳng lành” VÀ không, chủ nhà, ban nãy là do tôi quá gấp gáp rồi.” Quản gia Trần nhanh chóng đổi lại cách gọi, ban nãy trong lúc gấp rút, ông ta lại có thể quên được Hoàng Thiên giờ đây đã lên là ông chủ nhà họ Hoàng.“Gọi như thế nào không quan trọng, nói đi, xảy ra chuyện lớn gì vậy?” Hoàng Thiên dò hỏi.Thấy Hoàng Thiên bình tĩnh như vậy, trong lòng quản gia Trần rất chi được an ủi.Xem ra, nhà họ Hoàng quả thực đã có người nối dõi tông đường rồi.Dù gặp phải chuyện gì, Hoàng Thiên vẫn có thể không vì nguy mà làm loạn lòng, đích thực không giống với một chàng thanh niên hai mươi mấy tuổi.“Cậu chủ, luật sư Đặng Đại Trung xảy ra chuyện rồi, ông ta bị người ta đánh mù một bên mắt, còn bị đánh gãy một bên chân.” Quản gia Trần nói tới đây, ông khó lòng mà kìm nén được dáng vẻ xúc động, giọng nói có chút run rẩy.Dù sao, Đặng Đại Trung trước đây đã từng làm qua luật sư riêng biệt cho Hoàng Văn Thành, từng có qua chút giao tình với quản gia Trần.Nghe quản gia Trần nói dứt câu, Hoàng Thiên quả thực kinh hãi một phen.Nhưng rất nhanh, kinh hãi của anh lại đổi thành căm phẫn.Anh lập tức ý thức được, vào lúc này Đặng Đại Trung xảy ra chuyện, có lẽ là bởi vì ông ta đã tiếp tay vào vụ án này, nhằm có ý đưa Hoàng Minh Triết và Ngô Đông Tường đều cáo lên pháp đình..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hoàng Thiên nói với Trương Lan Phượng.

“Hi hi, quá tốt rồi, cũng đang đúng lúc thẻ ngân hàng của mẹ đang cầm ở trên người.

” 

Trương Lan Phượng vui đến phát hớn hở, móc ra trong người mình chiếc thề ngân hàng, đưa qua đưa lại trước Hoàng Thiên.

Chu thiên cũng mặc kệ bà ấy, rồi anh tiếp chuyện một lúc cùng với Lâm Ngọc An.

Sau khi ăn xong cơm trưa, Hoàng Thiên và Trương Lan Phượng đến ngân hàng anh chuyển qua thẻ của Trương Lan Phượng đến hai mươi tỷ.

Nếu như không chuyển cho bà ta nhiều tiền, Hoàng Thiên thực sự sẽ sợ bà ta vì tiền mà từ bỏ tính mạng của bản thân.

Cho dù là hai mươi tỉ, đối với Trương Lan Phượng mà nói, cũng đã là một con số rất lớn rồi, bà ta vui mừng tới nỗi cái đuôi cũng vẫy tít lên trên trời.

Sáng sớm hôm sau, Hoàng Thiên đi tới Quốc Tế Hoàn Vũ.

Hiện tại tất cả mọi công truyện tại Quốc Tế Hoàn Vũ đều đa giao cho Lưu Nguyệt Hoa toàn quyền xử lý.

Hoàng Thiên cũng không biết được cô ấy có thể đảm nhiệm tốt công việc này không, anh vẫn phải đi khảo sát mọi lúc.

Nếu như Lưu Nguyệt Hoa không thể tiếp quản được thì Hoàng Thiên sẽ chuẩn bị sắp xếp cho cô một chức trợ lý đắc lực.

Khi trong lúc Hoàng Thiên lái xe đến Quốc Tế Hoàn Vũ, còn chúa xuống xe, điện của anh đã kêu lên.

Vừa nhìn thấy số điện thoại, không ngờ là quản gia Trần gọi tới.

Sau khi nghe, quản gia Trần cùng với giọng nói cấp bách truyền tới: “Cậu chủ, có chuyện lớn chẳng lành” 

VÀ không, chủ nhà, ban nãy là do tôi quá gấp gáp rồi.

” 

Quản gia Trần nhanh chóng đổi lại cách gọi, ban nãy trong lúc gấp rút, ông ta lại có thể quên được Hoàng Thiên giờ đây đã lên là ông chủ nhà họ Hoàng.

“Gọi như thế nào không quan trọng, nói đi, xảy ra chuyện lớn gì vậy?” 

Hoàng Thiên dò hỏi.

Thấy Hoàng Thiên bình tĩnh như vậy, trong lòng quản gia Trần rất chi được an ủi.

Xem ra, nhà họ Hoàng quả thực đã có người nối dõi tông đường rồi.

Dù gặp phải chuyện gì, Hoàng Thiên vẫn có thể không vì nguy mà làm loạn lòng, đích thực không giống với một chàng thanh niên hai mươi mấy tuổi.

“Cậu chủ, luật sư Đặng Đại Trung xảy ra chuyện rồi, ông ta bị người ta đánh mù một bên mắt, còn bị đánh gãy một bên chân.

” 

Quản gia Trần nói tới đây, ông khó lòng mà kìm nén được dáng vẻ xúc động, giọng nói có chút run rẩy.

Dù sao, Đặng Đại Trung trước đây đã từng làm qua luật sư riêng biệt cho Hoàng Văn Thành, từng có qua chút giao tình với quản gia Trần.

Nghe quản gia Trần nói dứt câu, Hoàng Thiên quả thực kinh hãi một phen.

Nhưng rất nhanh, kinh hãi của anh lại đổi thành căm phẫn.

Anh lập tức ý thức được, vào lúc này Đặng Đại Trung xảy ra chuyện, có lẽ là bởi vì ông ta đã tiếp tay vào vụ án này, nhằm có ý đưa Hoàng Minh Triết và Ngô Đông Tường đều cáo lên pháp đình.

Image removed.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên nói với Trương Lan Phượng.“Hi hi, quá tốt rồi, cũng đang đúng lúc thẻ ngân hàng của mẹ đang cầm ở trên người.” Trương Lan Phượng vui đến phát hớn hở, móc ra trong người mình chiếc thề ngân hàng, đưa qua đưa lại trước Hoàng Thiên.Chu thiên cũng mặc kệ bà ấy, rồi anh tiếp chuyện một lúc cùng với Lâm Ngọc An.Sau khi ăn xong cơm trưa, Hoàng Thiên và Trương Lan Phượng đến ngân hàng anh chuyển qua thẻ của Trương Lan Phượng đến hai mươi tỷ.Nếu như không chuyển cho bà ta nhiều tiền, Hoàng Thiên thực sự sẽ sợ bà ta vì tiền mà từ bỏ tính mạng của bản thân.Cho dù là hai mươi tỉ, đối với Trương Lan Phượng mà nói, cũng đã là một con số rất lớn rồi, bà ta vui mừng tới nỗi cái đuôi cũng vẫy tít lên trên trời.Sáng sớm hôm sau, Hoàng Thiên đi tới Quốc Tế Hoàn Vũ.Hiện tại tất cả mọi công truyện tại Quốc Tế Hoàn Vũ đều đa giao cho Lưu Nguyệt Hoa toàn quyền xử lý.Hoàng Thiên cũng không biết được cô ấy có thể đảm nhiệm tốt công việc này không, anh vẫn phải đi khảo sát mọi lúc.Nếu như Lưu Nguyệt Hoa không thể tiếp quản được thì Hoàng Thiên sẽ chuẩn bị sắp xếp cho cô một chức trợ lý đắc lực.Khi trong lúc Hoàng Thiên lái xe đến Quốc Tế Hoàn Vũ, còn chúa xuống xe, điện của anh đã kêu lên.Vừa nhìn thấy số điện thoại, không ngờ là quản gia Trần gọi tới.Sau khi nghe, quản gia Trần cùng với giọng nói cấp bách truyền tới: “Cậu chủ, có chuyện lớn chẳng lành” VÀ không, chủ nhà, ban nãy là do tôi quá gấp gáp rồi.” Quản gia Trần nhanh chóng đổi lại cách gọi, ban nãy trong lúc gấp rút, ông ta lại có thể quên được Hoàng Thiên giờ đây đã lên là ông chủ nhà họ Hoàng.“Gọi như thế nào không quan trọng, nói đi, xảy ra chuyện lớn gì vậy?” Hoàng Thiên dò hỏi.Thấy Hoàng Thiên bình tĩnh như vậy, trong lòng quản gia Trần rất chi được an ủi.Xem ra, nhà họ Hoàng quả thực đã có người nối dõi tông đường rồi.Dù gặp phải chuyện gì, Hoàng Thiên vẫn có thể không vì nguy mà làm loạn lòng, đích thực không giống với một chàng thanh niên hai mươi mấy tuổi.“Cậu chủ, luật sư Đặng Đại Trung xảy ra chuyện rồi, ông ta bị người ta đánh mù một bên mắt, còn bị đánh gãy một bên chân.” Quản gia Trần nói tới đây, ông khó lòng mà kìm nén được dáng vẻ xúc động, giọng nói có chút run rẩy.Dù sao, Đặng Đại Trung trước đây đã từng làm qua luật sư riêng biệt cho Hoàng Văn Thành, từng có qua chút giao tình với quản gia Trần.Nghe quản gia Trần nói dứt câu, Hoàng Thiên quả thực kinh hãi một phen.Nhưng rất nhanh, kinh hãi của anh lại đổi thành căm phẫn.Anh lập tức ý thức được, vào lúc này Đặng Đại Trung xảy ra chuyện, có lẽ là bởi vì ông ta đã tiếp tay vào vụ án này, nhằm có ý đưa Hoàng Minh Triết và Ngô Đông Tường đều cáo lên pháp đình..

Chương 915: Ban Nãy Là Do Tôi Quá Gấp Gáp Rồi”