Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 917: Lại Dám Đối Đầu Cùng Với Cha Cô Ta
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên nhanh chóng đỡ bà đứng dậy, quay ra nói với Đặng Đại Trung đang nằm trên chiếc giường: “Cố gắng dưỡng thương cho thật tốt, chuyện về phiên toà, tôi sẽ thu xếp cho người khác thay thế vào vị trí của ông” “Cảm ơn cậu chủ!” Đặng Đại Trung cả kích khôn cùng, nói.Sau khi Hoàng Thiên đến an ủi vợ chồng Đặng Đại Trung xong, rồi cùng với quản gia Trần rời khỏi bệnh viện.Đi ra ngoài bệnh viện, tiếng chuông điện thoại của quản gia Trần đột nhiên reo lên.Nghe xong điện thoại, sắc mặt của quản gia Trần khó coi hơn hẳn.Hoàng Thiên nhìn xong, hỏi: “Điện thoại ai gọi đến?” “Cậu chủ, tôi nói cậu đừng tức giận nhé” Quản gia Trần thở một hơi dài, nói với Hoàng Thiên.“Nói!” “Là Ngô Vũ Đình gọi tới, cô ta muốn hẹn tôi gặp mặt.Để đàm phán về chuyện của cha cô ta" Quản gia Trần nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên vừa nghe xong, lúc này cơn giận dữ hiện rõ lên gương mặt anh.Đúng lúc tôi đang muốn tìm cô ta, thì cô ta lại tự đem mình dâng đến tận cửa?” “Ông hãy gọi lại trả lời cô ta về vụ này, cứ nói là tôi đồng ý cùng cô gặp mặt” Hoàng Thiên nói với quản gia Trần.“Vâng” Quản gia Trần đồng ý một tiếng, lập tức gọi lại cho Ngô Vũ Đình.Trong cuộc gọi, quản gia Trần hẹn Ngô Vũ Đình đến nhà hàng Tứ Phương gặp mặt.Phải hẹn gặp ở quán cơm nhỏ như vậy, cũng là do quản gia Trần cố ý sắp đặt, ông ta đích thực quá ghét cái tên Ngô Vũ Đình này, muốn làm dập đi sự kiêu ngạo của cô ta.“Cậu chủ, tôi xin phép đưa cậu về trước vậy?” Quản gia Trần nói.“Ông đùa gì vậy, tôi còn phải gặp mặt mụ đàn bà này nữa.” Hoàng Thiên cười lạnh.Quản gia Trần không dám nói gì thêm, cùng với Hoàng Thiên lên xe, chạy thẳng đến quán cơm Tứ Phương.Sau khi đến nhà hàng Tứ Phương, chỉ thấy được một con xe Hummer dừng đỗ tại đó, ngồi bên trong xe là một đôi nam nữ trẻ tuổi.Người đàn ông thì cả người hàng hiệu, nữ thì đầu tóc búi lên sáng loáng, hắn đang cùng với cô gái đó tán tỉnh v* v*n.Cô gái thì ăn mặc s*x* gợi cảm, người vừa cao vừa trắng, cũng rất xinh.Trong lúc nhìn thấy con xe Roll-Royce dừng tại trước cửa quán cơm, cặp nam nữ này đều từ xe bước xuống.Quản gia Trần xuống xe trước, sau đó giúp Hoàng Thiên mở cửa xe.“Tôi nói ông quản gia Trần, ông cũng chẳng coi Ngô Vũ Đình tôi ra gì rồi đấy? Hẹn ông gặp mặt, ông lại có thể lựa chọn cái nơi rách nát đến như vậy?” Ngụy Vũ Đình chỉ tay ra nhà hàng Tứ Phương ở phía sau, nói với quản gia Trần một cách rất không vừa lòng.Quản gia Trần một trận nổi cáu, nhưng ông ta đi theo Hoàng Văn Thành biết bao nhiêu năm nay, có phong ba bão táp nào chưa trải qua? Tất nhiên ông vẫn có thể khống chế được cảm xúc của mình.“Cô Vũ Đình, cô cũng không cần phải nói to hét lớn như vậy, cậu chủ của chúng tôi cũng đã đến rồi.” Trong lúc quản gia Trần nói dứt câu, thì Hoàng Thiên cũng đã bước xuống xe.“Cậu chủ của các người? Ồ, ha ha, hoá ra là Hoàng Thiên cũng tới rồi à!” .
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hoàng Thiên nhanh chóng đỡ bà đứng dậy, quay ra nói với Đặng Đại Trung đang nằm trên chiếc giường: “Cố gắng dưỡng thương cho thật tốt, chuyện về phiên toà, tôi sẽ thu xếp cho người khác thay thế vào vị trí của ông”
“Cảm ơn cậu chủ!”
Đặng Đại Trung cả kích khôn cùng, nói.
Sau khi Hoàng Thiên đến an ủi vợ chồng Đặng Đại Trung xong, rồi cùng với quản gia Trần rời khỏi bệnh viện.
Đi ra ngoài bệnh viện, tiếng chuông điện thoại của quản gia Trần đột nhiên reo lên.
Nghe xong điện thoại, sắc mặt của quản gia Trần khó coi hơn hẳn.
Hoàng Thiên nhìn xong, hỏi: “Điện thoại ai gọi đến?”
“Cậu chủ, tôi nói cậu đừng tức giận nhé”
Quản gia Trần thở một hơi dài, nói với Hoàng Thiên.
“Nói!”
“Là Ngô Vũ Đình gọi tới, cô ta muốn hẹn tôi gặp mặt.
Để đàm phán về chuyện của cha cô ta"
Quản gia Trần nói với Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên vừa nghe xong, lúc này cơn giận dữ hiện rõ lên gương mặt anh.
Đúng lúc tôi đang muốn tìm cô ta, thì cô ta lại tự đem mình dâng đến tận cửa?”
“Ông hãy gọi lại trả lời cô ta về vụ này, cứ nói là tôi đồng ý cùng cô gặp mặt”
Hoàng Thiên nói với quản gia Trần.
“Vâng”
Quản gia Trần đồng ý một tiếng, lập tức gọi lại cho Ngô Vũ Đình.
Trong cuộc gọi, quản gia Trần hẹn Ngô Vũ Đình đến nhà hàng Tứ Phương gặp mặt.
Phải hẹn gặp ở quán cơm nhỏ như vậy, cũng là do quản gia Trần cố ý sắp đặt, ông ta đích thực quá ghét cái tên Ngô Vũ Đình này, muốn làm dập đi sự kiêu ngạo của cô ta.
“Cậu chủ, tôi xin phép đưa cậu về trước vậy?”
Quản gia Trần nói.
“Ông đùa gì vậy, tôi còn phải gặp mặt mụ đàn bà này nữa.
”
Hoàng Thiên cười lạnh.
Quản gia Trần không dám nói gì thêm, cùng với Hoàng Thiên lên xe, chạy thẳng đến quán cơm Tứ Phương.
Sau khi đến nhà hàng Tứ Phương, chỉ thấy được một con xe Hummer dừng đỗ tại đó, ngồi bên trong xe là một đôi nam nữ trẻ tuổi.
Người đàn ông thì cả người hàng hiệu, nữ thì đầu tóc búi lên sáng loáng, hắn đang cùng với cô gái đó tán tỉnh v* v*n.
Cô gái thì ăn mặc s*x* gợi cảm, người vừa cao vừa trắng, cũng rất xinh.
Trong lúc nhìn thấy con xe Roll-Royce dừng tại trước cửa quán cơm, cặp nam nữ này đều từ xe bước xuống.
Quản gia Trần xuống xe trước, sau đó giúp Hoàng Thiên mở cửa xe.
“Tôi nói ông quản gia Trần, ông cũng chẳng coi Ngô Vũ Đình tôi ra gì rồi đấy? Hẹn ông gặp mặt, ông lại có thể lựa chọn cái nơi rách nát đến như vậy?”
Ngụy Vũ Đình chỉ tay ra nhà hàng Tứ Phương ở phía sau, nói với quản gia Trần một cách rất không vừa lòng.
Quản gia Trần một trận nổi cáu, nhưng ông ta đi theo Hoàng Văn Thành biết bao nhiêu năm nay, có phong ba bão táp nào chưa trải qua? Tất nhiên ông vẫn có thể khống chế được cảm xúc của mình.
“Cô Vũ Đình, cô cũng không cần phải nói to hét lớn như vậy, cậu chủ của chúng tôi cũng đã đến rồi.
”
Trong lúc quản gia Trần nói dứt câu, thì Hoàng Thiên cũng đã bước xuống xe.
“Cậu chủ của các người? Ồ, ha ha, hoá ra là Hoàng Thiên cũng tới rồi à!”
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên nhanh chóng đỡ bà đứng dậy, quay ra nói với Đặng Đại Trung đang nằm trên chiếc giường: “Cố gắng dưỡng thương cho thật tốt, chuyện về phiên toà, tôi sẽ thu xếp cho người khác thay thế vào vị trí của ông” “Cảm ơn cậu chủ!” Đặng Đại Trung cả kích khôn cùng, nói.Sau khi Hoàng Thiên đến an ủi vợ chồng Đặng Đại Trung xong, rồi cùng với quản gia Trần rời khỏi bệnh viện.Đi ra ngoài bệnh viện, tiếng chuông điện thoại của quản gia Trần đột nhiên reo lên.Nghe xong điện thoại, sắc mặt của quản gia Trần khó coi hơn hẳn.Hoàng Thiên nhìn xong, hỏi: “Điện thoại ai gọi đến?” “Cậu chủ, tôi nói cậu đừng tức giận nhé” Quản gia Trần thở một hơi dài, nói với Hoàng Thiên.“Nói!” “Là Ngô Vũ Đình gọi tới, cô ta muốn hẹn tôi gặp mặt.Để đàm phán về chuyện của cha cô ta" Quản gia Trần nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên vừa nghe xong, lúc này cơn giận dữ hiện rõ lên gương mặt anh.Đúng lúc tôi đang muốn tìm cô ta, thì cô ta lại tự đem mình dâng đến tận cửa?” “Ông hãy gọi lại trả lời cô ta về vụ này, cứ nói là tôi đồng ý cùng cô gặp mặt” Hoàng Thiên nói với quản gia Trần.“Vâng” Quản gia Trần đồng ý một tiếng, lập tức gọi lại cho Ngô Vũ Đình.Trong cuộc gọi, quản gia Trần hẹn Ngô Vũ Đình đến nhà hàng Tứ Phương gặp mặt.Phải hẹn gặp ở quán cơm nhỏ như vậy, cũng là do quản gia Trần cố ý sắp đặt, ông ta đích thực quá ghét cái tên Ngô Vũ Đình này, muốn làm dập đi sự kiêu ngạo của cô ta.“Cậu chủ, tôi xin phép đưa cậu về trước vậy?” Quản gia Trần nói.“Ông đùa gì vậy, tôi còn phải gặp mặt mụ đàn bà này nữa.” Hoàng Thiên cười lạnh.Quản gia Trần không dám nói gì thêm, cùng với Hoàng Thiên lên xe, chạy thẳng đến quán cơm Tứ Phương.Sau khi đến nhà hàng Tứ Phương, chỉ thấy được một con xe Hummer dừng đỗ tại đó, ngồi bên trong xe là một đôi nam nữ trẻ tuổi.Người đàn ông thì cả người hàng hiệu, nữ thì đầu tóc búi lên sáng loáng, hắn đang cùng với cô gái đó tán tỉnh v* v*n.Cô gái thì ăn mặc s*x* gợi cảm, người vừa cao vừa trắng, cũng rất xinh.Trong lúc nhìn thấy con xe Roll-Royce dừng tại trước cửa quán cơm, cặp nam nữ này đều từ xe bước xuống.Quản gia Trần xuống xe trước, sau đó giúp Hoàng Thiên mở cửa xe.“Tôi nói ông quản gia Trần, ông cũng chẳng coi Ngô Vũ Đình tôi ra gì rồi đấy? Hẹn ông gặp mặt, ông lại có thể lựa chọn cái nơi rách nát đến như vậy?” Ngụy Vũ Đình chỉ tay ra nhà hàng Tứ Phương ở phía sau, nói với quản gia Trần một cách rất không vừa lòng.Quản gia Trần một trận nổi cáu, nhưng ông ta đi theo Hoàng Văn Thành biết bao nhiêu năm nay, có phong ba bão táp nào chưa trải qua? Tất nhiên ông vẫn có thể khống chế được cảm xúc của mình.“Cô Vũ Đình, cô cũng không cần phải nói to hét lớn như vậy, cậu chủ của chúng tôi cũng đã đến rồi.” Trong lúc quản gia Trần nói dứt câu, thì Hoàng Thiên cũng đã bước xuống xe.“Cậu chủ của các người? Ồ, ha ha, hoá ra là Hoàng Thiên cũng tới rồi à!” .