Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 920: Nhà Họ Trần Của Cậu Là Cái Khỉ Mốc Gì Chứ Hả

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Nói xong, Ngô Vũ Đình nhìn chằm chằm vào Hoàng Thiên và quan sát phản ứng của anh ta.Cô ta cho rằng, cái kết bi thảm của Đặng Đại Trung bày ra trước mặt anh ta như vậy, Hoàng Thiên anh ta nhất định sẽ rất sợ hãi.2 -Ngay cả Trần Bảo Lượng cũng cho là như vậy, anh ta cảm thấy Hoàng Thiên nhất định sẽ rất sợ hãi.Nhưng hai người họ thật quá thiếu hiểu biết đi chứ, Hoàng Thiên là loại người như thế nào cơ chứ? Loại chuyện gì mà anh chưa từng gặp qua hả? Lời đe dọa nhỏ nhặt này thật sự là khiến Hoàng Thiên vô cùng buồn cười."Ha ha ha, nhìn thấy gì chưa hả? Bây giờ những đứa trẻ con cũng học được cách đe dọa người khác rồi cơ đấy" Hoàng Thiên cười nhẹ một cái và nói với quản gia Trần.Quản gia Trần biết rõ Hoàng Thiên lợi hại như thế nào, ông lúc này cũng không khỏi bật cười, cảm thấy rằng Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình cũng thật biết cách làm trò quá đi chứ."f*ck! Những đứa trẻ con cái gì chứ, mày con mẹ nó lớn hơn ai chứ hả?" Ngô Vũ Đình không muốn nghe nữa, liền quát lớn với Hoàng Thiên."Dạy cho cô ta một bài học đi." Hoàng Thiên lúc này chỉ là bình tĩnh, thản nhiên nói với quản gia Trần.Quản gia Trần cũng đã sớm không thể nhịn được Ngô Vũ Đình này rồi, nếu không phải cố kỵ Ngô Vũ Đình có Trần Bảo Lượng chống lưng cho, quản gia Trần đã sớm tát cho người phụ nữ này một cái rồi.Chỉ là cha của Trần Bảo Lượng là Trần Bảo Sinh, ở Hà Nội này cũng là người có máu mặt, có địa vị, còn là bạn cũ với Hoàng Văn Thành.Nhưng bây giờ Hoàng Thiên đã ra lệnh rồi, quản gia Trần cái gì cũng không sợ nữa.Bóp! Quản gia Trần đưa tay lên hung hăng tát mạnh vào mặt Ngô Vũ Đình một cái rõ to.Đừng nhìn quản gia Trần là người đã có tuổi.Nhưng là một thân toàn võ công, có thể nhận được sự coi trọng của Hoàng Văn Thành, thì làm sao có thể là người bình thường được cơ chứ? Ngô Vũ Đình không dám tưởng tượng mình sẽ bị cho ăn tát, cô ta là đi cùng với Trần Bảo Lượng, ai có thể dám đánh cô ta cơ chứ? Nhưng bây giờ cô ta đã bị đánh, còn là bị quản gia Trần đánh cho một cái."Lão già chết tiệt này, ông dám đánh tôi sao hả?" Ngô Vũ Đình che một bên mặt và chỉ vào quản gia Trần chửi rủa.Bum! Quản gia Trần giơ nắm đấm lên và nhắm ngay vào mắt của Ngô Vũ Đình đấm mạnh một cái."AAAAAA!" Ngô Vũ Đình hét lên một tiếng đầy đau đớn, hai mắt sưng húp không sao mở ra được.Rầm!!! Trần Bảo Lượng đập bàn một cái đứng dậy, chỉ vào mặt quản gia Trần mà chửi: "Cái tên quản gia khốn nạn này, ông thật sự cho rằng mình là cái thả gì hả? Người phụ nữ của tôi đây mà ông cũng dám đánh hay sao? Ông thật sự không để nhà họ Trần của tôi vào mắt nữa hay sao hả?" "Nhà họ Trần sao? Ha ha ha, cậu cũng thật sự là quá coi trọng nhà họ Trần của cậu quá nhỉ? Trước mặt nhà họ Hoàng, nhà họ Trần của cậu là cái khỉ mốc gì chứ hả?".

Nói xong, Ngô Vũ Đình nhìn chằm chằm vào Hoàng Thiên và quan sát phản ứng 

của anh ta.

Cô ta cho rằng, cái kết bi thảm của Đặng Đại Trung bày ra trước mặt anh ta như vậy, Hoàng Thiên anh ta nhất định sẽ rất sợ hãi.

-

Ngay cả Trần Bảo Lượng cũng cho là như vậy, anh ta cảm thấy Hoàng Thiên nhất định sẽ rất sợ hãi.

Nhưng hai người họ thật quá thiếu hiểu biết đi chứ, Hoàng Thiên là loại người như thế nào cơ chứ? Loại chuyện gì mà anh chưa từng gặp qua hả? 

Lời đe dọa nhỏ nhặt này thật sự là khiến Hoàng Thiên vô cùng buồn cười.

"Ha ha ha, nhìn thấy gì chưa hả? Bây giờ những đứa trẻ con cũng học được cách đe dọa người khác rồi cơ đấy" 

Hoàng Thiên cười nhẹ một cái và nói với quản gia Trần.

Quản gia Trần biết rõ Hoàng Thiên lợi hại như thế nào, ông lúc này cũng không khỏi bật cười, cảm thấy rằng Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình cũng thật biết cách làm trò quá đi chứ.

"f*ck! Những đứa trẻ con cái gì chứ, mày con mẹ nó lớn hơn ai chứ hả?" 

Ngô Vũ Đình không muốn nghe nữa, liền quát lớn với Hoàng Thiên.

"Dạy cho cô ta một bài học đi.

Hoàng Thiên lúc này chỉ là bình tĩnh, thản nhiên nói với quản gia Trần.

Quản gia Trần cũng đã sớm không thể nhịn được Ngô Vũ Đình này rồi, nếu không phải cố kỵ Ngô Vũ Đình có Trần Bảo Lượng chống lưng cho, quản gia Trần đã sớm tát cho người phụ nữ này một cái rồi.

Chỉ là cha của Trần Bảo Lượng là Trần Bảo Sinh, ở Hà Nội này cũng là người có máu mặt, có địa vị, còn là bạn cũ với Hoàng Văn Thành.

Nhưng bây giờ Hoàng Thiên đã ra lệnh rồi, quản gia Trần cái gì cũng không sợ nữa.

Bóp! 

Quản gia Trần đưa tay lên hung hăng tát mạnh vào mặt Ngô Vũ Đình một cái rõ to.

Đừng nhìn quản gia Trần là người đã có tuổi.

Nhưng là một thân toàn võ công, có thể nhận được sự coi trọng của Hoàng Văn Thành, thì làm sao có thể là người bình thường được cơ chứ? 

Ngô Vũ Đình không dám tưởng tượng mình sẽ bị cho ăn tát, cô ta là đi cùng với Trần Bảo Lượng, ai có thể dám đánh cô ta cơ chứ? 

Nhưng bây giờ cô ta đã bị đánh, còn là bị quản gia Trần đánh cho một cái.

"Lão già chết tiệt này, ông dám đánh tôi sao hả?" 

Ngô Vũ Đình che một bên mặt và chỉ vào quản gia Trần chửi rủa.

Bum! 

Quản gia Trần giơ nắm đấm lên và nhắm ngay vào mắt của Ngô Vũ Đình đấm mạnh một cái.

"AAAAAA!" 

Ngô Vũ Đình hét lên một tiếng đầy đau đớn, hai mắt sưng húp không sao mở ra được.

Rầm!!! 

Trần Bảo Lượng đập bàn một cái đứng dậy, chỉ vào mặt quản gia Trần mà chửi: "Cái tên quản gia khốn nạn này, ông thật sự cho rằng mình là cái thả gì hả? Người phụ nữ của tôi đây mà ông cũng dám đánh hay sao? Ông thật sự không để nhà họ Trần của tôi vào mắt nữa hay sao hả?" 

"Nhà họ Trần sao? Ha ha ha, cậu cũng thật sự là quá coi trọng nhà họ Trần của cậu quá nhỉ? Trước mặt nhà họ Hoàng, nhà họ Trần của cậu là cái khỉ mốc gì chứ hả?".

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Nói xong, Ngô Vũ Đình nhìn chằm chằm vào Hoàng Thiên và quan sát phản ứng của anh ta.Cô ta cho rằng, cái kết bi thảm của Đặng Đại Trung bày ra trước mặt anh ta như vậy, Hoàng Thiên anh ta nhất định sẽ rất sợ hãi.2 -Ngay cả Trần Bảo Lượng cũng cho là như vậy, anh ta cảm thấy Hoàng Thiên nhất định sẽ rất sợ hãi.Nhưng hai người họ thật quá thiếu hiểu biết đi chứ, Hoàng Thiên là loại người như thế nào cơ chứ? Loại chuyện gì mà anh chưa từng gặp qua hả? Lời đe dọa nhỏ nhặt này thật sự là khiến Hoàng Thiên vô cùng buồn cười."Ha ha ha, nhìn thấy gì chưa hả? Bây giờ những đứa trẻ con cũng học được cách đe dọa người khác rồi cơ đấy" Hoàng Thiên cười nhẹ một cái và nói với quản gia Trần.Quản gia Trần biết rõ Hoàng Thiên lợi hại như thế nào, ông lúc này cũng không khỏi bật cười, cảm thấy rằng Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình cũng thật biết cách làm trò quá đi chứ."f*ck! Những đứa trẻ con cái gì chứ, mày con mẹ nó lớn hơn ai chứ hả?" Ngô Vũ Đình không muốn nghe nữa, liền quát lớn với Hoàng Thiên."Dạy cho cô ta một bài học đi." Hoàng Thiên lúc này chỉ là bình tĩnh, thản nhiên nói với quản gia Trần.Quản gia Trần cũng đã sớm không thể nhịn được Ngô Vũ Đình này rồi, nếu không phải cố kỵ Ngô Vũ Đình có Trần Bảo Lượng chống lưng cho, quản gia Trần đã sớm tát cho người phụ nữ này một cái rồi.Chỉ là cha của Trần Bảo Lượng là Trần Bảo Sinh, ở Hà Nội này cũng là người có máu mặt, có địa vị, còn là bạn cũ với Hoàng Văn Thành.Nhưng bây giờ Hoàng Thiên đã ra lệnh rồi, quản gia Trần cái gì cũng không sợ nữa.Bóp! Quản gia Trần đưa tay lên hung hăng tát mạnh vào mặt Ngô Vũ Đình một cái rõ to.Đừng nhìn quản gia Trần là người đã có tuổi.Nhưng là một thân toàn võ công, có thể nhận được sự coi trọng của Hoàng Văn Thành, thì làm sao có thể là người bình thường được cơ chứ? Ngô Vũ Đình không dám tưởng tượng mình sẽ bị cho ăn tát, cô ta là đi cùng với Trần Bảo Lượng, ai có thể dám đánh cô ta cơ chứ? Nhưng bây giờ cô ta đã bị đánh, còn là bị quản gia Trần đánh cho một cái."Lão già chết tiệt này, ông dám đánh tôi sao hả?" Ngô Vũ Đình che một bên mặt và chỉ vào quản gia Trần chửi rủa.Bum! Quản gia Trần giơ nắm đấm lên và nhắm ngay vào mắt của Ngô Vũ Đình đấm mạnh một cái."AAAAAA!" Ngô Vũ Đình hét lên một tiếng đầy đau đớn, hai mắt sưng húp không sao mở ra được.Rầm!!! Trần Bảo Lượng đập bàn một cái đứng dậy, chỉ vào mặt quản gia Trần mà chửi: "Cái tên quản gia khốn nạn này, ông thật sự cho rằng mình là cái thả gì hả? Người phụ nữ của tôi đây mà ông cũng dám đánh hay sao? Ông thật sự không để nhà họ Trần của tôi vào mắt nữa hay sao hả?" "Nhà họ Trần sao? Ha ha ha, cậu cũng thật sự là quá coi trọng nhà họ Trần của cậu quá nhỉ? Trước mặt nhà họ Hoàng, nhà họ Trần của cậu là cái khỉ mốc gì chứ hả?".

Chương 920: Nhà Họ Trần Của Cậu Là Cái Khỉ Mốc Gì Chứ Hả