Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 932: Thực Sự Thấy Hổ Thẹn
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Suy nghĩ về điều này, Trần Bảo Sinh lạnh lùng nói: "Hoàng Thiên, tôi mặc kệ cậu có lý do gì, nhưng đánh con trai tôi thì tuyệt đối không được! Cậu nói thử xem, chuyện này làm sao để giải quyết đây!" Nhìn thấy Trần Bảo Sinh con ngang ngược hơn cả một con chó đầu trọc, Hoàng Thiên cười giễu. Anh cũng biết rất rõ rằng khi cha anh còn sống, Trần Bảo Sinh chắc chắn đã rất cố gắng để lấy lòng cha anh.Bây giờ, khi cha anh đã mất rồi thì bộ mặt thật của Trần Bảo Sinh mới lòi ra. Cái gì mà tình bạn, cái gì mà kết giao.Tất cả đều là vì lợi ích, chỉ có lợi ích là vĩnh cửu không đổi mà thôi. Khi cha anh còn sống, Trần Bảo Sinh không dám cứng rắn, vì vậy chỉ dám vẫy đuôi lấy lòng cha anh. Bây giờ, Trần Bảo Sinh ông ta cho rằng Hoàng Thiên anh là một tên yếu đuối, dễ dàng ăn h**p, vì vậy mới xấc xược không sợ như vậy. Hoàng Thiên trong lòng nghĩ thấu những điều này, anh quyết định không thể cứ như vậy mà chìu theo ý ông ta nữa, một kẻ chỉ biết lợi ích như Trần Bảo Sinh, nếu như không lấy khí thế áp đảo thì sẽ không được. "Vậy nói cho tôi biết đi, ông muốn giải quyết như thế nào hả?" Hoàng Thiên cũng thôi không còn khách sáo với Trần Bảo Sinh nữa, trực tiếp hỏi thẳng. Trần Bảo Sinh càng tức giận hơn khi thấy Hoàng Thiên không để mình vào mắt. "Rất đơn giản, để con trai tôi đánh lại cậu gấp hai lần, rồi sau đó cậu xin lỗi con trai tôi một tiếng, chuyện này xem như tới đây là kết thúc." Trần Bảo Sinh ngẩng cao đầu, một bộ dạng cao cao tại thượng nói với Hoàng Thiên. "Ha ha, tôi nói ông Trần Bảo Sinh, ông trước mặt tôi còn bày đặt làm màu gì nữa hả? Ông là người đứng đầu, tôi cũng là người đứng đầu.Hơn nữa lẽ nào ông cho rằng nhà họ Trần của các người có thể so với nhà họ Hoàng của chúng tôi hay sao hả?" Hoàng Thiên cười giễu cợt, trực tiếp đưa ra một câu hỏi thật lòng. Đột nhiên, Trần Bảo Sinh thực sự thấy hổ thẹn. Sự thật đang bày ra ngay trước mắt, nhà họ Hoàng mạnh hơn nhà họ Trần, mà mạnh hơn không chỉ một chút. Gia đình họ Hoàng có tài sản hàng nghìn tỷ đồng.Nhà họ Trần cũng chỉ ở mức vài trăm tỷ đồng, cũng tức là khủng hơn gấp chục lần. Nhưng Trần Bảo Sinh cảm thấy hiện tại đây không còn là vấn đề gì to lớn nữa.Tuy nói rằng về các mối quan hệ ông ta không bằng Hoàng Văn Thành, nhưng bây giờ Hoàng Văn Thành cũng đã chết rồi, những mối quan hệ và mạng lưới đó cũng coi như là không còn tồn tại nữa. Hoàng Thiên thừa hưởng khối tài sản kếch xù nghìn tỷ đó thì đã sao chứ hả? Nó cũng chỉ sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của công chúng và cũng sẽ không mất nhiều thời gian nữa nhà họ Hoàng cũng sẽ bị bại dưới tay Hoàng Thiên. "Nói như vậy là cậu không chịu cho tôi mặt mũi rồi à?" Trần Bảo Sinh nhìn chằm chằm Hoàng Thiên lạnh lùng hỏi. .
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Suy nghĩ về điều này, Trần Bảo Sinh lạnh lùng nói: "Hoàng Thiên, tôi mặc kệ cậu có lý do gì, nhưng đánh con trai tôi thì tuyệt đối không được! Cậu nói thử xem, chuyện này làm sao để giải quyết đây!"
Nhìn thấy Trần Bảo Sinh con ngang ngược hơn cả một con chó đầu trọc, Hoàng Thiên cười giễu.
Anh cũng biết rất rõ rằng khi cha anh còn sống, Trần Bảo Sinh chắc chắn đã rất cố gắng để lấy lòng cha anh.
Bây giờ, khi cha anh đã mất rồi thì bộ mặt thật của Trần Bảo Sinh mới lòi ra.
Cái gì mà tình bạn, cái gì mà kết giao.
Tất cả đều là vì lợi ích, chỉ có lợi ích là vĩnh cửu không đổi mà thôi.
Khi cha anh còn sống, Trần Bảo Sinh không dám cứng rắn, vì vậy chỉ dám vẫy đuôi lấy lòng cha anh.
Bây giờ, Trần Bảo Sinh ông ta cho rằng Hoàng Thiên anh là một tên yếu đuối, dễ dàng ăn h**p, vì vậy mới xấc xược không sợ như vậy.
Hoàng Thiên trong lòng nghĩ thấu những điều này, anh quyết định không thể cứ như vậy mà chìu theo ý ông ta nữa, một kẻ chỉ biết lợi ích như Trần Bảo Sinh, nếu như không lấy khí thế áp đảo thì sẽ không được.
"Vậy nói cho tôi biết đi, ông muốn giải quyết như thế nào hả?"
Hoàng Thiên cũng thôi không còn khách sáo với Trần Bảo Sinh nữa, trực tiếp hỏi thẳng.
Trần Bảo Sinh càng tức giận hơn khi thấy Hoàng Thiên không để mình vào mắt.
"Rất đơn giản, để con trai tôi đánh lại cậu gấp hai lần, rồi sau đó cậu xin lỗi con trai tôi một tiếng, chuyện này xem như tới đây là kết thúc."
Trần Bảo Sinh ngẩng cao đầu, một bộ dạng cao cao tại thượng nói với Hoàng Thiên.
"Ha ha, tôi nói ông Trần Bảo Sinh, ông trước mặt tôi còn bày đặt làm màu gì nữa hả? Ông là người đứng đầu, tôi cũng là người đứng đầu.
Hơn nữa lẽ nào ông cho rằng nhà họ Trần của các người có thể so với nhà họ Hoàng của chúng tôi hay sao hả?"
Hoàng Thiên cười giễu cợt, trực tiếp đưa ra một câu hỏi thật lòng.
Đột nhiên, Trần Bảo Sinh thực sự thấy hổ thẹn.
Sự thật đang bày ra ngay trước mắt, nhà họ Hoàng mạnh hơn nhà họ Trần, mà mạnh hơn không chỉ một chút.
Gia đình họ Hoàng có tài sản hàng nghìn tỷ đồng.
Nhà họ Trần cũng chỉ ở mức vài trăm tỷ đồng, cũng tức là khủng hơn gấp chục lần.
Nhưng Trần Bảo Sinh cảm thấy hiện tại đây không còn là vấn đề gì to lớn nữa.
Tuy nói rằng về các mối quan hệ ông ta
không bằng Hoàng Văn Thành, nhưng bây giờ Hoàng Văn Thành cũng đã chết rồi, những mối quan hệ và mạng lưới đó cũng coi như là không còn tồn tại nữa.
Hoàng Thiên thừa hưởng khối tài sản kếch xù nghìn tỷ đó thì đã sao chứ hả? Nó cũng chỉ sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của công chúng và cũng sẽ không mất nhiều thời gian nữa nhà họ Hoàng cũng sẽ bị bại dưới tay Hoàng Thiên.
"Nói như vậy là cậu không chịu cho tôi mặt mũi rồi à?"
Trần Bảo Sinh nhìn chằm chằm Hoàng Thiên lạnh lùng hỏi.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Suy nghĩ về điều này, Trần Bảo Sinh lạnh lùng nói: "Hoàng Thiên, tôi mặc kệ cậu có lý do gì, nhưng đánh con trai tôi thì tuyệt đối không được! Cậu nói thử xem, chuyện này làm sao để giải quyết đây!" Nhìn thấy Trần Bảo Sinh con ngang ngược hơn cả một con chó đầu trọc, Hoàng Thiên cười giễu. Anh cũng biết rất rõ rằng khi cha anh còn sống, Trần Bảo Sinh chắc chắn đã rất cố gắng để lấy lòng cha anh.Bây giờ, khi cha anh đã mất rồi thì bộ mặt thật của Trần Bảo Sinh mới lòi ra. Cái gì mà tình bạn, cái gì mà kết giao.Tất cả đều là vì lợi ích, chỉ có lợi ích là vĩnh cửu không đổi mà thôi. Khi cha anh còn sống, Trần Bảo Sinh không dám cứng rắn, vì vậy chỉ dám vẫy đuôi lấy lòng cha anh. Bây giờ, Trần Bảo Sinh ông ta cho rằng Hoàng Thiên anh là một tên yếu đuối, dễ dàng ăn h**p, vì vậy mới xấc xược không sợ như vậy. Hoàng Thiên trong lòng nghĩ thấu những điều này, anh quyết định không thể cứ như vậy mà chìu theo ý ông ta nữa, một kẻ chỉ biết lợi ích như Trần Bảo Sinh, nếu như không lấy khí thế áp đảo thì sẽ không được. "Vậy nói cho tôi biết đi, ông muốn giải quyết như thế nào hả?" Hoàng Thiên cũng thôi không còn khách sáo với Trần Bảo Sinh nữa, trực tiếp hỏi thẳng. Trần Bảo Sinh càng tức giận hơn khi thấy Hoàng Thiên không để mình vào mắt. "Rất đơn giản, để con trai tôi đánh lại cậu gấp hai lần, rồi sau đó cậu xin lỗi con trai tôi một tiếng, chuyện này xem như tới đây là kết thúc." Trần Bảo Sinh ngẩng cao đầu, một bộ dạng cao cao tại thượng nói với Hoàng Thiên. "Ha ha, tôi nói ông Trần Bảo Sinh, ông trước mặt tôi còn bày đặt làm màu gì nữa hả? Ông là người đứng đầu, tôi cũng là người đứng đầu.Hơn nữa lẽ nào ông cho rằng nhà họ Trần của các người có thể so với nhà họ Hoàng của chúng tôi hay sao hả?" Hoàng Thiên cười giễu cợt, trực tiếp đưa ra một câu hỏi thật lòng. Đột nhiên, Trần Bảo Sinh thực sự thấy hổ thẹn. Sự thật đang bày ra ngay trước mắt, nhà họ Hoàng mạnh hơn nhà họ Trần, mà mạnh hơn không chỉ một chút. Gia đình họ Hoàng có tài sản hàng nghìn tỷ đồng.Nhà họ Trần cũng chỉ ở mức vài trăm tỷ đồng, cũng tức là khủng hơn gấp chục lần. Nhưng Trần Bảo Sinh cảm thấy hiện tại đây không còn là vấn đề gì to lớn nữa.Tuy nói rằng về các mối quan hệ ông ta không bằng Hoàng Văn Thành, nhưng bây giờ Hoàng Văn Thành cũng đã chết rồi, những mối quan hệ và mạng lưới đó cũng coi như là không còn tồn tại nữa. Hoàng Thiên thừa hưởng khối tài sản kếch xù nghìn tỷ đó thì đã sao chứ hả? Nó cũng chỉ sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích của công chúng và cũng sẽ không mất nhiều thời gian nữa nhà họ Hoàng cũng sẽ bị bại dưới tay Hoàng Thiên. "Nói như vậy là cậu không chịu cho tôi mặt mũi rồi à?" Trần Bảo Sinh nhìn chằm chằm Hoàng Thiên lạnh lùng hỏi. .