Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 936: Không Nghe Thấy Sao Hả
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Càng nghĩ về điều đó, ông ta càng điên tiết.Trần Bảo Sinh ông ta cũng sắp không nhịn được mà muốn chơi cả mạng sống với Hoàng Thiên rồi."Tôi và cha cậu là bạn tốt của nhau, cậu kêu tôi gọi cậu là ngài hay sao hả?" Trần Bảo Sinh tức đến mức tiếp tục ăn nói hồ đồ."Bạn tốt hay sao? Ha ha ha, ông cũng xứng đáng hay sao?" Hoàng Thiên cười đầy giễu cợt, bàn chân to đã giẫm lên đầu của Trần Bảo Sinh.Đây thật sự đã là ra tay giết người lẫn đạp để lòng tự trọng, anh chính là giẫm lên chút kiêu ngạo và sự tự tin cuối cùng của Trần Bảo Sinh rồi."Mày, mày! " "Câm miệng!" Hoàng Thiên nhắm vào miệng Trần Bảo Sinh mà đạp thẳng vào và nói: "Tôi cảnh cáo ông, sau này thật thà một chút cho tôi! Cho dù cha tôi đã không còn nữa, nhưng nhà họ Hoàng cũng không phải là nơi để ông tùy tiện mà coi thường!" Nói xong những lời này, Hoàng Thiên đột nhiên nhấc chân đá ngay vào cằm của Trần Bảo Sinh."Ayyaa trời đất mẹ tôi ơi!" Trần Bảo Sinh bị đạp suýt thì cả quai hàm đã bị đá văng ra rồi, ông ta bây giờ trông vô cùng khổ sở."Hai người lại đây!" Hoàng Thiên không còn nhẫn nại nổi nữa, chỉ vào Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình.Đôi nam nữ này sớm đã bị dọa không còn mạch máu nữa.Đối với họ mà nói, những gì xảy ra ngày hôm nay đã hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của họ.Lúc nãy khi Trần Bảo Sinh chạy tới, bọn họ còn cảm thấy Hoàng Thiên hẳn là xui xẻo lớn rồi, Trần Bảo Sinh nhất định có thể xử lý gọn gàng Hoàng Thiên khiến anh ta phải bồi phục hoàn toàn.Nhưng, rất nhanh chóng Trần Bảo Sinh đã bị ngược đãi thành một con chó.Không còn sự chống lưng của Trần Bảo Sinh, Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình không còn là gì, bọn họ thậm chí còn không biết tiếp theo phải làm gì nữa."Không nghe thấy sao hả? Điếc rồi à?" Quản gia Trần cũng tức giận rồi, hướng chỗ Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình hét lên.Hai người này hoàn toàn bất lực, chỉ còn cách là run rẩy bẩy mà bước đến trước mặt Hoàng Thiên.Nhìn bộ dạng đang hoảng sợ của Ngô Vũ Đình, Hoàng Thiên thật sự rất khó chịu.Tất cả đều do người phụ nữ này mà gây ra cả, hai anh còn phải đích thân chạy đến Hà Nội này một chuyến..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Càng nghĩ về điều đó, ông ta càng điên tiết.
Trần Bảo Sinh ông ta cũng sắp không nhịn được mà muốn chơi cả mạng sống với Hoàng Thiên rồi.
"Tôi và cha cậu là bạn tốt của nhau, cậu kêu tôi gọi cậu là ngài hay sao hả?"
Trần Bảo Sinh tức đến mức tiếp tục ăn nói hồ đồ.
"Bạn tốt hay sao? Ha ha ha, ông cũng xứng đáng hay sao?"
Hoàng Thiên cười đầy giễu cợt, bàn chân to đã giẫm lên đầu của Trần Bảo Sinh.
Đây thật sự đã là ra tay giết người lẫn đạp để lòng tự trọng, anh chính là giẫm lên chút kiêu ngạo và sự tự tin cuối cùng của Trần Bảo Sinh rồi.
"Mày, mày! "
"Câm miệng!"
Hoàng Thiên nhắm vào miệng Trần Bảo Sinh mà đạp thẳng vào và nói: "Tôi cảnh cáo ông, sau này thật thà một chút cho tôi! Cho dù cha tôi đã không còn nữa, nhưng nhà họ Hoàng cũng không phải là nơi để ông tùy tiện mà coi thường!"
Nói xong những lời này, Hoàng Thiên đột nhiên nhấc chân đá ngay vào cằm của Trần Bảo Sinh.
"Ayyaa trời đất mẹ tôi ơi!"
Trần Bảo Sinh bị đạp suýt thì cả quai hàm đã bị đá văng ra rồi, ông ta bây giờ trông vô cùng khổ sở.
"Hai người lại đây!"
Hoàng Thiên không còn nhẫn nại nổi nữa, chỉ vào Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình.
Đôi nam nữ này sớm đã bị dọa không còn mạch máu nữa.
Đối với họ mà nói, những gì xảy ra ngày hôm nay đã hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của họ.
Lúc nãy khi Trần Bảo Sinh chạy tới, bọn họ còn cảm thấy Hoàng Thiên hẳn là xui xẻo lớn rồi, Trần Bảo Sinh nhất định có thể xử lý gọn gàng Hoàng Thiên khiến anh ta phải bồi phục hoàn toàn.
Nhưng, rất nhanh chóng Trần Bảo Sinh đã bị ngược đãi thành một con chó.
Không còn sự chống lưng của Trần Bảo Sinh, Trần Bảo
Lượng và Ngô Vũ Đình không còn là gì, bọn họ thậm chí còn không biết tiếp theo phải làm gì nữa.
"Không nghe thấy sao hả? Điếc rồi à?"
Quản gia Trần cũng tức giận rồi, hướng chỗ Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình hét lên.
Hai người này hoàn toàn bất lực, chỉ còn cách là run rẩy bẩy mà bước đến trước mặt Hoàng Thiên.
Nhìn bộ dạng đang hoảng sợ của Ngô Vũ Đình, Hoàng Thiên thật sự rất khó chịu.
Tất cả đều do người phụ nữ này mà gây ra cả, hai anh còn phải đích thân chạy đến Hà Nội này một chuyến.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Càng nghĩ về điều đó, ông ta càng điên tiết.Trần Bảo Sinh ông ta cũng sắp không nhịn được mà muốn chơi cả mạng sống với Hoàng Thiên rồi."Tôi và cha cậu là bạn tốt của nhau, cậu kêu tôi gọi cậu là ngài hay sao hả?" Trần Bảo Sinh tức đến mức tiếp tục ăn nói hồ đồ."Bạn tốt hay sao? Ha ha ha, ông cũng xứng đáng hay sao?" Hoàng Thiên cười đầy giễu cợt, bàn chân to đã giẫm lên đầu của Trần Bảo Sinh.Đây thật sự đã là ra tay giết người lẫn đạp để lòng tự trọng, anh chính là giẫm lên chút kiêu ngạo và sự tự tin cuối cùng của Trần Bảo Sinh rồi."Mày, mày! " "Câm miệng!" Hoàng Thiên nhắm vào miệng Trần Bảo Sinh mà đạp thẳng vào và nói: "Tôi cảnh cáo ông, sau này thật thà một chút cho tôi! Cho dù cha tôi đã không còn nữa, nhưng nhà họ Hoàng cũng không phải là nơi để ông tùy tiện mà coi thường!" Nói xong những lời này, Hoàng Thiên đột nhiên nhấc chân đá ngay vào cằm của Trần Bảo Sinh."Ayyaa trời đất mẹ tôi ơi!" Trần Bảo Sinh bị đạp suýt thì cả quai hàm đã bị đá văng ra rồi, ông ta bây giờ trông vô cùng khổ sở."Hai người lại đây!" Hoàng Thiên không còn nhẫn nại nổi nữa, chỉ vào Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình.Đôi nam nữ này sớm đã bị dọa không còn mạch máu nữa.Đối với họ mà nói, những gì xảy ra ngày hôm nay đã hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của họ.Lúc nãy khi Trần Bảo Sinh chạy tới, bọn họ còn cảm thấy Hoàng Thiên hẳn là xui xẻo lớn rồi, Trần Bảo Sinh nhất định có thể xử lý gọn gàng Hoàng Thiên khiến anh ta phải bồi phục hoàn toàn.Nhưng, rất nhanh chóng Trần Bảo Sinh đã bị ngược đãi thành một con chó.Không còn sự chống lưng của Trần Bảo Sinh, Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình không còn là gì, bọn họ thậm chí còn không biết tiếp theo phải làm gì nữa."Không nghe thấy sao hả? Điếc rồi à?" Quản gia Trần cũng tức giận rồi, hướng chỗ Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình hét lên.Hai người này hoàn toàn bất lực, chỉ còn cách là run rẩy bẩy mà bước đến trước mặt Hoàng Thiên.Nhìn bộ dạng đang hoảng sợ của Ngô Vũ Đình, Hoàng Thiên thật sự rất khó chịu.Tất cả đều do người phụ nữ này mà gây ra cả, hai anh còn phải đích thân chạy đến Hà Nội này một chuyến..