Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 939: Tôi Đã Hiểu Cậu Chủ
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Cũng biết Quản gia Trần là có lòng tốt nhắc nhở, Hoàng Thiên cũng không đến nỗi bảo thủ."Ông nói tiếp đi." Hoàng Thiên nhìn quản gia Trần cười.Nhìn Hoàng Thiên nở nụ cười, lúc này quản gia Trần mới dám nói tiếp: "Nếu như có thể, cậu chủ vẫn nên tôi luyện tính tình một chút, học cách xử sự giống như ông chủ vậy, sẽ bớt đi rất nhiều kẻ địch" "Nhưng cũng không kiếm thêm nhiều bạn bè, đúng không?" Hoàng Thiên mỉm cười, hỏi ngược lại quản gia Trần.Quản gia Trần bị anh hỏi, ông ấy cảm thấy Hoàng Thiên nói cũng đúng, quả thực cũng không thể thêm nhiều bạn bè.Nếu có người bạn như Trần Bảo Sinh thì không có cũng được.Bên ngoài thì thân thiết, nhưng bên trong lại hận không thể đâm người ta một nhát dao, bạn bè như vậy, sao có thể xem là bạn bè chứ? "Cậu chủ nói rất đúng, là tôi quá thiển cận, cậu chủ vẫn nên dựa theo tính cách của mình mà làm việc!" Quản gia Trần hơi lúng túng nói."Quản gia Trần, tôi cũng không phải vô duyên vô cớ gây thù chuốc oán, chuyện ngày hôm nay, cũng là do tôi bị ép đến không còn cách nào.Luật sư Đặng Đại Trung đã rất thảm, tôi cũng bằng lòng báo thù thay ông ấy." Hoàng Thiên nói."Tôi biết rồi cậu chủ, cậu là vì trút giận cho Đặng Đại Trung nên vừa rồi mới đánh Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình." Quản gia Trần cảm khái nói, ông ấy theo một người chủ có tình nghĩa như Hoàng Thiên trong lòng vẫn rất an tâm."Đánh Trần Bảo Lượng chắc chắn sẽ đắc tội với Trần Bảo Sinh, đây đều là chuyện đã trong dự liệu" Hoàng Thiên nói tiếp."Tôi đã hiểu cậu chủ." Quản gia Trần gật đầu."Bọn Hoàng Minh Triết thế nào rồi?" Lúc này Hoàng Thiên hỏi Quản gia Trần."Hoàng Minh Triết và Từ Diễm Dung bọn họ đều đang trong trại giam, cuối tuần sẽ mở phiên tòa tiếp tục thẩm tra xử lý vụ án làm giả di chúc, nhưng luật sư Đặng Đại Trung đã không thể tới tòa án rồi" Quản gia Trần nói."Vậy nhanh tìm một luật sư có năng lực, tiếp nhận công việc của luật sư Trung.".
Cũng biết Quản gia Trần là có lòng tốt nhắc nhở, Hoàng Thiên cũng không đến nỗi bảo thủ.
"Ông nói tiếp đi.
"
Hoàng Thiên nhìn quản gia Trần cười.
Nhìn Hoàng Thiên nở nụ cười, lúc này quản gia Trần mới dám nói tiếp: "Nếu như có thể, cậu chủ vẫn nên tôi luyện tính tình một chút, học cách xử sự giống như ông chủ vậy, sẽ bớt đi rất nhiều kẻ địch"
"Nhưng cũng không kiếm thêm nhiều bạn bè, đúng không?"
Hoàng Thiên mỉm cười, hỏi ngược lại quản gia Trần.
Quản gia Trần bị anh hỏi, ông ấy cảm thấy Hoàng Thiên nói cũng đúng, quả thực cũng không thể thêm nhiều bạn bè.
Nếu có người bạn như Trần Bảo Sinh thì không có cũng được.
Bên ngoài thì thân thiết, nhưng bên trong lại hận không thể đâm người ta một nhát dao, bạn bè như vậy, sao có thể xem là
bạn bè chứ?
"Cậu chủ nói rất đúng, là tôi quá thiển cận, cậu chủ vẫn nên dựa theo tính cách của mình mà làm việc!"
Quản gia Trần hơi lúng túng nói.
"Quản gia Trần, tôi cũng không phải vô duyên vô cớ gây thù chuốc oán, chuyện ngày hôm nay, cũng là do tôi bị ép đến không còn cách nào.
Luật sư Đặng Đại Trung đã rất thảm, tôi cũng bằng lòng báo thù thay ông ấy.
"
Hoàng Thiên nói.
"Tôi biết rồi cậu chủ, cậu là vì trút giận cho Đặng Đại Trung nên vừa rồi mới đánh Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình.
"
Quản gia Trần cảm khái nói, ông ấy theo một người chủ có tình nghĩa như Hoàng Thiên trong lòng vẫn rất an tâm.
"Đánh Trần Bảo Lượng chắc chắn sẽ đắc tội với Trần Bảo Sinh, đây đều là chuyện đã trong dự liệu"
Hoàng Thiên nói tiếp.
"Tôi đã hiểu cậu chủ.
"
Quản gia Trần gật đầu.
"Bọn Hoàng Minh Triết thế nào rồi?"
Lúc này Hoàng Thiên hỏi Quản gia Trần.
"Hoàng Minh Triết và Từ Diễm Dung bọn họ đều đang trong trại giam, cuối tuần sẽ mở phiên tòa tiếp tục thẩm tra xử lý vụ án
làm giả di chúc, nhưng luật sư Đặng Đại Trung đã không thể tới tòa án rồi"
Quản gia Trần nói.
"Vậy nhanh tìm một luật sư có năng lực, tiếp nhận công việc của luật sư Trung.
".
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Cũng biết Quản gia Trần là có lòng tốt nhắc nhở, Hoàng Thiên cũng không đến nỗi bảo thủ."Ông nói tiếp đi." Hoàng Thiên nhìn quản gia Trần cười.Nhìn Hoàng Thiên nở nụ cười, lúc này quản gia Trần mới dám nói tiếp: "Nếu như có thể, cậu chủ vẫn nên tôi luyện tính tình một chút, học cách xử sự giống như ông chủ vậy, sẽ bớt đi rất nhiều kẻ địch" "Nhưng cũng không kiếm thêm nhiều bạn bè, đúng không?" Hoàng Thiên mỉm cười, hỏi ngược lại quản gia Trần.Quản gia Trần bị anh hỏi, ông ấy cảm thấy Hoàng Thiên nói cũng đúng, quả thực cũng không thể thêm nhiều bạn bè.Nếu có người bạn như Trần Bảo Sinh thì không có cũng được.Bên ngoài thì thân thiết, nhưng bên trong lại hận không thể đâm người ta một nhát dao, bạn bè như vậy, sao có thể xem là bạn bè chứ? "Cậu chủ nói rất đúng, là tôi quá thiển cận, cậu chủ vẫn nên dựa theo tính cách của mình mà làm việc!" Quản gia Trần hơi lúng túng nói."Quản gia Trần, tôi cũng không phải vô duyên vô cớ gây thù chuốc oán, chuyện ngày hôm nay, cũng là do tôi bị ép đến không còn cách nào.Luật sư Đặng Đại Trung đã rất thảm, tôi cũng bằng lòng báo thù thay ông ấy." Hoàng Thiên nói."Tôi biết rồi cậu chủ, cậu là vì trút giận cho Đặng Đại Trung nên vừa rồi mới đánh Trần Bảo Lượng và Ngô Vũ Đình." Quản gia Trần cảm khái nói, ông ấy theo một người chủ có tình nghĩa như Hoàng Thiên trong lòng vẫn rất an tâm."Đánh Trần Bảo Lượng chắc chắn sẽ đắc tội với Trần Bảo Sinh, đây đều là chuyện đã trong dự liệu" Hoàng Thiên nói tiếp."Tôi đã hiểu cậu chủ." Quản gia Trần gật đầu."Bọn Hoàng Minh Triết thế nào rồi?" Lúc này Hoàng Thiên hỏi Quản gia Trần."Hoàng Minh Triết và Từ Diễm Dung bọn họ đều đang trong trại giam, cuối tuần sẽ mở phiên tòa tiếp tục thẩm tra xử lý vụ án làm giả di chúc, nhưng luật sư Đặng Đại Trung đã không thể tới tòa án rồi" Quản gia Trần nói."Vậy nhanh tìm một luật sư có năng lực, tiếp nhận công việc của luật sư Trung.".