Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 945: Anh Cũng Quá Là Tự Tin Nhỉ
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Trong lòng Quản gia Trần hơi động, nói hới Hoa Tử Dương: “Tử Dương, tôi đã biết chuyện cậu từ chức, nếu cậu có nỗi khó hay khó khăn gì thì có thể nói với tôi, tại sao lại không từ mà biệt vậy?” “Ha ha, việc này không thể nói cho ông được, Hoàng Thiên có ở bên cạnh ông không, bảo anh ta nghe máy đi” Hoa Tử Dương cười lạnh một trận.Quản gia Trần nghe vậy thì chấn động, ông ấy không ngờ Hoa Tử Dương lại nói ra những lời ấy.Hơn nữa lại còn gọi thẳng tên của Hoàng Thiên, cho dù có từ chức thì cũng không thể ngông cuồng như thế chứ? Không muốn tiếp tục lăn lộn ở Kinh Thành nữa sao? “Gia chủ, Hoa Tử Dương muốn nói chuyện với cậu” Quản gia Trần xin chỉ thị của Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng rất kinh ngạc, anh không quen Hoa Tử Dương, Hoa Tử Dương cũng không quen anh.Thế mà tên này lại trực tiếp yêu cầu nói chuyện điện thoại với anh, hẳn là có vấn đề lớn.“Alo, tôi là Hoàng Thiên” Hoàng Thiên cầm lấy điện thoại của Quản gia Trần, trầm giọng nói.“Hoàng Thiên, xin tự giới thiệu một chút, tôi là Hoa Tử Dương, là thần tài của tập đoàn Hoàng Thị nhà anh” Hoa Tử Dương đắc ý cười một tiếng, nói vớ Hoàng Thiên.“Ha ha, anh cũng quá là tự tin nhỉ? Hoàng Thiên cười lạnh.“Đây không phải là tự tin, đây là có thực lực để nói, Hoàng Thiên, có phải là anh rất muốn cầu xin tôi trở về xưởng chế thuốc của nhà họ Hoàng không? Nếu là như vậy, chúng ta có thể nói chuyện” Hoa Tử Dương bật cười nói.Nghe được lời nói âm dương quái khí của Hoa Tử Dương, Hoàng Thiên vẫn rất khó chịu.Mỗi người đều có tham vọng của riêng mình, nếu Hoa Tử Dương không hài lòng với cách đối xử của nhà họ Hoàng, hắn ta có quyền nghỉ việc, Hoàng Thiên sẽ không làm hắn ta khó xử.Hơn nữa Hoàng Thiên còn định sẽ nâng lương một lần nữa để giữ lại Hoa Tử Dương, dù sao đây cũng là một nhân tài, được cha mình mất rất nhiều công sức mời về.Nhưng Hoa Tử Dương hoàn toàn không có kết nối được với Hoàng Thiên, cũng không chào hỏi quản gia Trần, hắn ta tự mình từ chức không làm.Thế nhưng cái này cũng không có sao cả.Bây giờ giọng điệu của Hoa Tử Dương khi nói chuyện với Hoàng Thiên thật sự rất khiến người ta chán ghét."Được thôi, tôi có thể nói chuyện trực tiếp với anh." Hoàng Thiên đồng ý Hoa Tử Dương."Hehe, tốt, chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu?" Hoa Tử Dương đắc thắng cười, hắn ta cảm thấy Hoàng Thiên không còn cách nào khác là phải thỏa hiệp với hắn ta thôi.Xét cho cùng, nhà họ Hoàng chế thuốc thì không thể chơi thiếu hắn, thiếu hắn thì đây là một đòn chí mạng đối với nhà họ Hoàng.Với sự tự tin như vậy, Hoa Tử Dương hoàn toàn không thèm để mắt tới Hoàng Thiên.Hoàng Thiên thản nhiên nói..
Trong lòng Quản gia Trần hơi động, nói hới Hoa Tử Dương: “Tử Dương, tôi đã biết chuyện cậu từ chức, nếu cậu có nỗi khó hay khó khăn gì thì có thể nói với tôi, tại sao lại không từ mà biệt vậy?”
“Ha ha, việc này không thể nói cho ông được, Hoàng Thiên có ở bên cạnh ông không, bảo anh ta nghe máy đi”
Hoa Tử Dương cười lạnh một trận.
Quản gia Trần nghe vậy thì chấn động, ông ấy không ngờ Hoa Tử Dương lại nói ra những lời ấy.
Hơn nữa lại còn gọi thẳng tên của Hoàng Thiên, cho dù có từ chức thì cũng không thể ngông cuồng như thế chứ? Không muốn tiếp tục lăn lộn ở Kinh Thành nữa sao?
“Gia chủ, Hoa Tử Dương muốn nói chuyện với cậu”
Quản gia Trần xin chỉ thị của Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên cũng rất kinh ngạc, anh không quen Hoa Tử Dương, Hoa Tử Dương cũng không quen anh.
Thế mà tên này lại trực tiếp yêu cầu nói chuyện điện thoại với anh, hẳn là có vấn đề lớn.
“Alo, tôi là Hoàng Thiên”
Hoàng Thiên cầm lấy điện thoại của Quản gia Trần, trầm giọng nói.
“Hoàng Thiên, xin tự giới thiệu một chút, tôi là Hoa Tử Dương, là thần tài của tập đoàn Hoàng Thị nhà anh”
Hoa Tử Dương đắc ý cười một tiếng, nói vớ Hoàng Thiên.
“Ha ha, anh cũng quá là tự tin nhỉ?
Hoàng Thiên cười lạnh.
“Đây không phải là tự tin, đây là có thực lực để nói, Hoàng Thiên, có phải là anh rất muốn cầu xin tôi trở về xưởng chế thuốc của nhà họ Hoàng không? Nếu là như vậy, chúng ta có thể nói chuyện”
Hoa Tử Dương bật cười nói.
Nghe được lời nói âm dương quái khí của Hoa Tử Dương, Hoàng Thiên vẫn rất khó chịu.
Mỗi người đều có tham vọng của riêng mình, nếu Hoa Tử Dương không hài lòng với cách đối xử của nhà họ Hoàng, hắn ta có quyền nghỉ việc, Hoàng Thiên sẽ không làm hắn ta khó xử.
Hơn nữa Hoàng Thiên còn định sẽ nâng lương một lần nữa để giữ lại Hoa Tử Dương, dù sao đây cũng là một nhân tài, được cha mình mất rất nhiều công sức mời về.
Nhưng Hoa Tử Dương hoàn toàn không có kết nối được với Hoàng Thiên, cũng không chào hỏi quản gia Trần, hắn ta tự mình từ chức không làm.
Thế nhưng cái này cũng không có sao cả.
Bây giờ giọng điệu của Hoa Tử Dương khi nói chuyện với Hoàng Thiên thật sự rất khiến người ta chán ghét.
"Được thôi, tôi có thể nói chuyện trực tiếp với anh.
"
Hoàng Thiên đồng ý Hoa Tử Dương.
"Hehe, tốt, chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu?"
Hoa Tử Dương đắc thắng cười, hắn ta cảm thấy Hoàng Thiên không còn cách nào khác là phải thỏa hiệp với hắn ta thôi.
Xét cho cùng, nhà họ Hoàng chế thuốc thì không thể chơi thiếu hắn, thiếu hắn thì đây là một đòn chí mạng đối với nhà họ Hoàng.
Với sự tự tin như vậy, Hoa Tử Dương hoàn toàn không thèm để mắt tới Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên thản nhiên nói.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Trong lòng Quản gia Trần hơi động, nói hới Hoa Tử Dương: “Tử Dương, tôi đã biết chuyện cậu từ chức, nếu cậu có nỗi khó hay khó khăn gì thì có thể nói với tôi, tại sao lại không từ mà biệt vậy?” “Ha ha, việc này không thể nói cho ông được, Hoàng Thiên có ở bên cạnh ông không, bảo anh ta nghe máy đi” Hoa Tử Dương cười lạnh một trận.Quản gia Trần nghe vậy thì chấn động, ông ấy không ngờ Hoa Tử Dương lại nói ra những lời ấy.Hơn nữa lại còn gọi thẳng tên của Hoàng Thiên, cho dù có từ chức thì cũng không thể ngông cuồng như thế chứ? Không muốn tiếp tục lăn lộn ở Kinh Thành nữa sao? “Gia chủ, Hoa Tử Dương muốn nói chuyện với cậu” Quản gia Trần xin chỉ thị của Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cũng rất kinh ngạc, anh không quen Hoa Tử Dương, Hoa Tử Dương cũng không quen anh.Thế mà tên này lại trực tiếp yêu cầu nói chuyện điện thoại với anh, hẳn là có vấn đề lớn.“Alo, tôi là Hoàng Thiên” Hoàng Thiên cầm lấy điện thoại của Quản gia Trần, trầm giọng nói.“Hoàng Thiên, xin tự giới thiệu một chút, tôi là Hoa Tử Dương, là thần tài của tập đoàn Hoàng Thị nhà anh” Hoa Tử Dương đắc ý cười một tiếng, nói vớ Hoàng Thiên.“Ha ha, anh cũng quá là tự tin nhỉ? Hoàng Thiên cười lạnh.“Đây không phải là tự tin, đây là có thực lực để nói, Hoàng Thiên, có phải là anh rất muốn cầu xin tôi trở về xưởng chế thuốc của nhà họ Hoàng không? Nếu là như vậy, chúng ta có thể nói chuyện” Hoa Tử Dương bật cười nói.Nghe được lời nói âm dương quái khí của Hoa Tử Dương, Hoàng Thiên vẫn rất khó chịu.Mỗi người đều có tham vọng của riêng mình, nếu Hoa Tử Dương không hài lòng với cách đối xử của nhà họ Hoàng, hắn ta có quyền nghỉ việc, Hoàng Thiên sẽ không làm hắn ta khó xử.Hơn nữa Hoàng Thiên còn định sẽ nâng lương một lần nữa để giữ lại Hoa Tử Dương, dù sao đây cũng là một nhân tài, được cha mình mất rất nhiều công sức mời về.Nhưng Hoa Tử Dương hoàn toàn không có kết nối được với Hoàng Thiên, cũng không chào hỏi quản gia Trần, hắn ta tự mình từ chức không làm.Thế nhưng cái này cũng không có sao cả.Bây giờ giọng điệu của Hoa Tử Dương khi nói chuyện với Hoàng Thiên thật sự rất khiến người ta chán ghét."Được thôi, tôi có thể nói chuyện trực tiếp với anh." Hoàng Thiên đồng ý Hoa Tử Dương."Hehe, tốt, chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu?" Hoa Tử Dương đắc thắng cười, hắn ta cảm thấy Hoàng Thiên không còn cách nào khác là phải thỏa hiệp với hắn ta thôi.Xét cho cùng, nhà họ Hoàng chế thuốc thì không thể chơi thiếu hắn, thiếu hắn thì đây là một đòn chí mạng đối với nhà họ Hoàng.Với sự tự tin như vậy, Hoa Tử Dương hoàn toàn không thèm để mắt tới Hoàng Thiên.Hoàng Thiên thản nhiên nói..