Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 955: Ai Làm Anh Bị Thương Như Thế Này

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ta hận Hoàng Thiên chết đi được, chỉ muốn giết Hoàng Thiên ngay lập tức, dù không g**t ch*t được Hoàng Thiên thì chí ít cũng muốn làm cho Hoàng Thiên thân bại danh liệt, trở thành kẻ nghèo kiết xác.Nhưng khó làm, thực lực của nhà họ Hoàng quá mạnh, cho dù Hoàng Thiên có là một tên phế vật thì cũng không thể nào khiến gia nghiệp đồ sộ hơn trăm triệu tỷ của nhà họ Hoàng bị sập đổ được.Nhưng bây giờ có cơ hội tốt, Hoa Tử Dương đã bị ông ta mua qua đây, Dược phẩm của Hoàng Thị sẽ sớm sụp đổ thôi, lúc đó lôi kéo một số giả tộc khác nữa cùng nhà đầy sập nhà họ Hoàng.Trong lòng Trần Bảo Sinh chỉ là đang nuôi âm mưu, ông ta không chắc có thể thực hiện được hay không.“Anh Côn, anh đừng hỏi nữa, người này anh không có đủ khả năng đối phó đâu." Trần Bảo Sinh lắc đầu thở dài, cố ý khiêu khích tính hiếu thắng của Đinh Lập Côn, còn nghĩ ra chiều kích tướng.Quả nhiên thủ đoạn này quá hiệu quả, Đinh Lập Côn liền bị lời nói của Trần Bảo Sinh làm cho thẹn quá hoả rồ.Với thực lực của Đinh Lập Côn, trong những năm này tại vùng xám không ai dám so tài với ông ta Vì vậy ông ta kiêu ngạo đến mức không xem ai ra gì."Ở Hà Nội, quả thực có những người mà tôi không thể xúc phạm, nhưng cũng không nhiều! Anh là anh em của tôi, nói đi, ai làm anh bị thương như thế này?" Đinh Lập Côn ánh mắt lóe lên hung tợn hỏi Trần Bảo Sinh.Trần Bảo Sinh cảm thấy lửa giận còn chưa đủ, lắc đầu nguầy nguậy nói: "Bởi vì chúng ta là anh em, tôi mới không muốn liên lụy đến anh! Đại ca, đừng hỏi, anh hỏi rồi cũng không dây vào được đầu, nếu anh miễn cưỡng ra mặt dùm tôi, kết cuộc của anh sẽ rất thảm hại." "Tôi khinh! Tôi nói sao nhóc nhà anh càng ngày càng kém? Người như thế nào mà lại dọa anh sợ mất mực vậy hả? Chết tiệt, Đinh Lập Côn tôi thật sự chưa sợ ai qua, cho dù tôi thật sự không pha Bộtm nổi, nhưng vì anh em tôi cũng có thể liệu cả mạng này" Đinh Lập Côn hăng say, lớn tiếng la hét dương như muốn phát điện.Trần Bảo Sinh thấy đã thêm đủ dầu vào lửa, lúc này vẻ mặt đau khổ nói với Đinh Lập Côn: "Đại ca, người này là Hoàng Thiên, người nay anh lo nổi không?" "Hoàng Thiên? Chui ở đầu ra thế?" Đinh Lập Côn trừng mắt nhìn, tức giận hỏi."Là con trai của Hoàng Văn Thành, bây giờ là Chủ của nhà họ Hoàng" Trần Bảo Sinh thở dài.Điều này!..Đinh Lập Côn không nói nên lời, khi nghe nói Hoàng Thiên là con trai của Hoàng Văn Thành, bây giờ lại còn là chủ nhân nhà họ Hoàng, nghe thấy vậy ông ta chột dạ.Nhà họ Hoàng ở Hà Nội, ông ta thật không dám chọc vào.Hoàng Văn Thành tuy đã chết, nhưng uy danh của nhà họ Hoàng vẫn còn, Hoàng Văn Thành cả đời giao du với nhiều người như vậy, những người đó liệu có giúp đỡ Hoàng Thiên? Đinh Lập Côn cứ nghĩ mãi, có chút khó xử.Trần Bảo Sinh vừa thấy liền cảm giác được không ổn, xem ra cũng không ngoại dự đoán, ngay cả một nhân vật tuyệt thế như Đinh Lập Côn cũng không dám chắc đến nhà họ Hoàng."Đại ca, tôi đã nói rồi mà, anh không chọc vào nổi đâu, anh cứ bắt tôi phải nói" Trần Bảo Sinh thở dài.Câu này khiến Đinh Lập Côn càng thêm đau đớn, Đinh Lập Côn cảm thấy quá xấu hổ..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ông ta hận Hoàng Thiên chết đi được, chỉ muốn giết Hoàng Thiên ngay lập tức, dù không g**t ch*t được Hoàng Thiên thì chí ít cũng muốn làm cho Hoàng Thiên thân bại danh liệt, trở thành kẻ nghèo kiết xác.

Nhưng khó làm, thực lực của nhà họ Hoàng quá mạnh, cho dù Hoàng Thiên có là một tên phế vật thì cũng không thể nào khiến gia nghiệp đồ sộ hơn trăm triệu tỷ của nhà họ Hoàng bị sập đổ được.

Nhưng bây giờ có cơ hội tốt, Hoa Tử Dương đã bị ông ta mua qua đây, Dược phẩm của Hoàng Thị sẽ sớm sụp đổ thôi, lúc đó lôi kéo một số giả tộc khác nữa cùng nhà đầy sập nhà họ Hoàng.

Trong lòng Trần Bảo Sinh chỉ là đang nuôi âm mưu, ông ta không chắc có thể thực hiện được hay không.

“Anh Côn, anh đừng hỏi nữa, người này anh không có đủ khả năng đối phó đâu.

Trần Bảo Sinh lắc đầu thở dài, cố ý khiêu khích tính hiếu thắng của 

Đinh Lập Côn, còn nghĩ ra chiều kích tướng.

Quả nhiên thủ đoạn này quá hiệu quả, Đinh Lập Côn liền bị lời nói của Trần Bảo Sinh làm cho thẹn quá hoả rồ.

Với thực lực của Đinh Lập Côn, trong những năm này tại vùng xám không ai dám so tài với ông ta 

Vì vậy ông ta kiêu ngạo đến mức không xem ai ra gì.

"Ở Hà Nội, quả thực có những người mà tôi không thể xúc phạm, nhưng cũng không nhiều! Anh là anh em của tôi, nói đi, ai làm anh bị thương như thế này?" 

Đinh Lập Côn ánh mắt lóe lên hung tợn hỏi Trần Bảo Sinh.

Trần Bảo Sinh cảm thấy lửa giận còn chưa đủ, lắc đầu nguầy nguậy nói: "Bởi vì chúng ta là anh em, tôi mới không muốn liên lụy đến anh! Đại ca, đừng hỏi, anh hỏi rồi cũng không dây vào được đầu, nếu anh miễn cưỡng ra mặt dùm tôi, kết cuộc của anh sẽ rất thảm hại.

"Tôi khinh! Tôi nói sao nhóc nhà anh càng ngày càng kém? Người như thế nào mà lại dọa anh sợ mất mực vậy hả? Chết tiệt, Đinh Lập Côn tôi thật sự chưa sợ ai qua, cho dù tôi thật sự không pha Bộtm nổi, nhưng vì anh em tôi cũng có thể liệu cả mạng này" 

Đinh Lập Côn hăng say, lớn tiếng la hét dương như muốn phát điện.

Trần Bảo Sinh thấy đã thêm đủ dầu vào lửa, lúc này vẻ mặt đau khổ nói với Đinh Lập Côn: "Đại ca, người này là Hoàng Thiên, người nay anh lo nổi không?" 

"Hoàng Thiên? Chui ở đầu ra thế?" 

Đinh Lập Côn trừng mắt nhìn, tức giận hỏi.

"Là con trai của Hoàng Văn Thành, bây giờ là Chủ của nhà họ Hoàng" 

Trần Bảo Sinh thở dài.

Điều này!.

.

Đinh Lập Côn không nói nên lời, khi nghe nói Hoàng Thiên là con trai của Hoàng Văn Thành, bây giờ lại còn là chủ nhân nhà họ Hoàng, nghe thấy vậy ông ta chột dạ.

Nhà họ Hoàng ở Hà Nội, ông ta thật không dám chọc vào.

Hoàng Văn Thành tuy đã chết, nhưng uy danh của nhà họ Hoàng vẫn còn, Hoàng Văn Thành cả đời giao du với nhiều người như vậy, những người đó liệu có giúp đỡ Hoàng Thiên? 

Đinh Lập Côn cứ nghĩ mãi, có chút khó xử.

Trần Bảo Sinh vừa thấy liền cảm giác được không ổn, xem ra cũng không ngoại dự đoán, ngay cả một nhân vật tuyệt thế như Đinh Lập Côn cũng không dám chắc đến nhà họ Hoàng.

"Đại ca, tôi đã nói rồi mà, anh không chọc vào nổi đâu, anh cứ bắt tôi phải nói" 

Trần Bảo Sinh thở dài.

Câu này khiến Đinh Lập Côn càng thêm đau đớn, Đinh Lập Côn cảm thấy quá xấu hổ.

Image removed.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ta hận Hoàng Thiên chết đi được, chỉ muốn giết Hoàng Thiên ngay lập tức, dù không g**t ch*t được Hoàng Thiên thì chí ít cũng muốn làm cho Hoàng Thiên thân bại danh liệt, trở thành kẻ nghèo kiết xác.Nhưng khó làm, thực lực của nhà họ Hoàng quá mạnh, cho dù Hoàng Thiên có là một tên phế vật thì cũng không thể nào khiến gia nghiệp đồ sộ hơn trăm triệu tỷ của nhà họ Hoàng bị sập đổ được.Nhưng bây giờ có cơ hội tốt, Hoa Tử Dương đã bị ông ta mua qua đây, Dược phẩm của Hoàng Thị sẽ sớm sụp đổ thôi, lúc đó lôi kéo một số giả tộc khác nữa cùng nhà đầy sập nhà họ Hoàng.Trong lòng Trần Bảo Sinh chỉ là đang nuôi âm mưu, ông ta không chắc có thể thực hiện được hay không.“Anh Côn, anh đừng hỏi nữa, người này anh không có đủ khả năng đối phó đâu." Trần Bảo Sinh lắc đầu thở dài, cố ý khiêu khích tính hiếu thắng của Đinh Lập Côn, còn nghĩ ra chiều kích tướng.Quả nhiên thủ đoạn này quá hiệu quả, Đinh Lập Côn liền bị lời nói của Trần Bảo Sinh làm cho thẹn quá hoả rồ.Với thực lực của Đinh Lập Côn, trong những năm này tại vùng xám không ai dám so tài với ông ta Vì vậy ông ta kiêu ngạo đến mức không xem ai ra gì."Ở Hà Nội, quả thực có những người mà tôi không thể xúc phạm, nhưng cũng không nhiều! Anh là anh em của tôi, nói đi, ai làm anh bị thương như thế này?" Đinh Lập Côn ánh mắt lóe lên hung tợn hỏi Trần Bảo Sinh.Trần Bảo Sinh cảm thấy lửa giận còn chưa đủ, lắc đầu nguầy nguậy nói: "Bởi vì chúng ta là anh em, tôi mới không muốn liên lụy đến anh! Đại ca, đừng hỏi, anh hỏi rồi cũng không dây vào được đầu, nếu anh miễn cưỡng ra mặt dùm tôi, kết cuộc của anh sẽ rất thảm hại." "Tôi khinh! Tôi nói sao nhóc nhà anh càng ngày càng kém? Người như thế nào mà lại dọa anh sợ mất mực vậy hả? Chết tiệt, Đinh Lập Côn tôi thật sự chưa sợ ai qua, cho dù tôi thật sự không pha Bộtm nổi, nhưng vì anh em tôi cũng có thể liệu cả mạng này" Đinh Lập Côn hăng say, lớn tiếng la hét dương như muốn phát điện.Trần Bảo Sinh thấy đã thêm đủ dầu vào lửa, lúc này vẻ mặt đau khổ nói với Đinh Lập Côn: "Đại ca, người này là Hoàng Thiên, người nay anh lo nổi không?" "Hoàng Thiên? Chui ở đầu ra thế?" Đinh Lập Côn trừng mắt nhìn, tức giận hỏi."Là con trai của Hoàng Văn Thành, bây giờ là Chủ của nhà họ Hoàng" Trần Bảo Sinh thở dài.Điều này!..Đinh Lập Côn không nói nên lời, khi nghe nói Hoàng Thiên là con trai của Hoàng Văn Thành, bây giờ lại còn là chủ nhân nhà họ Hoàng, nghe thấy vậy ông ta chột dạ.Nhà họ Hoàng ở Hà Nội, ông ta thật không dám chọc vào.Hoàng Văn Thành tuy đã chết, nhưng uy danh của nhà họ Hoàng vẫn còn, Hoàng Văn Thành cả đời giao du với nhiều người như vậy, những người đó liệu có giúp đỡ Hoàng Thiên? Đinh Lập Côn cứ nghĩ mãi, có chút khó xử.Trần Bảo Sinh vừa thấy liền cảm giác được không ổn, xem ra cũng không ngoại dự đoán, ngay cả một nhân vật tuyệt thế như Đinh Lập Côn cũng không dám chắc đến nhà họ Hoàng."Đại ca, tôi đã nói rồi mà, anh không chọc vào nổi đâu, anh cứ bắt tôi phải nói" Trần Bảo Sinh thở dài.Câu này khiến Đinh Lập Côn càng thêm đau đớn, Đinh Lập Côn cảm thấy quá xấu hổ..

Chương 955: Ai Làm Anh Bị Thương Như Thế Này