Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 964: Chương 966

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Đinh Lập Côn buồn phiền mà đáp lại, khuôn mặt đều tím tái.Hoàng Thiên cũng không để ý tới Đinh Lập Côn nữa, hôm nay anh tới đây, là vì Trần Bảo Sinh."Ông tính làm thế nào?" Hoàng Thiên lạnh giọng hỏi Trần Bảo Sinh.Trần Bảo Sinh sợ nhất là Hoàng Thiên hỏi mình, sợ đến tim đập bang bang.Ông ta đã làm gì, ông ta rõ ràng nhất, cướp người của Hoàng Thiên, hiện tại Hoàng Thiên tìm tới rồi, chắc chắn không có kết cục tốt đẹp."Cậu muốn làm thế nào?" Trần Bảo Sinh rối bời nói.Nhưng bên ngoài ông ta vẫn tỏ ra bình tĩnh.Người đứng đầu nhà họ Trần gặp nguy không thể loạn."Ông đi theo tôi." Hoàng Thiên lạnh lùng nói.Trần Bảo Sinh nào dám đi cùng với Hoàng Thiên? Ở sân nhà của Đinh Lập Côn mà còn bị thu thập, đi ra ngoài thì sẽ thế nào? "Dựa vào đầu mà tôi phải đi theo cậu? Hoàng Thiên, cậu đừng quá đáng, hôm nay cậu đã đánh tôi và con tôi, cậu còn muốn thế nào?" Trần Bảo Sinh lớn tiếng nói."Con người tôi ân oán rõ ràng, một con ngựa thì là một con ngựa, hiện tại ông cướp người sản xuất thuốc của Hoàng Thị, món nợ này phải tính rõ ràng với ông".Hoàng Thiên lạnh giọng cười nói, sau đó chỉ ra ngoài cửa, ý bảo Trần Bảo Sinh đi ra.Trần Bảo Sinh dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn Đinh Lập Côn, vô cùng hi vọng Đinh Lập Côn giúp cho ông ta.Nhưng không có ích gì, bản thân Đinh Lập Côn còn khó tự bảo toàn, sao có thể giúp ông ta? "Còn phải để tôi mời ông ra ngoài sao?" Hoàng Thiên thay đổi sắc mặt, quát hỏi.Trần Bảo Sinh run bắn lên một cái, không thể làm gì khác hơn là bất chấp mà ra khỏi phòng.Hai mươi tên đàn em trông coi ngoài cửa thấy Trần Bảo Sinh bực bội nhưng không ra trút ra.Nghĩ thầm Đinh Lập Côn à Đinh Lập Côn, thiệt cho ông còn được xem là nhân vật nổi danh trong thế giới ngầm của thủ đô! Nhìn bộ dáng rác rưởi này của ông, lại nhìn đám đàn em này của ông cũng rác rưới như vậy! Trần Bảo Sinh thầm mắng trong lòng, cũng không còn cách nào.Lúc này Hoàng Thiên bước ra khỏi phòng, Quản gia Trần đi sát theo sau.Trong phòng chỉ còn lại Đinh Lập Côn và người phụ nữ xinh đẹp kia.Đinh Lập Côn cắn răng trừng mắt nhìn Hoàng Thiên, hiện tại ông ta đã có tự do trở lại, thật muốn ra lệnh kêu đàn em đi phế Hoàng Thiên.Nhưng vừa nghĩ tới Quản gia Trần mạnh như vậy, thân thủ của Hoàng Thiên cũng lợi hại, Đinh Lập Côn vẫn từ bỏ ý nghĩ này.Người phụ nữ xinh đẹp kia lại cực kỳ sùng bái đối với Hoàng Thiên, có thể thu phục đám người Đinh Lập Côn, thật lợi hại quá! Mà lúc này, Hoành Thiên áp giải Trần Bảo Sinh, dẫn theo Hoa Tử Dương, tới câu lạc bộ."Cậu chủ, Đinh Lập Côn này cũng rất nham hiểm, hôm nay thu thập gã, nói không chừng gã sẽ.." Quản gia Trần nhìn Hoàng Thiên, muốn nói lại thôi."Nói không chừng sẽ trả thù? Ha ha, tùy ông ta, nếu ông ta muốn tìm chết tôi sẽ thành toàn cho ông ta." Hoàng Thiên cười giễu."Vâng." Quản gia Trần gật đầu, không nói gì nữa..

Đinh Lập Côn buồn phiền mà đáp lại, khuôn mặt đều tím tái.

Hoàng Thiên cũng không để ý tới Đinh Lập Côn nữa, hôm nay anh tới đây, là vì Trần Bảo Sinh.

"Ông tính làm thế nào?" 

Hoàng Thiên lạnh giọng hỏi Trần Bảo Sinh.

Trần Bảo Sinh sợ nhất là Hoàng Thiên hỏi mình, sợ đến tim đập bang bang.

Ông ta đã làm gì, ông ta rõ ràng nhất, cướp người của Hoàng Thiên, hiện tại Hoàng Thiên tìm tới rồi, chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.

"Cậu muốn làm thế nào?" 

Trần Bảo Sinh rối bời nói.

Nhưng bên ngoài ông ta vẫn tỏ ra bình tĩnh.

Người đứng đầu nhà họ Trần gặp nguy không thể loạn.

"Ông đi theo tôi.

Hoàng Thiên lạnh lùng nói.

Trần Bảo Sinh nào dám đi cùng với Hoàng Thiên? Ở sân nhà của Đinh Lập Côn mà còn bị thu thập, đi ra ngoài thì sẽ thế nào? 

"Dựa vào đầu mà tôi phải đi theo cậu? Hoàng Thiên, cậu đừng quá đáng, hôm nay cậu đã đánh tôi và con tôi, cậu còn muốn thế 

nào?" 

Trần Bảo Sinh lớn tiếng nói.

"Con người tôi ân oán rõ ràng, một con ngựa thì là một con ngựa, hiện tại ông cướp người sản xuất thuốc của Hoàng Thị, món nợ này phải tính rõ ràng với ông".

Hoàng Thiên lạnh giọng cười nói, sau đó chỉ ra ngoài cửa, ý bảo Trần Bảo Sinh đi ra.

Trần Bảo Sinh dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn Đinh Lập Côn, vô cùng hi vọng Đinh Lập Côn giúp cho ông ta.

Nhưng không có ích gì, bản thân Đinh Lập Côn còn khó tự bảo toàn, sao có thể giúp ông ta? 

"Còn phải để tôi mời ông ra ngoài sao?" 

Hoàng Thiên thay đổi sắc mặt, quát hỏi.

Trần Bảo Sinh run bắn lên một cái, không thể làm gì khác hơn là bất chấp mà ra khỏi phòng.

Hai mươi tên đàn em trông coi ngoài cửa thấy Trần Bảo Sinh bực bội nhưng không ra trút ra.

Nghĩ thầm Đinh Lập Côn à Đinh Lập Côn, thiệt cho ông còn được xem là nhân vật nổi danh trong thế giới ngầm của thủ đô! Nhìn bộ dáng rác rưởi này của ông, lại nhìn đám đàn em này của ông cũng rác rưới như vậy! 

Trần Bảo Sinh thầm mắng trong lòng, cũng không còn cách nào.

Lúc này Hoàng Thiên bước ra khỏi phòng, Quản gia Trần đi sát theo sau.

Trong phòng chỉ còn lại Đinh Lập Côn và người phụ nữ xinh đẹp kia.

Đinh Lập Côn cắn răng trừng mắt nhìn Hoàng Thiên, hiện tại ông ta đã có tự do trở lại, thật muốn ra lệnh kêu đàn em đi phế Hoàng Thiên.

Nhưng vừa nghĩ tới Quản gia Trần mạnh như vậy, thân thủ của Hoàng Thiên cũng lợi hại, Đinh Lập Côn vẫn từ bỏ ý nghĩ này.

Người phụ nữ xinh đẹp kia lại cực kỳ sùng bái đối với Hoàng Thiên, có thể thu phục đám người Đinh Lập Côn, thật lợi hại quá! 

Mà lúc này, Hoành Thiên áp giải Trần Bảo Sinh, dẫn theo Hoa Tử Dương, tới câu lạc bộ.

"Cậu chủ, Đinh Lập Côn này cũng rất nham hiểm, hôm nay thu thập gã, nói không chừng gã sẽ.

.

Quản gia Trần nhìn Hoàng Thiên, muốn nói lại thôi.

"Nói không chừng sẽ trả thù? Ha ha, tùy ông ta, nếu ông ta muốn tìm chết tôi sẽ thành toàn cho ông ta.

Hoàng Thiên cười giễu.

"Vâng.

Quản gia Trần gật đầu, không nói gì nữa.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Đinh Lập Côn buồn phiền mà đáp lại, khuôn mặt đều tím tái.Hoàng Thiên cũng không để ý tới Đinh Lập Côn nữa, hôm nay anh tới đây, là vì Trần Bảo Sinh."Ông tính làm thế nào?" Hoàng Thiên lạnh giọng hỏi Trần Bảo Sinh.Trần Bảo Sinh sợ nhất là Hoàng Thiên hỏi mình, sợ đến tim đập bang bang.Ông ta đã làm gì, ông ta rõ ràng nhất, cướp người của Hoàng Thiên, hiện tại Hoàng Thiên tìm tới rồi, chắc chắn không có kết cục tốt đẹp."Cậu muốn làm thế nào?" Trần Bảo Sinh rối bời nói.Nhưng bên ngoài ông ta vẫn tỏ ra bình tĩnh.Người đứng đầu nhà họ Trần gặp nguy không thể loạn."Ông đi theo tôi." Hoàng Thiên lạnh lùng nói.Trần Bảo Sinh nào dám đi cùng với Hoàng Thiên? Ở sân nhà của Đinh Lập Côn mà còn bị thu thập, đi ra ngoài thì sẽ thế nào? "Dựa vào đầu mà tôi phải đi theo cậu? Hoàng Thiên, cậu đừng quá đáng, hôm nay cậu đã đánh tôi và con tôi, cậu còn muốn thế nào?" Trần Bảo Sinh lớn tiếng nói."Con người tôi ân oán rõ ràng, một con ngựa thì là một con ngựa, hiện tại ông cướp người sản xuất thuốc của Hoàng Thị, món nợ này phải tính rõ ràng với ông".Hoàng Thiên lạnh giọng cười nói, sau đó chỉ ra ngoài cửa, ý bảo Trần Bảo Sinh đi ra.Trần Bảo Sinh dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn Đinh Lập Côn, vô cùng hi vọng Đinh Lập Côn giúp cho ông ta.Nhưng không có ích gì, bản thân Đinh Lập Côn còn khó tự bảo toàn, sao có thể giúp ông ta? "Còn phải để tôi mời ông ra ngoài sao?" Hoàng Thiên thay đổi sắc mặt, quát hỏi.Trần Bảo Sinh run bắn lên một cái, không thể làm gì khác hơn là bất chấp mà ra khỏi phòng.Hai mươi tên đàn em trông coi ngoài cửa thấy Trần Bảo Sinh bực bội nhưng không ra trút ra.Nghĩ thầm Đinh Lập Côn à Đinh Lập Côn, thiệt cho ông còn được xem là nhân vật nổi danh trong thế giới ngầm của thủ đô! Nhìn bộ dáng rác rưởi này của ông, lại nhìn đám đàn em này của ông cũng rác rưới như vậy! Trần Bảo Sinh thầm mắng trong lòng, cũng không còn cách nào.Lúc này Hoàng Thiên bước ra khỏi phòng, Quản gia Trần đi sát theo sau.Trong phòng chỉ còn lại Đinh Lập Côn và người phụ nữ xinh đẹp kia.Đinh Lập Côn cắn răng trừng mắt nhìn Hoàng Thiên, hiện tại ông ta đã có tự do trở lại, thật muốn ra lệnh kêu đàn em đi phế Hoàng Thiên.Nhưng vừa nghĩ tới Quản gia Trần mạnh như vậy, thân thủ của Hoàng Thiên cũng lợi hại, Đinh Lập Côn vẫn từ bỏ ý nghĩ này.Người phụ nữ xinh đẹp kia lại cực kỳ sùng bái đối với Hoàng Thiên, có thể thu phục đám người Đinh Lập Côn, thật lợi hại quá! Mà lúc này, Hoành Thiên áp giải Trần Bảo Sinh, dẫn theo Hoa Tử Dương, tới câu lạc bộ."Cậu chủ, Đinh Lập Côn này cũng rất nham hiểm, hôm nay thu thập gã, nói không chừng gã sẽ.." Quản gia Trần nhìn Hoàng Thiên, muốn nói lại thôi."Nói không chừng sẽ trả thù? Ha ha, tùy ông ta, nếu ông ta muốn tìm chết tôi sẽ thành toàn cho ông ta." Hoàng Thiên cười giễu."Vâng." Quản gia Trần gật đầu, không nói gì nữa..

Chương 964: Chương 966