Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 973: Con Gái Đã Xảy Ra Chuyện!

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… "Tao phế mày trước đó!" Trần Bảo Sinh nghiến răng nghiến lợi, lớn tiếng mắng Trần Bảo Lượng."Cha, sao cha lại đánh con?" Trần Bảo Lượng không phục hét lên, nhưng tên nhóc này không thèm đoái hoài gì cái tát này, dù sao thì bây giờ anh ta cũng thành đầu heo rồi, thêm một cái tát cũng cha sao."Mày dám chống lại chủ nhà họ Hoàng sao? Tao nói mày nghe con trai à, sau này cố gắng tạo mối quan hệ tốt với gia chủ Thiên, vừa rồi tao cũng đã đảm bảo với Hoàng Thiên rồi, sau này mãi mãi đứng về phía nhà họ Hoàng!" Trần Bảo Sinh mắng Trần Bảo Lượng.Trần Bảo Lượng nghe vậy ngẩn ra, một lúc sau mới nói: "Con còn tưởng rằng cha chỉ là tạm lừa Hoàng Thiên, cha, cha thật sự định làm như vậy sao? Cha cục tức này cha nuốt xuống được sao?" "Đương nhiên nói như thế nào phải làm như thế đó! Lượng, con nghe này, Hoàng Thiên còn mạnh hơn cha Hoàng Văn Thành nó gấp trăm lần, chúng ta đừng chọc giận Hoàng Thiên nữa, hiểu chưa?" Trần Bảo Sinh sợ hãi nói với Trần Bảo Lượng.Trần Bảo Lượng suy nghĩ một lúc lâu sau cuối cùng mới gật đầu."Con không cần không phục, nếu như con và bạn gái không phải chọc giận Hoàng Thiên, thì làm sao có thể kết cục như thế này? Còn chưa gây ra đại họa, nhanh thu tay lại, kết bạn với Hoàng Thiên, chứ đừng nên làm kẻ thù của Hoàng Thiên" Trần Bảo Sinh nói."Con hiểu rồi cha, sau đó đuổi Hoa Tử Dương đi, dù sao cũng chỉ là thỏa thuận miệng, cũng không có hợp đồng lao động gì với hắn." Trần Bảo Lượng suy nghĩ một chút rồi nói."Đúng đúng đúng, Hoa Tử Dương tuyệt đối không dùng được! Nếu không Hoàng Thiên sẽ luôn ghi thù với chúng ta." Trần Bảo Sinh vội nói, hiện tại ông ta đối với Hoàng Thiên thật sự rất kính phục.Hoa Tử Dương không ngờ, sau khi rời nhà họ Hoàng.Nhà họ Trần cũng không sử dụng hơn nữa và kể từ đó không có người nào dám thuê hắn nữa.Hoàng Thiên sau khi cùng Quản gia Trần trở về nhà, liền bỏ lại mọi việc ở Hà Nội cho quản gia Trần lo liệu.Về phần Hoàng Minh Triết và Từ Diễm Dung cũng giao cho Quản gia Trần toàn chịu trách nhiệm xử lý, đồng thời yêu cầu quản gia Trần tìm luật sự theo dõi vụ án này.Xét theo diễn biến vụ án hiện tại, Hoàng Minh Triết, Từ Diễm Dung, Ngụy Đông Tường và Từ Côn, bốn người này nhất định phải ngồi tù.Về phần chị gái của Từ Diễm Dung, Từ Diễm Lan, cô ta không vi phạm bất kỳ luật nào, ngược lại không có việc gì liên quan đến cô ta.Chiều cùng ngày, Hoàng Thiên đáp máy bay gia đình trở về Thành phố Bắc Ninh.Đến Thành phố Bắc Ninh thì trời đã gần tối.Trực thăng đáp xuống sân đỗ gần nhà, Hoàng Thiên sau khi đi ra liền bước vào nhà.Đã lâu không đi dạo phố, Hoàng Thiên rất thích tận hưởng khoảng thời gian thư thái như vậy.Đúng lúc này điện thoại của Hoàng Thiên vang lên.Thoạt nhìn, số điện thoại là của Lâm Ngọc An."Alo, Ngọc An"."Hoàng Thiên, anh đã trở về chưa? Con gái đã xảy ra chuyện!" Giọng nói lo lắng của Lâm Ngọc An vang lên trong điện thoại.Cái gì!!!.

"Tao phế mày trước đó!" 

Trần Bảo Sinh nghiến răng nghiến lợi, lớn tiếng mắng Trần Bảo Lượng.

"Cha, sao cha lại đánh con?" 

Trần Bảo Lượng không phục hét lên, nhưng tên nhóc này không thèm đoái hoài gì cái tát này, dù sao thì bây giờ anh ta cũng thành đầu heo rồi, thêm một cái tát cũng cha sao.

"Mày dám chống lại chủ nhà họ Hoàng sao? Tao nói mày nghe con trai à, sau này cố gắng tạo mối quan hệ tốt với gia chủ Thiên, vừa rồi tao cũng đã đảm bảo với Hoàng Thiên rồi, sau này mãi mãi đứng về phía nhà họ Hoàng!" 

Trần Bảo Sinh mắng Trần Bảo Lượng.

Trần Bảo Lượng nghe vậy ngẩn ra, một lúc sau mới nói: "Con còn tưởng rằng cha chỉ là tạm lừa Hoàng Thiên, cha, cha thật sự định làm như vậy sao? Cha cục tức này cha nuốt xuống được sao?" 

"Đương nhiên nói như thế nào phải làm như thế đó! Lượng, con nghe này, Hoàng Thiên còn mạnh hơn cha Hoàng Văn Thành nó gấp trăm lần, chúng ta đừng chọc giận Hoàng Thiên nữa, hiểu chưa?" 

Trần Bảo Sinh sợ hãi nói với Trần Bảo Lượng.

Trần Bảo Lượng suy nghĩ một lúc lâu sau cuối cùng mới gật đầu.

"Con không cần không phục, nếu như con và bạn gái không phải chọc giận Hoàng Thiên, thì làm sao có thể kết cục như thế này? Còn chưa gây ra đại họa, nhanh thu tay lại, kết bạn với Hoàng Thiên, chứ đừng nên làm kẻ thù của Hoàng Thiên" Trần Bảo Sinh nói.

"Con hiểu rồi cha, sau đó đuổi Hoa Tử Dương đi, dù sao cũng chỉ là thỏa thuận miệng, cũng không có hợp đồng lao động gì với hắn.

Trần Bảo Lượng suy nghĩ một chút rồi nói.

"Đúng đúng đúng, Hoa Tử Dương tuyệt đối không dùng được! Nếu không Hoàng Thiên sẽ luôn ghi thù với chúng ta.

Trần Bảo Sinh vội nói, hiện tại ông ta đối với Hoàng Thiên thật sự rất kính phục.

Hoa Tử Dương không ngờ, sau khi rời nhà họ Hoàng.

Nhà họ Trần cũng không sử dụng hơn nữa và kể từ đó không có người nào dám thuê hắn nữa.

Hoàng Thiên sau khi cùng Quản gia Trần trở về nhà, liền bỏ lại mọi việc ở Hà Nội cho quản gia Trần lo liệu.

Về phần Hoàng Minh Triết và Từ Diễm Dung cũng giao cho Quản gia Trần toàn chịu trách nhiệm xử lý, đồng thời yêu cầu quản gia Trần tìm luật sự theo dõi vụ án này.

Xét theo diễn biến vụ án hiện tại, Hoàng Minh Triết, Từ Diễm Dung, Ngụy Đông Tường và Từ Côn, bốn người này nhất định phải ngồi tù.

Về phần chị gái của Từ Diễm Dung, Từ Diễm Lan, cô ta không vi phạm bất kỳ luật nào, ngược lại không có việc gì liên quan đến cô ta.

Chiều cùng ngày, Hoàng Thiên đáp máy bay gia đình trở về Thành phố Bắc Ninh.

Đến Thành phố Bắc Ninh thì trời đã gần tối.

Trực thăng đáp xuống sân đỗ gần nhà, Hoàng Thiên sau khi đi ra liền bước vào nhà.

Đã lâu không đi dạo phố, Hoàng Thiên rất thích tận hưởng khoảng thời gian thư thái như vậy.

Đúng lúc này điện thoại của Hoàng Thiên vang lên.

Thoạt nhìn, số điện thoại là của Lâm Ngọc An.

"Alo, Ngọc An".

"Hoàng Thiên, anh đã trở về chưa? Con gái đã xảy ra chuyện!" 

Giọng nói lo lắng của Lâm Ngọc An vang lên trong điện thoại.

Cái gì!!!.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… "Tao phế mày trước đó!" Trần Bảo Sinh nghiến răng nghiến lợi, lớn tiếng mắng Trần Bảo Lượng."Cha, sao cha lại đánh con?" Trần Bảo Lượng không phục hét lên, nhưng tên nhóc này không thèm đoái hoài gì cái tát này, dù sao thì bây giờ anh ta cũng thành đầu heo rồi, thêm một cái tát cũng cha sao."Mày dám chống lại chủ nhà họ Hoàng sao? Tao nói mày nghe con trai à, sau này cố gắng tạo mối quan hệ tốt với gia chủ Thiên, vừa rồi tao cũng đã đảm bảo với Hoàng Thiên rồi, sau này mãi mãi đứng về phía nhà họ Hoàng!" Trần Bảo Sinh mắng Trần Bảo Lượng.Trần Bảo Lượng nghe vậy ngẩn ra, một lúc sau mới nói: "Con còn tưởng rằng cha chỉ là tạm lừa Hoàng Thiên, cha, cha thật sự định làm như vậy sao? Cha cục tức này cha nuốt xuống được sao?" "Đương nhiên nói như thế nào phải làm như thế đó! Lượng, con nghe này, Hoàng Thiên còn mạnh hơn cha Hoàng Văn Thành nó gấp trăm lần, chúng ta đừng chọc giận Hoàng Thiên nữa, hiểu chưa?" Trần Bảo Sinh sợ hãi nói với Trần Bảo Lượng.Trần Bảo Lượng suy nghĩ một lúc lâu sau cuối cùng mới gật đầu."Con không cần không phục, nếu như con và bạn gái không phải chọc giận Hoàng Thiên, thì làm sao có thể kết cục như thế này? Còn chưa gây ra đại họa, nhanh thu tay lại, kết bạn với Hoàng Thiên, chứ đừng nên làm kẻ thù của Hoàng Thiên" Trần Bảo Sinh nói."Con hiểu rồi cha, sau đó đuổi Hoa Tử Dương đi, dù sao cũng chỉ là thỏa thuận miệng, cũng không có hợp đồng lao động gì với hắn." Trần Bảo Lượng suy nghĩ một chút rồi nói."Đúng đúng đúng, Hoa Tử Dương tuyệt đối không dùng được! Nếu không Hoàng Thiên sẽ luôn ghi thù với chúng ta." Trần Bảo Sinh vội nói, hiện tại ông ta đối với Hoàng Thiên thật sự rất kính phục.Hoa Tử Dương không ngờ, sau khi rời nhà họ Hoàng.Nhà họ Trần cũng không sử dụng hơn nữa và kể từ đó không có người nào dám thuê hắn nữa.Hoàng Thiên sau khi cùng Quản gia Trần trở về nhà, liền bỏ lại mọi việc ở Hà Nội cho quản gia Trần lo liệu.Về phần Hoàng Minh Triết và Từ Diễm Dung cũng giao cho Quản gia Trần toàn chịu trách nhiệm xử lý, đồng thời yêu cầu quản gia Trần tìm luật sự theo dõi vụ án này.Xét theo diễn biến vụ án hiện tại, Hoàng Minh Triết, Từ Diễm Dung, Ngụy Đông Tường và Từ Côn, bốn người này nhất định phải ngồi tù.Về phần chị gái của Từ Diễm Dung, Từ Diễm Lan, cô ta không vi phạm bất kỳ luật nào, ngược lại không có việc gì liên quan đến cô ta.Chiều cùng ngày, Hoàng Thiên đáp máy bay gia đình trở về Thành phố Bắc Ninh.Đến Thành phố Bắc Ninh thì trời đã gần tối.Trực thăng đáp xuống sân đỗ gần nhà, Hoàng Thiên sau khi đi ra liền bước vào nhà.Đã lâu không đi dạo phố, Hoàng Thiên rất thích tận hưởng khoảng thời gian thư thái như vậy.Đúng lúc này điện thoại của Hoàng Thiên vang lên.Thoạt nhìn, số điện thoại là của Lâm Ngọc An."Alo, Ngọc An"."Hoàng Thiên, anh đã trở về chưa? Con gái đã xảy ra chuyện!" Giọng nói lo lắng của Lâm Ngọc An vang lên trong điện thoại.Cái gì!!!.

Chương 973: Con Gái Đã Xảy Ra Chuyện!