Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 977: Em Cũng Không Thể Cứu Chữa Được Sao
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Quả nhiên Trương Lan Phượng bị nhìn thì hơi sửng sốt, trong lòng vang lên tiếng lộp bộp.Mẹ nó chứ, không phải là Hoàng Thiên nghi ngờ bà ta đó chứ? Trương Lan Phượng chột dạ vội vàng nói: "Con nhìn mẹ làm gì? Mẹ có thể hại cháu ngoại của mình sao?" "Không phải là mẹ chưa từng làm loại chuyện như vậy." Hoàng Thiên lạnh giọng nói."Hoàng Thiên con im miệng lại đi! Nếu như con còn oan uổng mẹ thì mẹ sẽ không để yên cho con đâu!" Trương Lan Phượng mặt đỏ tía tại trừng mắt nhìn Hoàng Thiên tức điên nói.Mặc dù Trương Lan Phượng biểu lộ rất khoa trương nhưng Hoàng Thiên có thể nhìn ra được bà ta chỉ sợ bị oan uổng mà thôi chứ không có hại cháu gái của mình.Bây giờ nghi ngờ thì vẫn còn hơi sớm nên chỉ có thể chờ đợi sau khi Phan Thanh Linh đi ra ngoài nói cho mọi người biết rốt cuộc thì con gái anh bị bệnh gì.Chưa tới ba phút Phan Thanh Linh đưa thuốc đã được phối chế ra ngoài.Đứa bé còn quá nhỏ nên không thể uống thuốc, Phan Thanh Linh đã nghiền nát thuốc đông y, sau khi hòa với nước thì phối hợp với Lâm Ngọc An cho đứa bé uống thuốc.Sự giày vò này làm cho con gái của Hoàng Thiên càng khóc dữ dội hơn."Cà rốt không khóc, mẹ ở đây!" Lâm Ngọc An ôm con gái Cà Rốt buồn phiền nói.Lâm Ngọc An nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của con gái trắng bệch lại còn ngẫu nhiên phun ra máu thì trái tim cô cảm thấy tan nát.Sắc mặt của Hoàng Thiên rất khó coi, anh đang lo lắng cho Cà Rốt đồng thời cũng nghi ngờ có người muốn hại con gái mình."Thanh Linh, em đi theo anh." Lúc này Hoàng Thiên nói với Phan Thanh Linh, sau đó đi vào phòng thuốc đông y của Phan Thanh Linh.Phan Thanh Linh đi vào theo sau đó hai người đóng kỹ cửa lại."Anh Thiên, anh muốn biết gì thì cứ hỏi đi" Phan Thanh Linh chớp đôi mắt to xinh đẹp dịu dàng nhìn Hoàng Thiên, chờ Hoàng Thiên hỏi cô ấy.Cô ấy biết dựa vào sự từng trải và sự thông minh của Hoàng Thiên thì tuyệt đối có thể đoán được con gái mình bị người ta hại! "Con gái của anh sẽ không nguy hiểm đến tính mạng chứ?" Hoàng Thiên hỏi Phan Thanh Linh."Anh Thiên cứ yên tâm, tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng nên tuyệt đối sẽ không sao." Phan Thanh Linh rất có tự tin nói.Hoàng Thiên nghe vậy thì lúc này mới bớt lo lắng.Nhưng mà Phan Thanh Linh nói tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng, điều này lại làm cho Hoàng Thiên không thể không sầu lo."Tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng? Chẳng lẽ vẫn còn nguy hiểm tới tính mạng sao? Em cũng không thể cứu chữa được sao?" Hoàng Thiên vội hỏi Phan Thanh Linh."Đúng vậy, em chỉ có thể tạm thời giữ tính mạng cho Cà Rốt, nhưng mà con bé trúng kịch độc! Loại độc này là kịch độc của bọ cạp vàng nên chỉ có Mân Trùng Thảo mới có thể giải được loại độc này, nhưng mà chỗ của em lại không có loại Mân Trùng Thảo này." Phan Thanh Linh khẽ thở dài nói với Hoàng Thiên."Có thể tìm Mân Trùng Thảo ở đâu? Chỉ cần trên đời này có thì anh chắc chắn có thể tìm về cho em!" Hoàng Thiên vội la lên."Anh Thiên, anh đừng nôn nóng, nơi mà thầy em sống có loại Mân Trùng Thảo này! Cha em xem như cũng là thầy của em, thầy của cha em thì chính là thầy của em, ông cụ ở trên núi Thanh Mai cách thành phố Bắc Ninh chỉ có hơn ba trăm cây số.".
Quả nhiên Trương Lan Phượng bị nhìn thì hơi sửng sốt, trong lòng vang lên tiếng lộp bộp.
Mẹ nó chứ, không phải là Hoàng Thiên nghi ngờ bà ta đó chứ?
Trương Lan Phượng chột dạ vội vàng nói: "Con nhìn mẹ làm gì? Mẹ có thể hại cháu ngoại của mình sao?"
"Không phải là mẹ chưa từng làm loại chuyện như vậy.
"
Hoàng Thiên lạnh giọng nói.
"Hoàng Thiên con im miệng lại đi! Nếu như con còn oan uổng mẹ thì mẹ sẽ không để yên cho con đâu!"
Trương Lan Phượng mặt đỏ tía tại trừng mắt nhìn Hoàng Thiên tức điên nói.
Mặc dù Trương Lan Phượng biểu lộ rất khoa trương nhưng Hoàng Thiên có thể nhìn ra được bà ta chỉ sợ bị oan uổng mà thôi chứ không có hại cháu gái của mình.
Bây giờ nghi ngờ thì vẫn còn hơi sớm nên chỉ có thể chờ đợi sau khi Phan Thanh Linh đi ra ngoài nói cho mọi người biết rốt cuộc thì con gái anh bị bệnh gì.
Chưa tới ba phút Phan Thanh Linh đưa thuốc đã được phối chế ra ngoài.
Đứa bé còn quá nhỏ nên không thể uống thuốc, Phan Thanh Linh đã nghiền nát thuốc đông y, sau khi hòa với nước thì phối hợp với Lâm Ngọc An cho đứa bé uống thuốc.
Sự giày vò này làm cho con gái của Hoàng Thiên càng khóc dữ dội hơn.
"Cà rốt không khóc, mẹ ở đây!"
Lâm Ngọc An ôm con gái Cà Rốt buồn phiền nói.
Lâm Ngọc An nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của con gái trắng bệch lại còn ngẫu nhiên phun ra máu thì trái tim cô cảm thấy tan nát.
Sắc mặt của Hoàng Thiên rất khó coi, anh đang lo lắng cho Cà Rốt đồng thời cũng nghi ngờ có người muốn hại con gái mình.
"Thanh Linh, em đi theo anh.
"
Lúc này Hoàng Thiên nói với Phan Thanh Linh, sau đó đi vào phòng thuốc đông y của Phan Thanh Linh.
Phan Thanh Linh đi vào theo sau đó hai người đóng kỹ cửa lại.
"Anh Thiên, anh muốn biết gì thì cứ hỏi đi"
Phan Thanh Linh chớp đôi mắt to xinh đẹp dịu dàng nhìn Hoàng Thiên, chờ Hoàng Thiên hỏi cô ấy.
Cô ấy biết dựa vào sự từng trải và sự thông minh của Hoàng Thiên thì tuyệt đối có thể đoán được con gái mình bị người ta hại!
"Con gái của anh sẽ không nguy hiểm đến tính mạng chứ?"
Hoàng Thiên hỏi Phan Thanh Linh.
"Anh Thiên cứ yên tâm, tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng nên tuyệt đối sẽ không sao.
"
Phan Thanh Linh rất có tự tin nói.
Hoàng Thiên nghe vậy thì lúc này mới bớt lo lắng.
Nhưng mà Phan Thanh Linh nói tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng, điều này lại làm cho Hoàng Thiên không thể không sầu lo.
"Tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng? Chẳng lẽ vẫn còn nguy hiểm tới tính mạng sao? Em cũng không thể cứu chữa được sao?"
Hoàng Thiên vội hỏi Phan Thanh Linh.
"Đúng vậy, em chỉ có thể tạm thời giữ tính mạng cho Cà Rốt, nhưng mà con bé trúng kịch độc! Loại độc này là kịch độc của bọ cạp vàng nên chỉ có Mân Trùng Thảo mới có thể giải được loại độc này, nhưng mà chỗ của em lại không có loại Mân Trùng Thảo này.
"
Phan Thanh Linh khẽ thở dài nói với Hoàng Thiên.
"Có thể tìm Mân Trùng Thảo ở đâu? Chỉ cần trên đời này có thì anh chắc chắn có thể tìm về cho em!"
Hoàng Thiên vội la lên.
"Anh Thiên, anh đừng nôn nóng, nơi mà thầy em sống có loại Mân Trùng Thảo này! Cha em xem như cũng là thầy của em, thầy của cha em thì chính là thầy của em, ông cụ ở trên núi Thanh Mai cách thành phố Bắc Ninh chỉ có hơn ba trăm cây số.
".
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Quả nhiên Trương Lan Phượng bị nhìn thì hơi sửng sốt, trong lòng vang lên tiếng lộp bộp.Mẹ nó chứ, không phải là Hoàng Thiên nghi ngờ bà ta đó chứ? Trương Lan Phượng chột dạ vội vàng nói: "Con nhìn mẹ làm gì? Mẹ có thể hại cháu ngoại của mình sao?" "Không phải là mẹ chưa từng làm loại chuyện như vậy." Hoàng Thiên lạnh giọng nói."Hoàng Thiên con im miệng lại đi! Nếu như con còn oan uổng mẹ thì mẹ sẽ không để yên cho con đâu!" Trương Lan Phượng mặt đỏ tía tại trừng mắt nhìn Hoàng Thiên tức điên nói.Mặc dù Trương Lan Phượng biểu lộ rất khoa trương nhưng Hoàng Thiên có thể nhìn ra được bà ta chỉ sợ bị oan uổng mà thôi chứ không có hại cháu gái của mình.Bây giờ nghi ngờ thì vẫn còn hơi sớm nên chỉ có thể chờ đợi sau khi Phan Thanh Linh đi ra ngoài nói cho mọi người biết rốt cuộc thì con gái anh bị bệnh gì.Chưa tới ba phút Phan Thanh Linh đưa thuốc đã được phối chế ra ngoài.Đứa bé còn quá nhỏ nên không thể uống thuốc, Phan Thanh Linh đã nghiền nát thuốc đông y, sau khi hòa với nước thì phối hợp với Lâm Ngọc An cho đứa bé uống thuốc.Sự giày vò này làm cho con gái của Hoàng Thiên càng khóc dữ dội hơn."Cà rốt không khóc, mẹ ở đây!" Lâm Ngọc An ôm con gái Cà Rốt buồn phiền nói.Lâm Ngọc An nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của con gái trắng bệch lại còn ngẫu nhiên phun ra máu thì trái tim cô cảm thấy tan nát.Sắc mặt của Hoàng Thiên rất khó coi, anh đang lo lắng cho Cà Rốt đồng thời cũng nghi ngờ có người muốn hại con gái mình."Thanh Linh, em đi theo anh." Lúc này Hoàng Thiên nói với Phan Thanh Linh, sau đó đi vào phòng thuốc đông y của Phan Thanh Linh.Phan Thanh Linh đi vào theo sau đó hai người đóng kỹ cửa lại."Anh Thiên, anh muốn biết gì thì cứ hỏi đi" Phan Thanh Linh chớp đôi mắt to xinh đẹp dịu dàng nhìn Hoàng Thiên, chờ Hoàng Thiên hỏi cô ấy.Cô ấy biết dựa vào sự từng trải và sự thông minh của Hoàng Thiên thì tuyệt đối có thể đoán được con gái mình bị người ta hại! "Con gái của anh sẽ không nguy hiểm đến tính mạng chứ?" Hoàng Thiên hỏi Phan Thanh Linh."Anh Thiên cứ yên tâm, tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng nên tuyệt đối sẽ không sao." Phan Thanh Linh rất có tự tin nói.Hoàng Thiên nghe vậy thì lúc này mới bớt lo lắng.Nhưng mà Phan Thanh Linh nói tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng, điều này lại làm cho Hoàng Thiên không thể không sầu lo."Tạm thời có thể bảo vệ được tính mạng? Chẳng lẽ vẫn còn nguy hiểm tới tính mạng sao? Em cũng không thể cứu chữa được sao?" Hoàng Thiên vội hỏi Phan Thanh Linh."Đúng vậy, em chỉ có thể tạm thời giữ tính mạng cho Cà Rốt, nhưng mà con bé trúng kịch độc! Loại độc này là kịch độc của bọ cạp vàng nên chỉ có Mân Trùng Thảo mới có thể giải được loại độc này, nhưng mà chỗ của em lại không có loại Mân Trùng Thảo này." Phan Thanh Linh khẽ thở dài nói với Hoàng Thiên."Có thể tìm Mân Trùng Thảo ở đâu? Chỉ cần trên đời này có thì anh chắc chắn có thể tìm về cho em!" Hoàng Thiên vội la lên."Anh Thiên, anh đừng nôn nóng, nơi mà thầy em sống có loại Mân Trùng Thảo này! Cha em xem như cũng là thầy của em, thầy của cha em thì chính là thầy của em, ông cụ ở trên núi Thanh Mai cách thành phố Bắc Ninh chỉ có hơn ba trăm cây số.".