Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 984: Em Có Thể Tự Đến Nhà Cậu Ta Tìm Mà!

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Hoàng Thiên cũng không muốn vòng vo với Trần Giang, anh thẳng thắn nói: "Chị biết Trương Vĩ ở đâu không?" Trần Giang nghe vậy thì sửng sốt, sau đó ngớ người ra, rồi biểu cảm có chút bất lực.Bây giờ cô ta chỉ muốn tóm được trái tim của Hoàng Thiên, làm sao có tâm trạng nói chuyện của Trương Vĩ? "Chị nói nè em rể, em rốt cuộc là mời chị ăn cơm nói chuyện phiếm? Hay là muốn tìm Trương Vĩ? Nếu là tìm Trương Vĩ, em có thể tự đến nhà cậu ta tìm mà!" Trần Giang tức giận nói."Cậu ta không có ở nhà, chị thường xuyên liên lạc với cậu ta, chị có biết cậu ra đang ở đâu không?" Hoàng Thiên nói.Trần Giang khịt mũi, lấy hộp trang điểm ra giậm lại lớp trang điểm, thản nhiên nói: "Chị và Vĩ rất thân thiết, nhưng chị cũng đâu phải cả ngày theo dõi cậu ta, cậu ta đã đi đầu làm sao chị biết được?"."Hôm nay chị và cậu ta đã đến nhà em đúng không? Cậu ta sau khi ra khỏi nhà em đã đi đâu?" Hoàng Thiên truy hỏi, không kiên nhẫn cũng không được, bây giờ chỉ có Trần Giang là biết được tin tức của cậu ta, Trần Giang hoàn toàn không kiên nhẫn, quay đầu nhìn Hoàng Thiên, nói: "Họ Hoàng kia, em là khúc gỗ sao? Không nhìn ra được chị chỉ muốn cùng em đi ăn cơm tán gẫu sao? Em sao cứ luôn nói về Trương Vĩ như vậy có nên không?" Chút tâm tư này của cô ta, Hoàng Thiên hiểu rất rõ.Lời nói đã đủ thẳng thừng, Trần Giang da mặt cũng dày, cơ bản là không quan tâm chuyện Hoàng Thiên là em rể của mình, nên cũng thẳng thừng nói rõ với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên chỉ có thể giả bộ không hiểu ý của cô ta sau đó nói: "Em cùng cậu ta có chút chuyện rất quan trọng, chị nói cho em biết, em sẽ không xử tệ với chị đâu".+ Lúc này, trong lòng Trần Giang chợt rung động.Cô ta vốn chỉ muốn lợi dụng Hoàng Thiên, hiện tại Hoàng Thiên chủ động nói ra, đương nhiên phải nắm bắt cơ hội này."Hehe, vậy thì em phải nói trước đi, có ích lợi gì cho chị?" Trần Giang cười tủm tỉm, chớp mắt nhìn Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cố gắng không nhìn cô ta, nhìn về phía trước nói: "Chị muốn lợi ích gì, cứ việc nói đi." "Hì hì, chị muốn em ở cùng chị một đêm, đêm nay không được về nhà, lợi ích này em có đồng ý được không?" Trần Giang cười khẽ nói.Hoàng Thiên trừng mắt nhìn Trần Giang, nghĩ đến nữ nhân không biết xấu hổ này, cũng thật quá điên cuồng."Tôi cùng chị nói chuyện nghiêm túc, chị đừng có xem tôi như lợi ích chứ" Hoàng Thiên trịnh trọng nói."XÍ, rất là nghiêm tục nha! Được thôi, tôi sẽ mở miệng yêu cầu, em phải mua cho chị một chiếc xe Mercedes-Benz để lái, đây là ước mơ của chị." Trần Giang ôm lấy tay cô, đưa ra yêu cầu của cô ta với Hoàng Thiên."Được! Bây giờ có thể nói cho tôi biết được không?" Hoàng Thiên đồng ý mà không cần suy nghĩ, đó chỉ là một chiếc Mercedes-Benz, mua cho Trần Giang là được..

Hoàng Thiên cũng không muốn vòng vo với Trần Giang, anh thẳng thắn nói: "Chị biết Trương Vĩ ở đâu không?" 

Trần Giang nghe vậy thì sửng sốt, sau đó ngớ người ra, rồi biểu cảm có chút bất lực.

Bây giờ cô ta chỉ muốn tóm được trái tim của Hoàng Thiên, làm sao có tâm trạng nói chuyện của Trương Vĩ? 

"Chị nói nè em rể, em rốt cuộc là mời chị ăn cơm nói chuyện phiếm? Hay là muốn tìm Trương Vĩ? Nếu là tìm Trương Vĩ, em có thể tự đến nhà cậu ta tìm mà!" 

Trần Giang tức giận nói.

"Cậu ta không có ở nhà, chị thường xuyên liên lạc với cậu ta, chị có biết cậu ra đang ở đâu không?" 

Hoàng Thiên nói.

Trần Giang khịt mũi, lấy hộp trang điểm ra giậm lại lớp trang điểm, thản nhiên nói: "Chị và Vĩ rất thân thiết, nhưng chị cũng đâu phải cả ngày theo dõi cậu ta, cậu ta đã đi đầu làm sao chị biết được?".

"Hôm nay chị và cậu ta đã đến nhà em đúng không? Cậu ta sau khi ra khỏi nhà em đã đi đâu?" 

Hoàng Thiên truy hỏi, không kiên nhẫn cũng không được, bây giờ chỉ có Trần Giang là biết được tin tức của cậu ta, 

Trần Giang hoàn toàn không kiên nhẫn, quay đầu nhìn Hoàng Thiên, nói: "Họ Hoàng kia, em là khúc gỗ sao? Không nhìn ra được chị chỉ muốn cùng em đi ăn cơm tán gẫu sao? Em sao cứ luôn nói về Trương Vĩ như vậy có nên không?" 

Chút tâm tư này của cô ta, Hoàng Thiên hiểu rất rõ.

Lời nói đã đủ thẳng thừng, Trần Giang da mặt cũng dày, cơ bản là không quan tâm chuyện Hoàng Thiên là em rể của mình, nên cũng thẳng thừng nói rõ với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên chỉ có thể giả bộ không hiểu ý của cô ta sau đó nói: "Em cùng cậu ta có chút chuyện rất quan trọng, chị nói cho em biết, em sẽ không xử tệ với chị đâu".

Lúc này, trong lòng Trần Giang chợt rung động.

Cô ta vốn chỉ muốn lợi dụng Hoàng Thiên, hiện tại Hoàng Thiên chủ động nói ra, đương nhiên phải nắm bắt cơ hội này.

"Hehe, vậy thì em phải nói trước đi, có ích lợi gì cho chị?" 

Trần Giang cười tủm tỉm, chớp mắt nhìn Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên cố gắng không nhìn cô ta, nhìn về phía trước nói: "Chị muốn lợi ích gì, cứ việc nói đi.

"Hì hì, chị muốn em ở cùng chị một đêm, đêm nay không được về nhà, lợi ích này em có đồng ý được không?" 

Trần Giang cười khẽ nói.

Hoàng Thiên trừng mắt nhìn Trần Giang, nghĩ đến nữ nhân không biết xấu hổ này, cũng thật quá điên cuồng.

"Tôi cùng chị nói chuyện nghiêm túc, chị đừng có xem tôi như lợi ích chứ" 

Hoàng Thiên trịnh trọng nói.

"XÍ, rất là nghiêm tục nha! Được thôi, tôi sẽ mở miệng yêu cầu, em phải mua cho chị một chiếc xe Mercedes-Benz để lái, đây là ước mơ của chị.

Trần Giang ôm lấy tay cô, đưa ra yêu cầu của cô ta với Hoàng Thiên.

"Được! Bây giờ có thể nói cho tôi biết được không?" 

Hoàng Thiên đồng ý mà không cần suy nghĩ, đó chỉ là một chiếc Mercedes-Benz, mua cho Trần Giang là được.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Hoàng Thiên cũng không muốn vòng vo với Trần Giang, anh thẳng thắn nói: "Chị biết Trương Vĩ ở đâu không?" Trần Giang nghe vậy thì sửng sốt, sau đó ngớ người ra, rồi biểu cảm có chút bất lực.Bây giờ cô ta chỉ muốn tóm được trái tim của Hoàng Thiên, làm sao có tâm trạng nói chuyện của Trương Vĩ? "Chị nói nè em rể, em rốt cuộc là mời chị ăn cơm nói chuyện phiếm? Hay là muốn tìm Trương Vĩ? Nếu là tìm Trương Vĩ, em có thể tự đến nhà cậu ta tìm mà!" Trần Giang tức giận nói."Cậu ta không có ở nhà, chị thường xuyên liên lạc với cậu ta, chị có biết cậu ra đang ở đâu không?" Hoàng Thiên nói.Trần Giang khịt mũi, lấy hộp trang điểm ra giậm lại lớp trang điểm, thản nhiên nói: "Chị và Vĩ rất thân thiết, nhưng chị cũng đâu phải cả ngày theo dõi cậu ta, cậu ta đã đi đầu làm sao chị biết được?"."Hôm nay chị và cậu ta đã đến nhà em đúng không? Cậu ta sau khi ra khỏi nhà em đã đi đâu?" Hoàng Thiên truy hỏi, không kiên nhẫn cũng không được, bây giờ chỉ có Trần Giang là biết được tin tức của cậu ta, Trần Giang hoàn toàn không kiên nhẫn, quay đầu nhìn Hoàng Thiên, nói: "Họ Hoàng kia, em là khúc gỗ sao? Không nhìn ra được chị chỉ muốn cùng em đi ăn cơm tán gẫu sao? Em sao cứ luôn nói về Trương Vĩ như vậy có nên không?" Chút tâm tư này của cô ta, Hoàng Thiên hiểu rất rõ.Lời nói đã đủ thẳng thừng, Trần Giang da mặt cũng dày, cơ bản là không quan tâm chuyện Hoàng Thiên là em rể của mình, nên cũng thẳng thừng nói rõ với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên chỉ có thể giả bộ không hiểu ý của cô ta sau đó nói: "Em cùng cậu ta có chút chuyện rất quan trọng, chị nói cho em biết, em sẽ không xử tệ với chị đâu".+ Lúc này, trong lòng Trần Giang chợt rung động.Cô ta vốn chỉ muốn lợi dụng Hoàng Thiên, hiện tại Hoàng Thiên chủ động nói ra, đương nhiên phải nắm bắt cơ hội này."Hehe, vậy thì em phải nói trước đi, có ích lợi gì cho chị?" Trần Giang cười tủm tỉm, chớp mắt nhìn Hoàng Thiên.Hoàng Thiên cố gắng không nhìn cô ta, nhìn về phía trước nói: "Chị muốn lợi ích gì, cứ việc nói đi." "Hì hì, chị muốn em ở cùng chị một đêm, đêm nay không được về nhà, lợi ích này em có đồng ý được không?" Trần Giang cười khẽ nói.Hoàng Thiên trừng mắt nhìn Trần Giang, nghĩ đến nữ nhân không biết xấu hổ này, cũng thật quá điên cuồng."Tôi cùng chị nói chuyện nghiêm túc, chị đừng có xem tôi như lợi ích chứ" Hoàng Thiên trịnh trọng nói."XÍ, rất là nghiêm tục nha! Được thôi, tôi sẽ mở miệng yêu cầu, em phải mua cho chị một chiếc xe Mercedes-Benz để lái, đây là ước mơ của chị." Trần Giang ôm lấy tay cô, đưa ra yêu cầu của cô ta với Hoàng Thiên."Được! Bây giờ có thể nói cho tôi biết được không?" Hoàng Thiên đồng ý mà không cần suy nghĩ, đó chỉ là một chiếc Mercedes-Benz, mua cho Trần Giang là được..

Chương 984: Em Có Thể Tự Đến Nhà Cậu Ta Tìm Mà!