Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 986: Em Phải Gọi Hoàng Thiên Là Anh Rể
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên xuống xe, định đi tới, Trần Giang đã nhanh chóng chạy tới."Sao chị lại quay lại?" Hoàng Thiên nhìn Trần Giang chạy tới gần, ngạc nhiên hỏi cô ta.Trần Giang thở hổn hển nói với Hoàng Thiên: "Nơi ma quái này còn không có taxi, ta có chút sợ hãi! " Thấy Trần Giang thực sự căng thẳng và sợ hãi, Hoàng Thiên gật đầu, thầm nghĩ bây giờ đã muộn như vậy, để Trần Giang một mình trở về thành phố Bắc Ninh quả thật không an toàn.Vừa định nói Trần Giang ở trong xe, nhưng đúng lúc đó, cửa sổ lầu hai mở ra."Có phải chị Giang không? Tới rồi sao lại không vào đây, mau vào đi!" Trần Huệ Vân ở bên cửa sổ gọi Trần Giang.Trần Giang vừa rồi nói chuyện quá lớn, Trần Huệ Vân ở lầu hai nghe thấy giọng nói, liền chào hỏi ngay.Xong rồi.Trần Giang lè lưỡi, vốn dĩ không muốn Trương Vĩ biết cô ta chỉ Hoàng Thiên đến đây, nhưng bây giờ trốn cũng muộn rồi."Đã trễ vậy rồi, Huệ Huệ chị không vào đâu”.Trần Giang ngẩng đầu nói với Trần Huệ Vân."Hehe, chị Giang, chị thật là thú vị, chị đến tận đây rồi, chị không lên nhà em chơi à? Sao chị không vào? Vào đây đi, Trương Vĩ tới rồi!" Trần Huệ Vân cười khúc khích, nói xong bèn xuống lầu đón Trần Giang.Trần Giang ngượng ngùng, cô ta liếc nhìn Hoàng Thiên.Hoàng Thiên lúc này cùng hồi hợp, có vẻ như không uổng công đi chuyện này, Trương Vĩ đích thật là ở đây.Trần Giang tránh cũng không phải, mà không tránh cũng không ổn, đứng ở đó không biết nên làm sao cho tốt.Mặc dù lo lắng Trương Vĩ sẽ ghi nhận cô ta, nhưng đã nhận của Hoàng Thiên một chiếc xe hơi Mercedes-Benz cũng đáng.Cho nên Trần Giang cũng không cảm thấy có chuyện gì to tát, cứ giả bộ như không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.Lúc này, Trần Huệ Vân đã ra đón Trần Giang.Khi nhìn thấy Hoàng Thiên ở bên cạnh Trần Giang, Trần Huệ Vân cười hỏi: "Chị Giang, đây là bạn trai của chị à?"."Không, là người thân của chị".Trần Giang nhanh chóng giải thích."Người thân của chị cũng là người thân của em! Nhanh giới thiệu cho em biết chút nào." Trần Huệ Vân là người khá hướng ngoại, cô ta nhìn Hoàng Thiên và nhờ Trần Giang giới thiệu."Em phải gọi Hoàng Thiên là Anh rể" Trần Giang không biết phải giới thiệu thể nào, đành cười nói với Trần Huệ Vân."Hóa ra là Anh rể! Vào đi, vào đi!" Trần Huệ Vân vặn eo, chào hỏi Hoàng Thiên niềm nở đi vào ngồi xuống.Hoàng Thiên đang định đi vào, lúc này cũng không thèm để ý người đàn bà lẳng lơ Trần Huệ Vân, mà sải bước đi vào bên trong."Anh rể nhà mình cũng lạnh lùng quá nhỉ hê hê!" Trần Huệ Vân cười tủm tỉm nói với Trần Giang.Trần Giang linh cảm không có chuyện gì tốt, trong lòng cũng hơi chột dạ, không biết lần này Trương Vĩ đã xúc phạm gì Hoàng Thiên.Vì vậy cô ta không nói gì, đi theo Trần Huệ Vân vào nhà.Trong phòng khách rộng rãi ở tầng một không có ai, nhưng trong một căn phòng khác, có giọng nói của vài người đàn ông.Hơi ồn ào, có vẻ là đang đánh bạc ăn tiền..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hoàng Thiên xuống xe, định đi tới, Trần Giang đã nhanh chóng chạy tới.
"Sao chị lại quay lại?"
Hoàng Thiên nhìn Trần Giang chạy tới gần, ngạc nhiên hỏi cô ta.
Trần Giang thở hổn hển nói với Hoàng Thiên: "Nơi ma quái này còn không có taxi, ta có chút sợ hãi! "
Thấy Trần Giang thực sự căng thẳng và sợ hãi, Hoàng Thiên gật đầu, thầm nghĩ bây giờ đã muộn như vậy, để Trần Giang một mình trở về thành phố Bắc Ninh quả thật không an toàn.
Vừa định nói Trần Giang ở trong xe, nhưng đúng lúc đó, cửa sổ lầu hai mở ra.
"Có phải chị Giang không? Tới rồi sao lại không vào đây, mau vào đi!"
Trần Huệ Vân ở bên cửa sổ gọi Trần Giang.
Trần Giang vừa rồi nói chuyện quá lớn, Trần Huệ Vân ở lầu hai nghe thấy giọng nói, liền chào hỏi ngay.
Xong rồi.
Trần Giang lè lưỡi, vốn dĩ không muốn Trương Vĩ biết cô ta chỉ Hoàng Thiên đến đây, nhưng bây giờ trốn cũng muộn rồi.
"Đã trễ vậy rồi, Huệ Huệ chị không vào đâu”.
Trần Giang ngẩng đầu nói với Trần Huệ Vân.
"Hehe, chị Giang, chị thật là thú vị, chị đến tận đây rồi, chị không lên nhà em chơi à? Sao chị không vào? Vào đây đi, Trương Vĩ tới rồi!"
Trần Huệ Vân cười khúc khích, nói xong bèn xuống lầu đón Trần Giang.
Trần Giang ngượng ngùng, cô ta liếc nhìn Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên lúc này cùng hồi hợp, có vẻ như không uổng công đi chuyện này, Trương Vĩ đích thật là ở đây.
Trần Giang tránh cũng không phải, mà không tránh cũng không ổn, đứng ở đó không biết nên làm sao cho tốt.
Mặc dù lo lắng Trương Vĩ sẽ ghi nhận cô ta, nhưng đã nhận của Hoàng Thiên một chiếc xe hơi Mercedes-Benz cũng đáng.
Cho nên Trần Giang cũng không cảm thấy có chuyện gì to tát, cứ giả bộ như không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Lúc này, Trần Huệ Vân đã ra đón Trần Giang.
Khi nhìn thấy Hoàng Thiên ở bên cạnh Trần Giang, Trần Huệ Vân cười hỏi: "Chị Giang, đây là bạn trai của chị à?".
"Không, là người thân của chị".
Trần Giang nhanh chóng giải thích.
"Người thân của chị cũng là người thân của em! Nhanh giới thiệu cho em biết chút nào.
"
Trần Huệ Vân là người khá hướng ngoại, cô ta nhìn Hoàng Thiên và nhờ Trần
Giang giới thiệu.
"Em phải gọi Hoàng Thiên là Anh rể"
Trần Giang không biết phải giới thiệu thể nào, đành cười nói với Trần Huệ Vân.
"Hóa ra là Anh rể! Vào đi, vào đi!"
Trần Huệ Vân vặn eo, chào hỏi Hoàng Thiên niềm nở đi vào ngồi xuống.
Hoàng Thiên đang định đi vào, lúc này cũng không thèm để ý người đàn bà lẳng lơ Trần Huệ Vân, mà sải bước đi vào bên trong.
"Anh rể nhà mình cũng lạnh lùng quá nhỉ hê hê!"
Trần Huệ Vân cười tủm tỉm nói với Trần Giang.
Trần Giang linh cảm không có chuyện gì tốt, trong lòng cũng hơi chột dạ, không biết lần này Trương Vĩ đã xúc phạm gì Hoàng Thiên.
Vì vậy cô ta không nói gì, đi theo Trần Huệ Vân vào nhà.
Trong phòng khách rộng rãi ở tầng một không có ai, nhưng trong một căn phòng khác, có giọng nói của vài người đàn ông.
Hơi ồn ào, có vẻ là đang đánh bạc ăn tiền.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên xuống xe, định đi tới, Trần Giang đã nhanh chóng chạy tới."Sao chị lại quay lại?" Hoàng Thiên nhìn Trần Giang chạy tới gần, ngạc nhiên hỏi cô ta.Trần Giang thở hổn hển nói với Hoàng Thiên: "Nơi ma quái này còn không có taxi, ta có chút sợ hãi! " Thấy Trần Giang thực sự căng thẳng và sợ hãi, Hoàng Thiên gật đầu, thầm nghĩ bây giờ đã muộn như vậy, để Trần Giang một mình trở về thành phố Bắc Ninh quả thật không an toàn.Vừa định nói Trần Giang ở trong xe, nhưng đúng lúc đó, cửa sổ lầu hai mở ra."Có phải chị Giang không? Tới rồi sao lại không vào đây, mau vào đi!" Trần Huệ Vân ở bên cửa sổ gọi Trần Giang.Trần Giang vừa rồi nói chuyện quá lớn, Trần Huệ Vân ở lầu hai nghe thấy giọng nói, liền chào hỏi ngay.Xong rồi.Trần Giang lè lưỡi, vốn dĩ không muốn Trương Vĩ biết cô ta chỉ Hoàng Thiên đến đây, nhưng bây giờ trốn cũng muộn rồi."Đã trễ vậy rồi, Huệ Huệ chị không vào đâu”.Trần Giang ngẩng đầu nói với Trần Huệ Vân."Hehe, chị Giang, chị thật là thú vị, chị đến tận đây rồi, chị không lên nhà em chơi à? Sao chị không vào? Vào đây đi, Trương Vĩ tới rồi!" Trần Huệ Vân cười khúc khích, nói xong bèn xuống lầu đón Trần Giang.Trần Giang ngượng ngùng, cô ta liếc nhìn Hoàng Thiên.Hoàng Thiên lúc này cùng hồi hợp, có vẻ như không uổng công đi chuyện này, Trương Vĩ đích thật là ở đây.Trần Giang tránh cũng không phải, mà không tránh cũng không ổn, đứng ở đó không biết nên làm sao cho tốt.Mặc dù lo lắng Trương Vĩ sẽ ghi nhận cô ta, nhưng đã nhận của Hoàng Thiên một chiếc xe hơi Mercedes-Benz cũng đáng.Cho nên Trần Giang cũng không cảm thấy có chuyện gì to tát, cứ giả bộ như không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.Lúc này, Trần Huệ Vân đã ra đón Trần Giang.Khi nhìn thấy Hoàng Thiên ở bên cạnh Trần Giang, Trần Huệ Vân cười hỏi: "Chị Giang, đây là bạn trai của chị à?"."Không, là người thân của chị".Trần Giang nhanh chóng giải thích."Người thân của chị cũng là người thân của em! Nhanh giới thiệu cho em biết chút nào." Trần Huệ Vân là người khá hướng ngoại, cô ta nhìn Hoàng Thiên và nhờ Trần Giang giới thiệu."Em phải gọi Hoàng Thiên là Anh rể" Trần Giang không biết phải giới thiệu thể nào, đành cười nói với Trần Huệ Vân."Hóa ra là Anh rể! Vào đi, vào đi!" Trần Huệ Vân vặn eo, chào hỏi Hoàng Thiên niềm nở đi vào ngồi xuống.Hoàng Thiên đang định đi vào, lúc này cũng không thèm để ý người đàn bà lẳng lơ Trần Huệ Vân, mà sải bước đi vào bên trong."Anh rể nhà mình cũng lạnh lùng quá nhỉ hê hê!" Trần Huệ Vân cười tủm tỉm nói với Trần Giang.Trần Giang linh cảm không có chuyện gì tốt, trong lòng cũng hơi chột dạ, không biết lần này Trương Vĩ đã xúc phạm gì Hoàng Thiên.Vì vậy cô ta không nói gì, đi theo Trần Huệ Vân vào nhà.Trong phòng khách rộng rãi ở tầng một không có ai, nhưng trong một căn phòng khác, có giọng nói của vài người đàn ông.Hơi ồn ào, có vẻ là đang đánh bạc ăn tiền..