Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 994: Giết Cả Nhà Em Thì Tính Sao”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Bởi vì quá căng thẳng, Trương Vĩ quên bạn gái Trần Tuệ Tuệ còn ở đây, thế mà nói ra loại chuyện phong lưu này.Trần Tuệ Tuệ tức giận đến nỗi mặt tái mét, nhưng tình huống này cô ta cũng không nháo loạn với Trương Vĩ.“Cô ta dáng vẻ ra sao?” Hoàng Thiên hỏi.Trương Vĩ nhớ lại một chút nói: “Cô ta lớn lên rất xinh đẹp, khuôn mặt người châu Âu, cao khoảng một mét bảy mươi lăm, tóc vàng, dáng người rất gợi cảm” Lúc nhớ đến những điều này, Trương Vĩ còn nuốt một ngụm nước bọt, cho tới bây giờ, anh ta còn chưa quen được người phụ nữ nước ngoài này.Hoàng Thiên không có được manh mối có giá trị gì, anh nhìn Trương Vĩ nói: “Cậu suy nghĩ thật kỹ lại xem làm sao có thể tìm được người phụ nữ người nước ngoài này, xem như cậu lấy công chuộc tội”.“Anh rể, em thật sự không tìm thấy cô ta, cô ta cũng không để lại cách thức liên lạc gì cho em, chỉ cho em một bọc thuốc độc bọ cạp vàng, bảo em rắc một ít vào miệng một đôi trai gái của anh.”.Truyện FullTrương Vĩ nói tới đây thì không dám nói tiếp, chỉ sợ khiến Hoàng Thiên tức giận.Hoàng Thiên đã tức đến xanh mặt, người phụ nữ nước ngoài này cũng không biết từ đâu xuất hiện, mưu đồ sao mà ác độc.Thuốc bột màu vàng chắc chắn chính là kịch độc bọ cạp vàng mà Phan Thanh Linh nói tới.Mà Trương Vĩ càng đáng hận, vì mạng chó của mình mà làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy.Nếu không có Phan Thanh Linh ở đây, chỉ sợ con gái bây giờ đã không còn trên đời này.Hoàng Thiên thật sự càng nghĩ càng tức, lúc này anh nắm lấy cổ áo Trương Vĩ, tức giận nói: “Người phụ nữ nước ngoài kia uy h**p cậu làm như vậy, vì sao cậu không nói cho tôi?” “Anh rể, em không dám, lỡ như nói cho anh rồi người phụ nữ nước ngoài kia giết em thì sao? Giết cả nhà em thì tính sao?” Dáng vẻ Trương Vĩ còn ra vẻ rất có lý, hỏi lại Hoàng Thiên.Hoàng Thiên thực sự không khống chế nổi, vung cục gạch trong tay lên đập vào răng hàm của Trương Vĩ.“Bốp!” "Ui da!" Trương Vĩ ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống, lệch cả mũi, bốn cái răng cửa toàn bộ đều bị nện gãy, miệng đầy máu.Lần bị thương nặng này Trương Vĩ không chịu nổi mà ngất đi.Hoàng Thiên thật sự muốn đánh chết Trương Vĩ, giải tỏa mối hận trong lòng.Nhưng vừa nghĩ tới người phụ nữ nước ngoài kia còn ở gần nơi bí mật nào đó, Hoàng Thiên vẫn kiềm chế suy nghĩ này.Anh lấy điện thoại ra, gọi điện cho Tiêu Văn Hạ, bảo Tiêu Văn Hạ tự mình theo dõi Trương Vĩ, một khi có ai tiếp xúc với Trương Vĩ thì lập tức báo cáo.Gọi xong cuộc gọi này thì Hoàng Thiên đánh thức Trương Vĩ, sau đó kéo lên xe.“Em rể, chị! chúng ta về thành phố Bắc Ninh sao?” Trần Giang vội vã cuống cuồng đi qua, hỏi thăm Hoàng Thiên..

Bởi vì quá căng thẳng, Trương Vĩ quên bạn gái Trần Tuệ Tuệ còn ở đây, thế mà nói ra loại chuyện phong lưu này.

Trần Tuệ Tuệ tức giận đến nỗi mặt tái mét, nhưng tình huống này cô ta cũng không nháo loạn với Trương Vĩ.

“Cô ta dáng vẻ ra sao?” 

Hoàng Thiên hỏi.

Trương Vĩ nhớ lại một chút nói: “Cô ta lớn lên rất xinh đẹp, khuôn mặt người châu Âu, cao khoảng một mét bảy mươi lăm, tóc vàng, dáng người rất gợi cảm” 

Lúc nhớ đến những điều này, Trương Vĩ còn nuốt một ngụm nước bọt, cho tới bây giờ, anh ta còn chưa quen được người phụ nữ nước ngoài này.

Hoàng Thiên không có được manh mối có giá trị gì, anh nhìn Trương Vĩ nói: “Cậu suy nghĩ thật kỹ lại xem làm sao có thể tìm được người phụ nữ người nước ngoài này, xem như cậu lấy công chuộc tội”.

“Anh rể, em thật sự không tìm thấy cô ta, cô ta cũng không để lại cách thức liên lạc gì cho em, chỉ cho em một bọc thuốc độc bọ cạp vàng, bảo em rắc một ít vào miệng một đôi trai gái của anh.

”.

Truyện Full

Trương Vĩ nói tới đây thì không dám nói tiếp, chỉ sợ khiến Hoàng Thiên tức giận.

Hoàng Thiên đã tức đến xanh mặt, người phụ nữ nước ngoài này cũng không biết từ đâu xuất hiện, mưu đồ sao mà ác độc.

Thuốc bột màu vàng chắc chắn chính là kịch độc bọ cạp vàng mà Phan Thanh Linh nói tới.

Mà Trương Vĩ càng đáng hận, vì mạng chó của mình mà làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy.

Nếu không có Phan Thanh Linh ở đây, chỉ sợ con gái bây giờ đã không còn trên đời này.

Hoàng Thiên thật sự càng nghĩ càng tức, lúc này anh nắm lấy cổ áo Trương Vĩ, tức giận nói: “Người phụ nữ nước ngoài kia uy h**p cậu làm như vậy, vì sao cậu không nói cho tôi?” 

“Anh rể, em không dám, lỡ như nói cho anh rồi người phụ nữ nước ngoài kia giết em thì sao? Giết cả nhà em thì tính sao?” 

Dáng vẻ Trương Vĩ còn ra vẻ rất có lý, hỏi lại Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên thực sự không khống chế nổi, vung cục gạch trong tay lên đập vào răng hàm của Trương Vĩ.

“Bốp!” 

"Ui da!" 

Trương Vĩ ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống, lệch cả mũi, bốn cái răng cửa toàn bộ đều bị nện gãy, miệng đầy máu.

Lần bị thương nặng này Trương Vĩ không chịu nổi mà ngất đi.

Hoàng Thiên thật sự muốn đánh chết Trương Vĩ, giải tỏa mối hận trong lòng.

Nhưng vừa nghĩ tới người phụ nữ nước ngoài kia còn ở gần nơi bí mật nào đó, Hoàng Thiên vẫn kiềm chế suy nghĩ này.

Anh lấy điện thoại ra, gọi điện cho Tiêu Văn Hạ, bảo Tiêu Văn Hạ tự mình theo dõi Trương Vĩ, một khi có ai tiếp xúc với Trương Vĩ thì lập tức báo cáo.

Gọi xong cuộc gọi này thì Hoàng Thiên đánh thức Trương Vĩ, sau đó kéo lên xe.

“Em rể, chị! chúng ta về thành phố Bắc Ninh sao?” 

Trần Giang vội vã cuống cuồng đi qua, hỏi thăm Hoàng Thiên.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Bởi vì quá căng thẳng, Trương Vĩ quên bạn gái Trần Tuệ Tuệ còn ở đây, thế mà nói ra loại chuyện phong lưu này.Trần Tuệ Tuệ tức giận đến nỗi mặt tái mét, nhưng tình huống này cô ta cũng không nháo loạn với Trương Vĩ.“Cô ta dáng vẻ ra sao?” Hoàng Thiên hỏi.Trương Vĩ nhớ lại một chút nói: “Cô ta lớn lên rất xinh đẹp, khuôn mặt người châu Âu, cao khoảng một mét bảy mươi lăm, tóc vàng, dáng người rất gợi cảm” Lúc nhớ đến những điều này, Trương Vĩ còn nuốt một ngụm nước bọt, cho tới bây giờ, anh ta còn chưa quen được người phụ nữ nước ngoài này.Hoàng Thiên không có được manh mối có giá trị gì, anh nhìn Trương Vĩ nói: “Cậu suy nghĩ thật kỹ lại xem làm sao có thể tìm được người phụ nữ người nước ngoài này, xem như cậu lấy công chuộc tội”.“Anh rể, em thật sự không tìm thấy cô ta, cô ta cũng không để lại cách thức liên lạc gì cho em, chỉ cho em một bọc thuốc độc bọ cạp vàng, bảo em rắc một ít vào miệng một đôi trai gái của anh.”.Truyện FullTrương Vĩ nói tới đây thì không dám nói tiếp, chỉ sợ khiến Hoàng Thiên tức giận.Hoàng Thiên đã tức đến xanh mặt, người phụ nữ nước ngoài này cũng không biết từ đâu xuất hiện, mưu đồ sao mà ác độc.Thuốc bột màu vàng chắc chắn chính là kịch độc bọ cạp vàng mà Phan Thanh Linh nói tới.Mà Trương Vĩ càng đáng hận, vì mạng chó của mình mà làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy.Nếu không có Phan Thanh Linh ở đây, chỉ sợ con gái bây giờ đã không còn trên đời này.Hoàng Thiên thật sự càng nghĩ càng tức, lúc này anh nắm lấy cổ áo Trương Vĩ, tức giận nói: “Người phụ nữ nước ngoài kia uy h**p cậu làm như vậy, vì sao cậu không nói cho tôi?” “Anh rể, em không dám, lỡ như nói cho anh rồi người phụ nữ nước ngoài kia giết em thì sao? Giết cả nhà em thì tính sao?” Dáng vẻ Trương Vĩ còn ra vẻ rất có lý, hỏi lại Hoàng Thiên.Hoàng Thiên thực sự không khống chế nổi, vung cục gạch trong tay lên đập vào răng hàm của Trương Vĩ.“Bốp!” "Ui da!" Trương Vĩ ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống, lệch cả mũi, bốn cái răng cửa toàn bộ đều bị nện gãy, miệng đầy máu.Lần bị thương nặng này Trương Vĩ không chịu nổi mà ngất đi.Hoàng Thiên thật sự muốn đánh chết Trương Vĩ, giải tỏa mối hận trong lòng.Nhưng vừa nghĩ tới người phụ nữ nước ngoài kia còn ở gần nơi bí mật nào đó, Hoàng Thiên vẫn kiềm chế suy nghĩ này.Anh lấy điện thoại ra, gọi điện cho Tiêu Văn Hạ, bảo Tiêu Văn Hạ tự mình theo dõi Trương Vĩ, một khi có ai tiếp xúc với Trương Vĩ thì lập tức báo cáo.Gọi xong cuộc gọi này thì Hoàng Thiên đánh thức Trương Vĩ, sau đó kéo lên xe.“Em rể, chị! chúng ta về thành phố Bắc Ninh sao?” Trần Giang vội vã cuống cuồng đi qua, hỏi thăm Hoàng Thiên..

Chương 994: Giết Cả Nhà Em Thì Tính Sao”