Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 996: Chương 998
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Không biết từ khi nào cô tin tưởng Hoàng Thiên, càng cảm thấy Hoàng Thiên là người đàn ông không gì không làm được, chính miệng anh nói ra thì chắc chắn sẽ làm được.“Em biết, đêm nay anh nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai lại đi, không phải Thanh Linh đã nói rồi sao, nửa tháng con gái cũng không sao cả”.Lâm Ngọc An khuyên Hoàng Thiên.Hoàng Thiên biết Lâm Ngọc An đau lòng cho anh, muốn để anh nghỉ ngơi tốt một đêm rồi xuất phát.Nhưng Hoàng Thiên sốt ruột trong lòng, nào còn có thể ngủ ngon? “Anh không sao, yên tâm đi Ngọc An”.Hoàng Thiên hôn Lâm Ngọc An một cái, sau đó lại nhìn đứa con gái đáng thương, anh quay người ra khỏi phòng ngủ.Trương Lan Phượng và Lâm Huỳnh Mai cũng không nói gì, họ cũng biết tình thế nghiêm trọng đến đâu.Sau khi rời khỏi nhà, Hoàng Thiên suy nghĩ, lần này đi núi Thanh Mai, rừng sâu núi thẳm hoang vắng, lẻ loi một mình đi vào vẫn là rất nguy hiểm.Ứng cử viên lý tưởng nhất là Vũ Thanh, nhưng chuyện của Vũ Thanh rất nhiều.Hoàng Thiên cân nhắc một hồi thì vẫn quyết định không đưa Vũ Thanh đi.Anh gọi điện cho Anh Phó, bảo Anh Phó mang vài người tới khu biệt thự của sơn trang Cầm Viên.Hẹn đợi anh mười lăm phút trước cửa, Anh Phó lái một chiếc xe thương vụ, mang theo bốn tên thuộc hạ chạy tới.“Anh Thiên!” Sau khi Anh Phó xuống xe thì lập tức chào hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên ngồi trong xe, nhìn Anh Phó phấn chấn tinh thần một chút, anh nói với anh ta: “Đi mua một ít thức ăn thức uống trước, chuẩn bị theo tôi lên núi.Phao Ca thật sự không biết Hoàng Thiên vào bên trong núi để làm gì, nhưng lệnh của Hoàng Thiên, anh ta đều ngay lập tức thực hiện.Không chỉ có anh ta mà cả Tiêu Văn Hạ, ngay cả anh ta và ông chủ của Tiêu Văn Hạ là Long Con cũng rất kính trọng Hoàng Thiên, chỉ cần là lệnh của Hoàng Thiên thì luôn phục tùng."Dạ vâng!" Phao Ca đáp lại Hoàng Thiên một tiếng, dẫn theo một tên đàn em đi mua đồ ăn thức uống.Có một siêu thị trên đường phố bên cạnh, và của hàng này kinh doanh đến nửa đêm, nên rất tiện để mua đồ ăn thức uống.Phao Ca rất thích hút thuốc, biết Hoàng Thiên thỉnh thoảng cũng hút thuốc, liền mua hai gói xì gà cao cấp Còn đồ ăn thức uống thì mua cả đóng, sau đó Phao Ca bảo hai tên đàn em khác lái xe qua đây, đem nhưng thức ăn vừa mua để hết lên xe.Làm xong tất cả những chuyện này, Phao Ca đi đến bên cạnh xe của Hoàng Thiên hỏi."Cậu Thiên, chúng ta đi đâu?" "Tới núi Thanh Mai, cậu có tìm được đường đến đó không?" Hoàng Thiên hỏi Phao Ca.Phao Ca suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói: "Tôi đã từng nghe qua núi Thanh Mai, nhưng tôi chưa từng đến đó, tôi nghe nói rằng cách Bắc Ninh thành phố mấy trăm dặm đường." "Có xa bao nhiêu cũng phải đi, ngay bây giờ chúng ta sẽ khởi hành ngay" Hoàng Thiên nói với Phao Ca."Dạ hiểu.".
Không biết từ khi nào cô tin tưởng Hoàng Thiên, càng cảm thấy Hoàng Thiên là người đàn ông không gì không làm được, chính miệng anh nói ra thì chắc chắn sẽ làm được.
“Em biết, đêm nay anh nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai lại đi, không phải Thanh Linh đã nói rồi sao, nửa tháng con gái cũng không sao cả”.
Lâm Ngọc An khuyên Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên biết Lâm Ngọc An đau lòng cho anh, muốn để anh nghỉ ngơi tốt một đêm rồi xuất phát.
Nhưng Hoàng Thiên sốt ruột trong lòng, nào còn có thể ngủ ngon?
“Anh không sao, yên tâm đi Ngọc An”.
Hoàng Thiên hôn Lâm Ngọc An một cái, sau đó lại nhìn đứa con gái đáng thương, anh quay người ra khỏi phòng ngủ.
Trương Lan Phượng và Lâm Huỳnh Mai cũng không nói gì, họ cũng biết tình thế nghiêm trọng đến đâu.
Sau khi rời khỏi nhà, Hoàng Thiên suy nghĩ, lần này đi núi Thanh Mai, rừng sâu núi thẳm hoang vắng, lẻ loi một mình đi vào vẫn là rất nguy hiểm.
Ứng cử viên lý tưởng nhất là Vũ Thanh, nhưng chuyện của Vũ Thanh rất nhiều.
Hoàng Thiên cân nhắc một hồi thì vẫn quyết định không đưa Vũ Thanh đi.
Anh gọi điện cho Anh Phó, bảo Anh Phó mang vài người tới khu biệt thự của sơn trang Cầm Viên.
Hẹn đợi anh mười lăm phút trước cửa, Anh Phó lái một chiếc xe thương vụ, mang theo bốn tên thuộc hạ chạy tới.
“Anh Thiên!”
Sau khi Anh Phó xuống xe thì lập tức chào hỏi Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên ngồi trong xe, nhìn Anh Phó phấn chấn tinh thần một chút, anh nói với anh ta: “Đi mua một ít thức ăn thức uống trước, chuẩn bị theo tôi lên núi.
Phao Ca thật sự không biết Hoàng Thiên vào bên trong núi để làm gì, nhưng lệnh của Hoàng Thiên, anh ta đều ngay lập tức thực hiện.
Không chỉ có anh ta mà cả Tiêu Văn Hạ, ngay cả anh ta và ông chủ của Tiêu Văn Hạ là Long Con cũng rất kính trọng Hoàng Thiên, chỉ cần là lệnh của Hoàng Thiên thì luôn phục tùng.
"Dạ vâng!"
Phao Ca đáp lại Hoàng Thiên một tiếng, dẫn theo một tên đàn em đi mua đồ ăn thức uống.
Có một siêu thị trên đường phố bên cạnh, và của hàng này kinh doanh đến nửa đêm, nên rất tiện để mua đồ ăn thức uống.
Phao Ca rất thích hút thuốc, biết Hoàng Thiên thỉnh thoảng cũng hút thuốc, liền mua hai gói xì gà cao cấp
Còn đồ ăn thức uống thì mua cả đóng, sau đó Phao Ca bảo hai tên đàn em khác lái xe qua đây, đem nhưng thức ăn vừa mua để hết lên xe.
Làm xong tất cả những chuyện này, Phao Ca đi đến bên cạnh xe của Hoàng Thiên hỏi.
"Cậu Thiên, chúng ta đi đâu?"
"Tới núi Thanh Mai, cậu có tìm được đường đến đó không?"
Hoàng Thiên hỏi Phao Ca.
Phao Ca suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói: "Tôi đã từng nghe qua núi Thanh Mai, nhưng tôi chưa từng đến đó, tôi nghe nói rằng cách Bắc Ninh thành phố mấy trăm dặm đường.
"
"Có xa bao nhiêu cũng phải đi, ngay bây giờ chúng ta sẽ khởi hành ngay"
Hoàng Thiên nói với Phao Ca.
"Dạ hiểu.
".
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Không biết từ khi nào cô tin tưởng Hoàng Thiên, càng cảm thấy Hoàng Thiên là người đàn ông không gì không làm được, chính miệng anh nói ra thì chắc chắn sẽ làm được.“Em biết, đêm nay anh nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai lại đi, không phải Thanh Linh đã nói rồi sao, nửa tháng con gái cũng không sao cả”.Lâm Ngọc An khuyên Hoàng Thiên.Hoàng Thiên biết Lâm Ngọc An đau lòng cho anh, muốn để anh nghỉ ngơi tốt một đêm rồi xuất phát.Nhưng Hoàng Thiên sốt ruột trong lòng, nào còn có thể ngủ ngon? “Anh không sao, yên tâm đi Ngọc An”.Hoàng Thiên hôn Lâm Ngọc An một cái, sau đó lại nhìn đứa con gái đáng thương, anh quay người ra khỏi phòng ngủ.Trương Lan Phượng và Lâm Huỳnh Mai cũng không nói gì, họ cũng biết tình thế nghiêm trọng đến đâu.Sau khi rời khỏi nhà, Hoàng Thiên suy nghĩ, lần này đi núi Thanh Mai, rừng sâu núi thẳm hoang vắng, lẻ loi một mình đi vào vẫn là rất nguy hiểm.Ứng cử viên lý tưởng nhất là Vũ Thanh, nhưng chuyện của Vũ Thanh rất nhiều.Hoàng Thiên cân nhắc một hồi thì vẫn quyết định không đưa Vũ Thanh đi.Anh gọi điện cho Anh Phó, bảo Anh Phó mang vài người tới khu biệt thự của sơn trang Cầm Viên.Hẹn đợi anh mười lăm phút trước cửa, Anh Phó lái một chiếc xe thương vụ, mang theo bốn tên thuộc hạ chạy tới.“Anh Thiên!” Sau khi Anh Phó xuống xe thì lập tức chào hỏi Hoàng Thiên.Hoàng Thiên ngồi trong xe, nhìn Anh Phó phấn chấn tinh thần một chút, anh nói với anh ta: “Đi mua một ít thức ăn thức uống trước, chuẩn bị theo tôi lên núi.Phao Ca thật sự không biết Hoàng Thiên vào bên trong núi để làm gì, nhưng lệnh của Hoàng Thiên, anh ta đều ngay lập tức thực hiện.Không chỉ có anh ta mà cả Tiêu Văn Hạ, ngay cả anh ta và ông chủ của Tiêu Văn Hạ là Long Con cũng rất kính trọng Hoàng Thiên, chỉ cần là lệnh của Hoàng Thiên thì luôn phục tùng."Dạ vâng!" Phao Ca đáp lại Hoàng Thiên một tiếng, dẫn theo một tên đàn em đi mua đồ ăn thức uống.Có một siêu thị trên đường phố bên cạnh, và của hàng này kinh doanh đến nửa đêm, nên rất tiện để mua đồ ăn thức uống.Phao Ca rất thích hút thuốc, biết Hoàng Thiên thỉnh thoảng cũng hút thuốc, liền mua hai gói xì gà cao cấp Còn đồ ăn thức uống thì mua cả đóng, sau đó Phao Ca bảo hai tên đàn em khác lái xe qua đây, đem nhưng thức ăn vừa mua để hết lên xe.Làm xong tất cả những chuyện này, Phao Ca đi đến bên cạnh xe của Hoàng Thiên hỏi."Cậu Thiên, chúng ta đi đâu?" "Tới núi Thanh Mai, cậu có tìm được đường đến đó không?" Hoàng Thiên hỏi Phao Ca.Phao Ca suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói: "Tôi đã từng nghe qua núi Thanh Mai, nhưng tôi chưa từng đến đó, tôi nghe nói rằng cách Bắc Ninh thành phố mấy trăm dặm đường." "Có xa bao nhiêu cũng phải đi, ngay bây giờ chúng ta sẽ khởi hành ngay" Hoàng Thiên nói với Phao Ca."Dạ hiểu.".