Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1001: Thấy Cái Nào Vừa Thì Lấy Mặc Đi

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Ngay sau đó một đôi mắt cảnh giác thông qua khe cửa nhìn ra phía ngoài.Khi thấy sáu người Hoàng Thiên thì người ở trong phòng giật nảy mình."Mẹ, men mau đến xem này, bên ngoài có thật là nhiều người" Bên trong truyền đến giọng nói của một đứa bé trai.Ngay sau đó một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi từ bên trong mở cửa ra.Sau khi thấy đám người Hoàng Thiên thì người phụ nữ cảm thấy kinh hãi."Các người, các người." Bởi vì nơi này là rừng sâu núi thẳm nên rất ít có thể nhìn thấy người đến, cho nên người phụ nữ này sững sờ đứng ở đó, trong lòng tương đối căng thẳng.Hoàng Thiên thấy người phụ nữ này rất sợ hãi thể là mỉm cười nói: "Chị à, chị không cần phải sợ, chúng tôi chỉ là đi ngang qua chứ không phải người xấu." "A a, vậy, vậy các người có chuyện gì không?" Người phụ nữ căng thẳng gật đầu hỏi Hoàng Thiên "Chị à, chúng tôi muốn lên núi nhưng nghe nói nhiệt độ ở bên trong núi rất thấp mà chúng tôi lại mặc quá ít nên muốn mượn mấy bộ quần áo." Hoàng Thiên rất khách sáo nói với người phụ nữ.Người phụ nữ vẫn luôn quan sát Hoàng Thiên, cô nhìn thấy dáng dấp Hoàng Thiên không giống như người xấu, nhưng mà đầu trọc ở sau lưng Hoàng Thiên lại có tướng mạo quá hung ác.Anh Phó chính là người làm cho người phụ nữ này tương đối sợ hãi.Bốn cấp dưới của Anh Phó cũng là người rất thích tranh đấu nên tướng mạo tuyệt đối cũng không giống người tốt."Chỗ này của tôi cũng không có nhiều quần áo lắm chỉ có quần áo của tôi và đứa bé, cha nó chết đã nhiều năm cũng không có để lại quần áo." Người phụ nữ lo lắng nhìn Hoàng Thiên nói, cô sợ làm cho Hoàng Thiên tức giận.Nhưng cô đã lo lắng dư thừa rồi, Hoàng Thiên chưa từng ức h**p kẻ yếu.Hơn nữa xem như đám người Anh Phó rất hung dữ nhưng họ đều nghe theo Hoàng Thiên, có Hoàng Thiên ở đây thì đám người Anh Phó đều rất văn minh."Chị à, chị có áo bông không? Chị yên tâm tôi sẽ đưa tiền cho chị chứ không mượn không quần áo của chị." Hoàng Thiên nói với người phụ nữ này.Người phụ nữ thấy Hoàng Thiên vẫn luôn khách sáo như vậy thì cô dần dần cũng hơi tín nhiệm Hoàng Thiên."Được rồi, vậy các người vào đi, đến cái tủ chỗ đó chọn quần áo, thấy cái nào vừa thì lấy mặc đi." Người phụ nữ nói rồi nhường đường mời đám người Hoàng Thiên đi vào.Hoàng Thiên liếc mắt ra hiệu với Anh Phó, ra hiệu anh ta chú ý một chút đừng có hù dọa người ta.Anh Phó hiểu rõ, anh ta cúi đầu rất là khiêm tốn không nói gì cả.Sau khi đi theo người phụ nữ vào bên trong một căn phòng thì người phụ nữ mở một cái tủ gỗ lớn cũ nát ra, một mùi thiu lập tức đập vào mặt.Cũng không biết cái ngăn tủ này đã bao lâu không được mở ra, mùi ở bên trong rất nồng..

Ngay sau đó một đôi mắt cảnh giác thông qua khe cửa nhìn ra phía ngoài.

Khi thấy sáu người Hoàng Thiên thì người ở trong phòng giật nảy mình.

"Mẹ, men mau đến xem này, bên ngoài có thật là nhiều người" 

Bên trong truyền đến giọng nói của một đứa bé trai.

Ngay sau đó một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi từ bên trong mở cửa ra.

Sau khi thấy đám người Hoàng Thiên thì người phụ nữ cảm thấy kinh hãi.

"Các người, các người.

Bởi vì nơi này là rừng sâu núi thẳm nên rất ít có thể nhìn thấy người đến, cho nên người phụ nữ này sững sờ đứng ở đó, trong lòng tương đối căng thẳng.

Hoàng Thiên thấy người phụ nữ này rất sợ hãi thể là mỉm cười nói: "Chị à, chị 

không cần phải sợ, chúng tôi chỉ là đi ngang qua chứ không phải người xấu.

"A a, vậy, vậy các người có chuyện gì không?" 

Người phụ nữ căng thẳng gật đầu hỏi Hoàng Thiên 

"Chị à, chúng tôi muốn lên núi nhưng nghe nói nhiệt độ ở bên trong núi rất thấp mà chúng tôi lại mặc quá ít nên muốn mượn mấy bộ quần áo.

Hoàng Thiên rất khách sáo nói với người phụ nữ.

Người phụ nữ vẫn luôn quan sát Hoàng Thiên, cô nhìn thấy dáng dấp Hoàng Thiên không giống như người xấu, nhưng mà đầu trọc ở sau lưng Hoàng Thiên lại có tướng mạo quá hung ác.

Anh Phó chính là người làm cho người phụ nữ này tương đối sợ hãi.

Bốn cấp dưới của Anh Phó cũng là người rất thích tranh đấu nên tướng mạo tuyệt đối cũng không giống người tốt.

"Chỗ này của tôi cũng không có nhiều quần áo lắm chỉ có quần áo của tôi và đứa bé, cha nó chết đã nhiều năm cũng không có để lại quần áo.

Người phụ nữ lo lắng nhìn Hoàng Thiên nói, cô sợ làm cho Hoàng Thiên tức giận.

Nhưng cô đã lo lắng dư thừa rồi, Hoàng Thiên chưa từng ức h**p kẻ yếu.

Hơn nữa xem như đám người Anh Phó rất hung dữ nhưng họ đều nghe theo Hoàng Thiên, có Hoàng Thiên ở đây thì đám người Anh Phó đều rất văn minh.

"Chị à, chị có áo bông không? Chị yên tâm tôi sẽ đưa tiền cho chị chứ không mượn không quần áo của chị.

Hoàng Thiên nói với người phụ nữ này.

Người phụ nữ thấy Hoàng Thiên vẫn luôn khách sáo như vậy thì cô dần dần cũng hơi tín nhiệm Hoàng Thiên.

"Được rồi, vậy các người vào đi, đến cái tủ chỗ đó chọn quần áo, thấy cái nào vừa thì lấy mặc đi.

Người phụ nữ nói rồi nhường đường mời đám người Hoàng Thiên đi vào.

Hoàng Thiên liếc mắt ra hiệu với Anh Phó, ra hiệu anh ta chú ý một chút đừng có hù dọa người ta.

Anh Phó hiểu rõ, anh ta cúi đầu rất là khiêm tốn không nói gì cả.

Sau khi đi theo người phụ nữ vào bên trong một căn phòng thì người phụ nữ mở một cái tủ gỗ lớn cũ nát ra, một mùi thiu lập tức đập vào mặt.

Cũng không biết cái ngăn tủ này đã bao lâu không được mở ra, mùi ở bên trong rất nồng.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Ngay sau đó một đôi mắt cảnh giác thông qua khe cửa nhìn ra phía ngoài.Khi thấy sáu người Hoàng Thiên thì người ở trong phòng giật nảy mình."Mẹ, men mau đến xem này, bên ngoài có thật là nhiều người" Bên trong truyền đến giọng nói của một đứa bé trai.Ngay sau đó một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi từ bên trong mở cửa ra.Sau khi thấy đám người Hoàng Thiên thì người phụ nữ cảm thấy kinh hãi."Các người, các người." Bởi vì nơi này là rừng sâu núi thẳm nên rất ít có thể nhìn thấy người đến, cho nên người phụ nữ này sững sờ đứng ở đó, trong lòng tương đối căng thẳng.Hoàng Thiên thấy người phụ nữ này rất sợ hãi thể là mỉm cười nói: "Chị à, chị không cần phải sợ, chúng tôi chỉ là đi ngang qua chứ không phải người xấu." "A a, vậy, vậy các người có chuyện gì không?" Người phụ nữ căng thẳng gật đầu hỏi Hoàng Thiên "Chị à, chúng tôi muốn lên núi nhưng nghe nói nhiệt độ ở bên trong núi rất thấp mà chúng tôi lại mặc quá ít nên muốn mượn mấy bộ quần áo." Hoàng Thiên rất khách sáo nói với người phụ nữ.Người phụ nữ vẫn luôn quan sát Hoàng Thiên, cô nhìn thấy dáng dấp Hoàng Thiên không giống như người xấu, nhưng mà đầu trọc ở sau lưng Hoàng Thiên lại có tướng mạo quá hung ác.Anh Phó chính là người làm cho người phụ nữ này tương đối sợ hãi.Bốn cấp dưới của Anh Phó cũng là người rất thích tranh đấu nên tướng mạo tuyệt đối cũng không giống người tốt."Chỗ này của tôi cũng không có nhiều quần áo lắm chỉ có quần áo của tôi và đứa bé, cha nó chết đã nhiều năm cũng không có để lại quần áo." Người phụ nữ lo lắng nhìn Hoàng Thiên nói, cô sợ làm cho Hoàng Thiên tức giận.Nhưng cô đã lo lắng dư thừa rồi, Hoàng Thiên chưa từng ức h**p kẻ yếu.Hơn nữa xem như đám người Anh Phó rất hung dữ nhưng họ đều nghe theo Hoàng Thiên, có Hoàng Thiên ở đây thì đám người Anh Phó đều rất văn minh."Chị à, chị có áo bông không? Chị yên tâm tôi sẽ đưa tiền cho chị chứ không mượn không quần áo của chị." Hoàng Thiên nói với người phụ nữ này.Người phụ nữ thấy Hoàng Thiên vẫn luôn khách sáo như vậy thì cô dần dần cũng hơi tín nhiệm Hoàng Thiên."Được rồi, vậy các người vào đi, đến cái tủ chỗ đó chọn quần áo, thấy cái nào vừa thì lấy mặc đi." Người phụ nữ nói rồi nhường đường mời đám người Hoàng Thiên đi vào.Hoàng Thiên liếc mắt ra hiệu với Anh Phó, ra hiệu anh ta chú ý một chút đừng có hù dọa người ta.Anh Phó hiểu rõ, anh ta cúi đầu rất là khiêm tốn không nói gì cả.Sau khi đi theo người phụ nữ vào bên trong một căn phòng thì người phụ nữ mở một cái tủ gỗ lớn cũ nát ra, một mùi thiu lập tức đập vào mặt.Cũng không biết cái ngăn tủ này đã bao lâu không được mở ra, mùi ở bên trong rất nồng..

Chương 1001: Thấy Cái Nào Vừa Thì Lấy Mặc Đi