Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1017: Rất Là Mất Sức
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Hai tên Châu Âu nghe thấy có động tĩnh sau lưng, cả hai đều quay người lại.Cứ như vậy, hai người bọn họ quay mặt lại đối mặt thẳng với địch.“Phốc phốc!” Hoàng Thiên dứt khoát chém hai đao, trúng vào bụng của hai tên Châu Âu."Phù phù phù phù” Hai tiếng trầm đục vang lên, hai tên Châu Âu này đều ngã xuống đất, đi gặp Thượng Đế của bọn họ.Chuyện này!!! Ruslin trợn mắt hốc mồm, đơn giản là không thể tin nổi những gì xảy ra trước mặt mình.Năm tên thủ hạ của cô ta cứ như vậy mà xong đời! "Hoàng Thiên, đáng chết, tôi sẽ không để cho anh yên!” Ruslin hét to một tiếng, xoay người chạy.Vãi cả lên.Hoàng Thiên cạn lời, Ruslin vừa rồi hét rất ác độc, Hoàng Thiên cho là cô ta muốn liều mạng lần nữa.Không ngờ con đàn bà này hô hào như thế nhưng lại cuống cuồng vội vàng thoát thân.Hoàng Thiên sao có thể để cô ta chạy như vậy? Sư phụ Phan Thanh Linh không ở trong hang đã, nghe tên Châu Âu đã chết kia nói qua, Sư phụ Phan Thanh Linh đã rơi vào tay Ruslin, bị con đàn bà này bắt.Hoàng Thiên muốn tìm được Sư phụ Phan Thanh Linh, cho nên sao có thể để Ruslin chạy mất? Anh còn phải hỏi xem Sư phụ Phan Thanh Linh đang ở đâu.Hoàng Thiên nghĩ cũng không nghĩ gì, ngay lập tức đuổi theo.Năm người bọn Anh Phó đều bị sự dũng mãnh phi thường của Hoàng Thiên làm cho ngây người, bội phục rạp cả đầu xuống đất.Bọn họ thấy Hoàng Thiên đuổi theo nên tất cả cũng chạy theo sau lưng Hoàng Thiên, cùng đuổi theo Ruslin.Ở nơi sườn núi này, tuy rằng chỗ sườn núi ở mặt bên này so với mặt khác bằng phẳng hơn nhiều, nhưng cũng là cực kỳ khó đi.Đứng lên chạy liền chân trước đá chân sau, rất là mất sức.Ruslin chạy trốn rất nhanh, dưới hoàn cảnh này, chạy một chút cũng không kém so với lúc chạy trên mặt đất bằng phẳng, trong chớp mắt chạy hơn mấy chục mét.Hoàng Thiên ở phía sau truy đuổi gắt gao, cho dù không phải vì cứu sư phụ của Phan Thanh Linh, Hoàng Thiên cũng sẽ không buông tha cho Ruslin.Ở đàn bà này là vợ của Mễ Cách Phi Tư.Là một nhân vật tàn nhẫn, không bắt được cô ta thì hậu họa vô cùng lớn.Trước mắt chính là một mảng rừng cây dày đặc, rừng cây phía trên sườn núi, đám cỏ dại mọc tùm lum, một người tiến vào đó là rất khó để tìm ra được.Hoàng Thiên trong lòng có chút sốt ruột, Ruslin nếu như tiếp tục chạy đến phía trước chính là tiến vào trong rừng cây."Đứng lại!" Hoàng Thiên ở phía sau hét to lên một tiếng.Trong lòng của Ruslin cũng vô cùng căng thẳng, đàn em dưới tay ả ta đã chết sạch, chỉ còn lại một mình ở ta.Nếu như rơi vào tay của Hoàng Thiên thì là chết chắc rồi, vậy nên ả ta liều mạng mà chạy về phía trước, chỉ muốn tiến vào trong rừng cây tránh khỏi Hoàng Thiên..
Hai tên Châu Âu nghe thấy có động tĩnh sau lưng, cả hai đều quay người lại.
Cứ như vậy, hai người bọn họ quay mặt lại đối mặt thẳng với địch.
“Phốc phốc!”
Hoàng Thiên dứt khoát chém hai đao, trúng vào bụng của hai tên Châu Âu.
"Phù phù phù phù”
Hai tiếng trầm đục vang lên, hai tên Châu Âu này đều ngã xuống đất, đi gặp Thượng Đế của bọn họ.
Chuyện này!!!
Ruslin trợn mắt hốc mồm, đơn giản là không thể tin nổi những gì xảy ra trước mặt mình.
Năm tên thủ hạ của cô ta cứ như vậy mà xong đời!
"Hoàng Thiên, đáng chết, tôi sẽ không để cho anh yên!”
Ruslin hét to một tiếng, xoay người chạy.
Vãi cả lên.
Hoàng Thiên cạn lời, Ruslin vừa rồi hét rất ác độc, Hoàng Thiên cho là cô ta muốn liều mạng lần nữa.
Không ngờ con đàn bà này hô hào như thế nhưng lại cuống cuồng vội vàng thoát thân.
Hoàng Thiên sao có thể để cô ta chạy như vậy? Sư phụ Phan Thanh Linh không ở trong hang đã, nghe tên Châu Âu đã chết kia nói qua, Sư phụ Phan Thanh Linh đã rơi vào tay Ruslin, bị con đàn bà này bắt.
Hoàng Thiên muốn tìm được Sư phụ Phan Thanh Linh, cho nên sao có thể để Ruslin chạy mất? Anh còn phải hỏi xem Sư phụ Phan Thanh Linh đang ở đâu.
Hoàng Thiên nghĩ cũng không nghĩ gì, ngay lập tức đuổi theo.
Năm người bọn Anh Phó đều bị sự dũng mãnh phi thường của Hoàng Thiên làm cho ngây người, bội phục rạp cả đầu xuống đất.
Bọn họ thấy Hoàng Thiên đuổi theo nên tất cả cũng chạy theo sau lưng Hoàng Thiên, cùng đuổi theo Ruslin.
Ở nơi sườn núi này, tuy rằng chỗ sườn núi ở mặt bên này so với mặt khác bằng phẳng hơn nhiều, nhưng cũng là cực kỳ khó đi.
Đứng lên chạy liền chân trước đá chân sau, rất là mất sức.
Ruslin chạy trốn rất nhanh, dưới hoàn cảnh này, chạy một chút cũng không kém so với lúc chạy trên mặt đất bằng phẳng, trong chớp mắt chạy hơn mấy chục mét.
Hoàng Thiên ở phía sau truy đuổi gắt gao, cho dù không phải vì cứu sư phụ của Phan Thanh Linh, Hoàng Thiên cũng sẽ không buông tha cho Ruslin.
Ở đàn bà này là vợ của Mễ Cách Phi Tư.
Là một nhân vật tàn nhẫn, không bắt được cô ta thì hậu họa vô cùng lớn.
Trước mắt chính là một mảng rừng cây dày đặc, rừng cây phía trên sườn núi, đám cỏ dại mọc tùm lum, một người tiến vào đó là rất khó để tìm ra được.
Hoàng Thiên trong lòng có chút sốt ruột, Ruslin nếu như tiếp tục chạy đến phía trước chính là tiến vào trong rừng cây.
"Đứng lại!"
Hoàng Thiên ở phía sau hét to lên một tiếng.
Trong lòng của Ruslin cũng vô cùng căng thẳng, đàn em dưới tay ả ta đã chết sạch, chỉ còn lại một mình ở ta.
Nếu như rơi vào tay của Hoàng Thiên thì là chết chắc rồi, vậy nên ả ta liều
mạng mà chạy về phía trước, chỉ muốn tiến vào trong rừng cây tránh khỏi Hoàng Thiên.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Hai tên Châu Âu nghe thấy có động tĩnh sau lưng, cả hai đều quay người lại.Cứ như vậy, hai người bọn họ quay mặt lại đối mặt thẳng với địch.“Phốc phốc!” Hoàng Thiên dứt khoát chém hai đao, trúng vào bụng của hai tên Châu Âu."Phù phù phù phù” Hai tiếng trầm đục vang lên, hai tên Châu Âu này đều ngã xuống đất, đi gặp Thượng Đế của bọn họ.Chuyện này!!! Ruslin trợn mắt hốc mồm, đơn giản là không thể tin nổi những gì xảy ra trước mặt mình.Năm tên thủ hạ của cô ta cứ như vậy mà xong đời! "Hoàng Thiên, đáng chết, tôi sẽ không để cho anh yên!” Ruslin hét to một tiếng, xoay người chạy.Vãi cả lên.Hoàng Thiên cạn lời, Ruslin vừa rồi hét rất ác độc, Hoàng Thiên cho là cô ta muốn liều mạng lần nữa.Không ngờ con đàn bà này hô hào như thế nhưng lại cuống cuồng vội vàng thoát thân.Hoàng Thiên sao có thể để cô ta chạy như vậy? Sư phụ Phan Thanh Linh không ở trong hang đã, nghe tên Châu Âu đã chết kia nói qua, Sư phụ Phan Thanh Linh đã rơi vào tay Ruslin, bị con đàn bà này bắt.Hoàng Thiên muốn tìm được Sư phụ Phan Thanh Linh, cho nên sao có thể để Ruslin chạy mất? Anh còn phải hỏi xem Sư phụ Phan Thanh Linh đang ở đâu.Hoàng Thiên nghĩ cũng không nghĩ gì, ngay lập tức đuổi theo.Năm người bọn Anh Phó đều bị sự dũng mãnh phi thường của Hoàng Thiên làm cho ngây người, bội phục rạp cả đầu xuống đất.Bọn họ thấy Hoàng Thiên đuổi theo nên tất cả cũng chạy theo sau lưng Hoàng Thiên, cùng đuổi theo Ruslin.Ở nơi sườn núi này, tuy rằng chỗ sườn núi ở mặt bên này so với mặt khác bằng phẳng hơn nhiều, nhưng cũng là cực kỳ khó đi.Đứng lên chạy liền chân trước đá chân sau, rất là mất sức.Ruslin chạy trốn rất nhanh, dưới hoàn cảnh này, chạy một chút cũng không kém so với lúc chạy trên mặt đất bằng phẳng, trong chớp mắt chạy hơn mấy chục mét.Hoàng Thiên ở phía sau truy đuổi gắt gao, cho dù không phải vì cứu sư phụ của Phan Thanh Linh, Hoàng Thiên cũng sẽ không buông tha cho Ruslin.Ở đàn bà này là vợ của Mễ Cách Phi Tư.Là một nhân vật tàn nhẫn, không bắt được cô ta thì hậu họa vô cùng lớn.Trước mắt chính là một mảng rừng cây dày đặc, rừng cây phía trên sườn núi, đám cỏ dại mọc tùm lum, một người tiến vào đó là rất khó để tìm ra được.Hoàng Thiên trong lòng có chút sốt ruột, Ruslin nếu như tiếp tục chạy đến phía trước chính là tiến vào trong rừng cây."Đứng lại!" Hoàng Thiên ở phía sau hét to lên một tiếng.Trong lòng của Ruslin cũng vô cùng căng thẳng, đàn em dưới tay ả ta đã chết sạch, chỉ còn lại một mình ở ta.Nếu như rơi vào tay của Hoàng Thiên thì là chết chắc rồi, vậy nên ả ta liều mạng mà chạy về phía trước, chỉ muốn tiến vào trong rừng cây tránh khỏi Hoàng Thiên..