Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1028: “hoàng Thiên Mày Chết Đi!”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Dù có không quan tâm sống chết từ lâu, nhưng lão tuyệt không muốn chết trong tay một ả nước ngoài.Càng không muốn để Hoàng Thiên bọn họ chết tại chỗ này.“Này lão già! Trước đây không muốn trực tiếp giết lão, không nghĩ tới lão còn trở thành tai họa cơ đấy!”.Ruslin chửi lớn, bò từ dưới đất lên, lăm lăm con dao hướng tới chỗ ông lão.Ông lão vội vàng chạy ra cửa, đầu cũng không ngoảnh lại hét: “Này nhóc, mấy đứa trúng kịch độc của bọ cạp vàng, ăn một miếng Mân Trùng Thảo có thể giải độc!” Lời nói đó đã đánh thức con người đang mơ hồ, Hoàng Thiên mới biết, hóa ra bản thân đang trúng kịch độc bọ cạp vàng, giống y hệt độc mà con gái anh trúng.Mân Trùng Thảo là khắc tinh của kịch độc bọ cạp vàng, chỉ là không biết phải bảo chết như thế nào thì thảo dược này mới phát huy tác dụng, vừa nghe ông lão nói ăn một miếng là có thể giải độc, Hoàng Thiên không dám chậm trễ, lập tức lấy ra Mân Trùng Thảo đang cất ở trong người, lập tức ăn một miếng nhỏ.Anh thực sự không nỡ lòng nào ăn, Mân Trùng Thảo này là để cứu mạng của con gái, cũng không biết bao nhiêu là đủ, vì vậy không dám lãng phí.Nghe được ông lão hét như vậy, Ruslin đã bị dọa sợ một trận.Cô ả đã được thấy Hoàng Thiên mạnh như thế nào, lỡ như độc của Hoàng Thiên được giải rồi, ả làm sao có thể là đối thủ của Hoàng Thiên? Vì vậy Ruslin không dám tiếp tục đuổi theo ông lão, quay người chuẩn bị trước tiên giết Hoàng Thiên đã.Nhưng đã muộn mất rồi, Hoàng Thiên vừa ăn xuống một miếng nhỏ Mân Trùng Thảo, đột nhiên xảy ra điều mà anh vô cùng kinh ngạc, cơ thể cảm thấy cực kỳ sảng khoái, mọi dấu hiệu sau khi trúng độc, toàn bộ đều tan thành mây khói.Ngược lại, trong cơ thể dường như tràn ngập luồng sức mạnh vô địch, thậm chí so với trước khi trúng độc còn mạnh mẽ hơn.Trong lòng Hoàng Thiên vừa sợ vừa mừng, thầm cảm thán sức mạnh của Mân Trùng Thảo.Có thứ như tiên thảo này rồi, chất độc của con gái chắc chắn sẽ được giải trừ.Không đợi Hoàng Thiên nghĩ nhiều, Ruslin đã lao ngay phía trước.“Hoàng Thiên, mày chết đi!” Ruslin vẫn cho rằng Hoàng Thiên không thể khỏi nhanh như vậy được, dùng đao hướng về phía bụng của Hoàng Thiên mà tấn công.Binh! Hoàng Thiên dùng lục đá một cái, chớp mắt cú đá đã trúng ngay ngực của Ruslin! “!" Ruslin làm sao mà chịu được một cú đá của Hoàng Thiên, cơ thể lui về phía sau mấy bước, xém chút va vào tường.“Khụ..” Một ngụm máu phun ra, miệng của Ruslin toàn là máu, có lẽ đã bị nội thương rồi.“Vù!” Ruslin trốn chạy rất nhanh, lập tức xoay người bay ra khỏi gian phòng, hướng ra ngoài vội vàng chạy mất.Hoàng Thiên nào có thể trừng mắt nhìn cô ả chạy trốn mất, ngay lập tức đuổi theo.Vỏn vẹn không đến mười giây, Ruslin đã chạy trốn vào một khu rừng rậm cách đó không xa, không còn thấy bóng dáng cô ta ở đâu nữa.Hoàng Thiên nghiên chặt răng, thật là người tính không bằng trời tính, khu rừng rậm gần đó, thực đã giúp cho Ruslin một việc lớn..

Dù có không quan tâm sống chết từ lâu, nhưng lão tuyệt không 

muốn chết trong tay một ả nước ngoài.

Càng không muốn để Hoàng Thiên bọn họ chết tại chỗ này.

“Này lão già! Trước đây không muốn trực tiếp giết lão, không nghĩ tới lão còn trở thành tai họa cơ đấy!”.

Ruslin chửi lớn, bò từ dưới đất lên, lăm lăm con dao hướng tới chỗ ông lão.

Ông lão vội vàng chạy ra cửa, đầu cũng không ngoảnh lại hét: “Này nhóc, mấy đứa trúng kịch độc của bọ cạp vàng, ăn một miếng Mân Trùng Thảo có thể giải độc!” 

Lời nói đó đã đánh thức con người đang mơ hồ, Hoàng Thiên mới biết, hóa ra bản thân đang trúng kịch độc bọ cạp vàng, giống y hệt độc mà con gái anh trúng.

Mân Trùng Thảo là khắc tinh của kịch độc bọ cạp vàng, chỉ là không biết phải bảo chết như thế nào thì thảo dược này mới phát huy tác dụng, vừa nghe ông lão nói ăn một miếng là có thể giải độc, Hoàng Thiên không dám chậm trễ, lập tức lấy ra Mân Trùng Thảo đang cất ở trong người, lập tức ăn một miếng nhỏ.

Anh thực sự không nỡ lòng nào ăn, Mân Trùng Thảo này là để cứu mạng của con gái, cũng không biết bao nhiêu là đủ, vì vậy không dám lãng phí.

Nghe được ông lão hét như vậy, Ruslin đã bị dọa sợ một trận.

Cô ả đã được thấy Hoàng Thiên mạnh như thế nào, lỡ như độc của Hoàng Thiên được giải rồi, ả làm sao có thể là đối thủ của Hoàng Thiên? 

Vì vậy Ruslin không dám tiếp tục đuổi theo ông lão, quay người 

chuẩn bị trước tiên giết Hoàng Thiên đã.

Nhưng đã muộn mất rồi, Hoàng Thiên vừa ăn xuống một miếng nhỏ Mân Trùng Thảo, đột nhiên xảy ra điều mà anh vô cùng kinh ngạc, cơ thể cảm thấy cực kỳ sảng khoái, mọi dấu hiệu sau khi trúng độc, toàn bộ đều tan thành mây khói.

Ngược lại, trong cơ thể dường như tràn ngập luồng sức mạnh vô địch, thậm chí so với trước khi trúng độc còn mạnh mẽ hơn.

Trong lòng Hoàng Thiên vừa sợ vừa mừng, thầm cảm thán sức mạnh của Mân Trùng Thảo.

Có thứ như tiên thảo này rồi, chất độc của con gái chắc chắn sẽ được giải trừ.

Không đợi Hoàng Thiên nghĩ nhiều, Ruslin đã lao ngay phía trước.

“Hoàng Thiên, mày chết đi!” 

Ruslin vẫn cho rằng Hoàng Thiên không thể khỏi nhanh như vậy được, dùng đao hướng về phía bụng của Hoàng Thiên mà tấn công.

Binh! 

Hoàng Thiên dùng lục đá một cái, chớp mắt cú đá đã trúng ngay ngực của Ruslin! 

“!" 

Ruslin làm sao mà chịu được một cú đá của Hoàng Thiên, cơ thể lui về phía sau mấy bước, xém chút va vào tường.

“Khụ.

.

” 

Một ngụm máu phun ra, miệng của Ruslin toàn là máu, có lẽ đã bị nội thương rồi.

“Vù!” 

Ruslin trốn chạy rất nhanh, lập tức xoay người bay ra khỏi gian phòng, hướng ra ngoài vội vàng chạy mất.

Hoàng Thiên nào có thể trừng mắt nhìn cô ả chạy trốn mất, ngay lập tức đuổi theo.

Vỏn vẹn không đến mười giây, Ruslin đã chạy trốn vào một khu rừng rậm cách đó không xa, không còn thấy bóng dáng cô ta ở đâu nữa.

Hoàng Thiên nghiên chặt răng, thật là người tính không bằng trời tính, khu rừng rậm gần đó, thực đã giúp cho Ruslin một việc lớn.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Dù có không quan tâm sống chết từ lâu, nhưng lão tuyệt không muốn chết trong tay một ả nước ngoài.Càng không muốn để Hoàng Thiên bọn họ chết tại chỗ này.“Này lão già! Trước đây không muốn trực tiếp giết lão, không nghĩ tới lão còn trở thành tai họa cơ đấy!”.Ruslin chửi lớn, bò từ dưới đất lên, lăm lăm con dao hướng tới chỗ ông lão.Ông lão vội vàng chạy ra cửa, đầu cũng không ngoảnh lại hét: “Này nhóc, mấy đứa trúng kịch độc của bọ cạp vàng, ăn một miếng Mân Trùng Thảo có thể giải độc!” Lời nói đó đã đánh thức con người đang mơ hồ, Hoàng Thiên mới biết, hóa ra bản thân đang trúng kịch độc bọ cạp vàng, giống y hệt độc mà con gái anh trúng.Mân Trùng Thảo là khắc tinh của kịch độc bọ cạp vàng, chỉ là không biết phải bảo chết như thế nào thì thảo dược này mới phát huy tác dụng, vừa nghe ông lão nói ăn một miếng là có thể giải độc, Hoàng Thiên không dám chậm trễ, lập tức lấy ra Mân Trùng Thảo đang cất ở trong người, lập tức ăn một miếng nhỏ.Anh thực sự không nỡ lòng nào ăn, Mân Trùng Thảo này là để cứu mạng của con gái, cũng không biết bao nhiêu là đủ, vì vậy không dám lãng phí.Nghe được ông lão hét như vậy, Ruslin đã bị dọa sợ một trận.Cô ả đã được thấy Hoàng Thiên mạnh như thế nào, lỡ như độc của Hoàng Thiên được giải rồi, ả làm sao có thể là đối thủ của Hoàng Thiên? Vì vậy Ruslin không dám tiếp tục đuổi theo ông lão, quay người chuẩn bị trước tiên giết Hoàng Thiên đã.Nhưng đã muộn mất rồi, Hoàng Thiên vừa ăn xuống một miếng nhỏ Mân Trùng Thảo, đột nhiên xảy ra điều mà anh vô cùng kinh ngạc, cơ thể cảm thấy cực kỳ sảng khoái, mọi dấu hiệu sau khi trúng độc, toàn bộ đều tan thành mây khói.Ngược lại, trong cơ thể dường như tràn ngập luồng sức mạnh vô địch, thậm chí so với trước khi trúng độc còn mạnh mẽ hơn.Trong lòng Hoàng Thiên vừa sợ vừa mừng, thầm cảm thán sức mạnh của Mân Trùng Thảo.Có thứ như tiên thảo này rồi, chất độc của con gái chắc chắn sẽ được giải trừ.Không đợi Hoàng Thiên nghĩ nhiều, Ruslin đã lao ngay phía trước.“Hoàng Thiên, mày chết đi!” Ruslin vẫn cho rằng Hoàng Thiên không thể khỏi nhanh như vậy được, dùng đao hướng về phía bụng của Hoàng Thiên mà tấn công.Binh! Hoàng Thiên dùng lục đá một cái, chớp mắt cú đá đã trúng ngay ngực của Ruslin! “!" Ruslin làm sao mà chịu được một cú đá của Hoàng Thiên, cơ thể lui về phía sau mấy bước, xém chút va vào tường.“Khụ..” Một ngụm máu phun ra, miệng của Ruslin toàn là máu, có lẽ đã bị nội thương rồi.“Vù!” Ruslin trốn chạy rất nhanh, lập tức xoay người bay ra khỏi gian phòng, hướng ra ngoài vội vàng chạy mất.Hoàng Thiên nào có thể trừng mắt nhìn cô ả chạy trốn mất, ngay lập tức đuổi theo.Vỏn vẹn không đến mười giây, Ruslin đã chạy trốn vào một khu rừng rậm cách đó không xa, không còn thấy bóng dáng cô ta ở đâu nữa.Hoàng Thiên nghiên chặt răng, thật là người tính không bằng trời tính, khu rừng rậm gần đó, thực đã giúp cho Ruslin một việc lớn..

Chương 1028: “hoàng Thiên Mày Chết Đi!”