Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1031: Không Nói Thêm Một Tiếng Nào
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Khu rừng rậm to như thế này, muốn tìm một người độ khó khá là cao.Người phụ nữ kia vừa khóc vừa gọi lên tên của Bé Bò, đã khóc đến nỗi một người toàn nước mắt rồi.Đã tìm kiếm hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, cuối cùng, ở không xa trước mắt, có động tĩnh.Giọng của một cậu bé cất lên, cổ họng đã khàn hết cả, hét gọi mẹ.Người phụ nữ như phát điên lên vậy, mặc kệ mọi thứ mà chạy qua.Hoàng Thiên bọn họ đều mau chóng chạy theo, khi đến nơi đều bị quang cảnh trước mắt dọa cho sợ hãi.Chỉ thấy Bé Bò đang bò phía sau một gốc cây lớn, phía trong hai bàn tay nắm đầy là đất bùn, toàn bộ móng tay đều rỉ máu.Lại nhìn xuống hai chân của cậu bé, từ cẳng chân trở xuống, đã triệt để đứt đoạn rồi, hai cẳng bàn chân lết theo, thảm đến nỗi không thể nào nhìn thẳng.Cậu bé này, hai cẳng chân đều đã bị đánh gãy, làm sao có thể tưởng tượng được cậu bé phải chịu bao nhiêu đau đớn.“Bé Bò! Con của mẹ!” Người phụ nữ khóc tức tưởi mà lao tới, bò dưới đất mà nắm chặt lấy hai bàn tay nhỏ của Bé Bò.Hai mẹ con ôm lấy nhau mà khóc, một cảnh như thế này thực sự làm người ta muốn khóc.Ngay cả Anh Phó cùng bốn người thuộc hạ, cũng nhịn không nổi mà mắt đều đỏ lên, có chút không thể nhìn được nữa.Hoàng Thiên nghiến răng nghiến lợi, khỏi cần nghĩ, đây chắc chắn là do ả Ruslin kia làm ra! Quá tàn nhẫn rồi, đối với một cậu bé mười tuổi, lại có thể ra tay độc ác đến như vậy! Ngay lúc này, Hoàng Thiên thật hận không thể một đao mà g**t ch*t Ruslin.“Ông ơi, có thể nào mà cứu chữa được không? Với y thuật của ông, giúp cậu bé nối xương không thành vấn đề đúng không?” Hoàng Thiên nhìn sang ông lão đang đứng bên cạnh mà hỏi.Ông lão gật đầu, trong lòng ông cảm thấy hơi khó chịu, đương nhiên rồi, với trình độ y thuật cao siêu của ông, nối xương là chuyện nhó.“Được rồi, để ông giúp thằng bé nối xương” Ông lão lúc này đi đến bên cạnh Bé Bò, cúi xuống vỗ nhẹ vào vai người phụ nữ, ra hiệu cho cô đừng có cản đường ở đây.Người phụ nữ cảm kích mà nhìn ông lão, lại nhìn qua Hoàng Thiên, biết điều mà đứng qua một bên.Toàn bộ ánh mắt của mọi người đều nhìn lên người ông lão, bây giờ chỉ có vị lão gia này mới có thể cứu được Bé Bò.Chỉ thấy đôi tay khô khốc của ông lão, dường như có ma thuật, khéo léo cầm mắt cá chân của Bé Bò lên nắn nắn một chút.Bé Bò đau đến nỗi hét loạn lên, nhưng chút đau đớn đấy chỉ kéo dài tầm ba năm giây, đã chữa xong rồi.“Được rồi, xương gãy của cháu được nối liền rồi, cháu tuyệt đối không được cử động.Biết chưa?” Ông lão nói với Bé Bò: “Vâng” Bé Bò rất hiểu chuyện mà gật đầu, kiên cường như một nam tử hán.Hoàng Thiên nhìn cậu bé kiên cường trước mắt, trong lòng vẫn là vô cùng thích cậu bé này.Đứa bé này, lớn nên cũng là một người có tiền đồ, còn nhỏ như vậy mà có thể chịu đựng được đau đớn như vậy.Chưa kể, Bé Bò đã lau đi nước mắt, không nói thêm một tiếng nào.Ông lão bảo Anh Phó chặt mấy cành cây, sau khi chỉnh lý lại mấy cành cây, bắt đầu cố định hai chân gãy của Bé Bò.Không có vạt vải cũng không có dây thừng, ông lão đem quần áo của mình xé ra.Xé thành mấy dải vải, dùng nó cố định đoạn chân gãy.“Được rồi, đem đứa bé cõng về đi” Ông lão nói..
Khu rừng rậm to như thế này, muốn tìm một người độ khó khá là cao.
Người phụ nữ kia vừa khóc vừa gọi lên tên của Bé Bò, đã khóc đến nỗi một người toàn nước mắt rồi.
Đã tìm kiếm hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, cuối cùng, ở không xa trước mắt, có động tĩnh.
Giọng của một cậu bé cất lên, cổ họng đã khàn hết cả, hét gọi mẹ.
Người phụ nữ như phát điên lên vậy, mặc kệ mọi thứ mà chạy qua.
Hoàng Thiên bọn họ đều mau chóng chạy theo, khi đến nơi đều bị quang cảnh trước mắt dọa cho sợ hãi.
Chỉ thấy Bé Bò đang bò phía sau một gốc cây lớn, phía trong hai bàn tay nắm đầy là đất bùn, toàn bộ móng tay đều rỉ máu.
Lại nhìn xuống hai chân của cậu bé, từ cẳng chân trở xuống, đã triệt để đứt đoạn rồi, hai cẳng bàn chân lết theo, thảm đến nỗi không thể nào nhìn thẳng.
Cậu bé này, hai cẳng chân đều đã bị đánh gãy, làm sao có thể tưởng tượng được cậu bé phải chịu bao nhiêu đau đớn.
“Bé Bò! Con của mẹ!”
Người phụ nữ khóc tức tưởi mà lao tới, bò dưới đất mà nắm chặt lấy hai bàn tay nhỏ của Bé Bò.
Hai mẹ con ôm lấy nhau mà khóc, một cảnh như thế này thực sự làm người ta muốn khóc.
Ngay cả Anh Phó cùng bốn người thuộc hạ, cũng nhịn không nổi mà mắt đều đỏ lên, có chút không thể nhìn được nữa.
Hoàng Thiên nghiến răng nghiến lợi, khỏi cần nghĩ, đây chắc chắn là do ả Ruslin kia làm ra!
Quá tàn nhẫn rồi, đối với một cậu bé mười tuổi, lại có thể ra tay độc ác đến như vậy!
Ngay lúc này, Hoàng Thiên thật hận không thể một đao mà g**t ch*t Ruslin.
“Ông ơi, có thể nào mà cứu chữa được không? Với y thuật của ông, giúp cậu bé nối xương không thành vấn đề đúng không?” Hoàng Thiên nhìn sang ông lão đang đứng bên cạnh mà hỏi.
Ông lão gật đầu, trong lòng ông cảm thấy hơi khó chịu, đương nhiên rồi, với trình độ y thuật cao siêu của ông, nối xương là chuyện nhó.
“Được rồi, để ông giúp thằng bé nối xương”
Ông lão lúc này đi đến bên cạnh Bé Bò, cúi xuống vỗ nhẹ vào vai người phụ nữ, ra hiệu cho cô đừng có cản đường ở đây.
Người phụ nữ cảm kích mà nhìn ông lão, lại nhìn qua Hoàng Thiên, biết điều mà đứng qua một bên.
Toàn bộ ánh mắt của mọi người đều nhìn lên người ông lão, bây giờ chỉ có vị lão gia này mới có thể cứu được Bé Bò.
Chỉ thấy đôi tay khô khốc của ông lão, dường như có ma thuật, khéo léo cầm mắt cá chân của Bé Bò lên nắn nắn một chút.
Bé Bò đau đến nỗi hét loạn lên, nhưng chút đau đớn đấy chỉ kéo dài tầm ba năm giây, đã chữa xong rồi.
“Được rồi, xương gãy của cháu được nối liền rồi, cháu tuyệt đối không được cử động.
Biết chưa?”
Ông lão nói với Bé Bò: “Vâng”
Bé Bò rất hiểu chuyện mà gật đầu, kiên cường như một nam tử hán.
Hoàng Thiên nhìn cậu bé kiên cường trước mắt, trong lòng vẫn là vô cùng thích cậu bé này.
Đứa bé này, lớn nên cũng là một người có tiền đồ, còn nhỏ như vậy mà có thể chịu đựng được đau đớn như vậy.
Chưa kể, Bé Bò đã lau đi nước mắt, không nói thêm một tiếng nào.
Ông lão bảo Anh Phó chặt mấy cành cây, sau khi chỉnh lý lại mấy cành cây, bắt đầu cố định hai chân gãy của Bé Bò.
Không có vạt vải cũng không có dây thừng, ông lão đem quần áo của mình xé ra.
Xé thành mấy dải vải, dùng nó cố định đoạn chân gãy.
“Được rồi, đem đứa bé cõng về đi”
Ông lão nói.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Khu rừng rậm to như thế này, muốn tìm một người độ khó khá là cao.Người phụ nữ kia vừa khóc vừa gọi lên tên của Bé Bò, đã khóc đến nỗi một người toàn nước mắt rồi.Đã tìm kiếm hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, cuối cùng, ở không xa trước mắt, có động tĩnh.Giọng của một cậu bé cất lên, cổ họng đã khàn hết cả, hét gọi mẹ.Người phụ nữ như phát điên lên vậy, mặc kệ mọi thứ mà chạy qua.Hoàng Thiên bọn họ đều mau chóng chạy theo, khi đến nơi đều bị quang cảnh trước mắt dọa cho sợ hãi.Chỉ thấy Bé Bò đang bò phía sau một gốc cây lớn, phía trong hai bàn tay nắm đầy là đất bùn, toàn bộ móng tay đều rỉ máu.Lại nhìn xuống hai chân của cậu bé, từ cẳng chân trở xuống, đã triệt để đứt đoạn rồi, hai cẳng bàn chân lết theo, thảm đến nỗi không thể nào nhìn thẳng.Cậu bé này, hai cẳng chân đều đã bị đánh gãy, làm sao có thể tưởng tượng được cậu bé phải chịu bao nhiêu đau đớn.“Bé Bò! Con của mẹ!” Người phụ nữ khóc tức tưởi mà lao tới, bò dưới đất mà nắm chặt lấy hai bàn tay nhỏ của Bé Bò.Hai mẹ con ôm lấy nhau mà khóc, một cảnh như thế này thực sự làm người ta muốn khóc.Ngay cả Anh Phó cùng bốn người thuộc hạ, cũng nhịn không nổi mà mắt đều đỏ lên, có chút không thể nhìn được nữa.Hoàng Thiên nghiến răng nghiến lợi, khỏi cần nghĩ, đây chắc chắn là do ả Ruslin kia làm ra! Quá tàn nhẫn rồi, đối với một cậu bé mười tuổi, lại có thể ra tay độc ác đến như vậy! Ngay lúc này, Hoàng Thiên thật hận không thể một đao mà g**t ch*t Ruslin.“Ông ơi, có thể nào mà cứu chữa được không? Với y thuật của ông, giúp cậu bé nối xương không thành vấn đề đúng không?” Hoàng Thiên nhìn sang ông lão đang đứng bên cạnh mà hỏi.Ông lão gật đầu, trong lòng ông cảm thấy hơi khó chịu, đương nhiên rồi, với trình độ y thuật cao siêu của ông, nối xương là chuyện nhó.“Được rồi, để ông giúp thằng bé nối xương” Ông lão lúc này đi đến bên cạnh Bé Bò, cúi xuống vỗ nhẹ vào vai người phụ nữ, ra hiệu cho cô đừng có cản đường ở đây.Người phụ nữ cảm kích mà nhìn ông lão, lại nhìn qua Hoàng Thiên, biết điều mà đứng qua một bên.Toàn bộ ánh mắt của mọi người đều nhìn lên người ông lão, bây giờ chỉ có vị lão gia này mới có thể cứu được Bé Bò.Chỉ thấy đôi tay khô khốc của ông lão, dường như có ma thuật, khéo léo cầm mắt cá chân của Bé Bò lên nắn nắn một chút.Bé Bò đau đến nỗi hét loạn lên, nhưng chút đau đớn đấy chỉ kéo dài tầm ba năm giây, đã chữa xong rồi.“Được rồi, xương gãy của cháu được nối liền rồi, cháu tuyệt đối không được cử động.Biết chưa?” Ông lão nói với Bé Bò: “Vâng” Bé Bò rất hiểu chuyện mà gật đầu, kiên cường như một nam tử hán.Hoàng Thiên nhìn cậu bé kiên cường trước mắt, trong lòng vẫn là vô cùng thích cậu bé này.Đứa bé này, lớn nên cũng là một người có tiền đồ, còn nhỏ như vậy mà có thể chịu đựng được đau đớn như vậy.Chưa kể, Bé Bò đã lau đi nước mắt, không nói thêm một tiếng nào.Ông lão bảo Anh Phó chặt mấy cành cây, sau khi chỉnh lý lại mấy cành cây, bắt đầu cố định hai chân gãy của Bé Bò.Không có vạt vải cũng không có dây thừng, ông lão đem quần áo của mình xé ra.Xé thành mấy dải vải, dùng nó cố định đoạn chân gãy.“Được rồi, đem đứa bé cõng về đi” Ông lão nói..