Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1064: Anh Đừng Mơ!
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Nhờ đâu mà ả ta lại dám nghĩ thể? Khó lắm mới vây được ả ta lại, sao có thể thả ả? "Dã tâm cô lớn nhỉ, lại còn muốn chạy?" Tiêu Văn Hạ cười khểnh bảo, anh ta và anh Phó đi tới gần. "Cẩn thận chút, con đàn bà này rất nguy hiểm" Anh Phó nhắc nhở Tiêu Văn Hạ. Tiêu Văn Hạ chưa từng đánh nhau với Ruslin, nhưng lúc ở núi Thanh Châu anh Phó đã từng lĩnh hội qua sự nham hiểm giảo hoạt của cô ta. "Hai người các anh đừng có lại gần" Ruslin hoảng thật rồi, lớn tiếng quát Tiêu Văn Hạ và anh Phó. Uông Hạc kia ngồi ở trong góc giờ cũng đứng dậy. Ông ta còn muốn giúp Ruslin. Hoàng Thiên thấy vậy, trong lòng không khỏi cạn lời. Xem ra ngài Hạc có tiếng tăm này đúng là bị Ruslin mê hoặc rồi, cam nguyện bán mạng cho ả ta. "Hoàng Thiên, chỉ cần anh thả tôi và Ruslin đi, anh ra điều kiện gì tôi cũng đều đồng ý" Uông Hạc tới trước mặt Hoàng Thiên nói. Đốp! Hoàng Thiên không nói hai lời đã tát Uông Hạc một cái. "Ông cũng xứng bàn điều kiện với tôi? Ngồi xuống đi." Hoàng Thiên quát lên. Trên mặt Uông Hạc nóng bừng, sự hung ác bùng lên trong đôi mắt, hận không thể g**t ch*t Hoàng Thiên ngay. Trong lòng ông ta đã thầm ra lời thề, nhất định phải đòi lại Hoàng Thiên gấp bội sự mất mặt hôm nay. "Nghe không hiểu tôi nói gì đúng không?" Hoàng Thiên trừng mắt nhìn Uông Нас. Uông Hạc không dám lắm lời nữa, quay lại góc tường ngoan ngoãn ngồi chồm hỗm xuống, nén cơn giận này. Sao Hoàng Thiên lại không thấy được tên Uông Hạc này sắp tức tới phát điện rồi, chẳng qua kìm nén trong lòng không phát tác thôi. Có điều Hoàng Thiên không quan tâm những điều này, lúc này anh không để tâm tới Uông Hạc nữa, tới gần Ruslin. Lúc này Tiêu Văn Hạ và anh Phó cũng chưa ra tay với Ruslin, bởi vì họ còn chưa nhận lệnh của Hoàng Thiên. "Hoàng Thiên, anh oai phong quá nhỉ, ha ha.Xem ra tôi coi thường anh thật rồi". Ruslin cười gần ha hả, tiếng cười lại có sự run rẩy.Rõ ràng ả ta đang mạnh mồm yếu dạ rồi. "Đừng luyên thuyên nữa.Ruslin, nể tình cô là đàn bà, tôi không đánh cô, cô đi theo tôi." Hoàng Thiên nói. "Anh đừng mơ!" Ruslin nổi giận nói, gương mặt không phục. "Bắt cô ta lại" Hoàng Thiên nói với anh Phó và Tiêu Văn Hạ. Tiêu Văn Hạ và anh Phó chỉ chờ lệnh của Hoàng Thiên, thấy Hoàng Thiên đã ra lệnh, hai người bọn họ bắt đầu ra tay. Ruslin cũng không phải dễ bắt, ả ta bắt đầu phản kháng.Chớ nói là phụ nữ, ả.ta còn có thực lực nhất định, võ công cũng không tệ lắm. Nhưng Tiêu Văn Hạ và anh Phó đâu có ngồi không, hai người họ liên thủ thì Ruslin vẫn thua. Bị Tiêu Văn Hạ và anh Phó vặn tay, Ruslin chửi ầm lên..
Nhờ đâu mà ả ta lại dám nghĩ thể? Khó lắm mới vây được ả ta lại, sao có thể thả ả?
"Dã tâm cô lớn nhỉ, lại còn muốn chạy?" Tiêu Văn Hạ cười khểnh bảo, anh ta và anh Phó đi tới gần.
"Cẩn thận chút, con đàn bà này rất nguy hiểm"
Anh Phó nhắc nhở Tiêu Văn Hạ.
Tiêu Văn Hạ chưa từng đánh nhau với Ruslin, nhưng lúc ở núi Thanh Châu anh Phó đã từng lĩnh hội qua sự nham hiểm giảo hoạt của cô ta.
"Hai người các anh đừng có lại gần"
Ruslin hoảng thật rồi, lớn tiếng quát Tiêu Văn Hạ và anh Phó.
Uông Hạc kia ngồi ở trong góc giờ cũng đứng dậy.
Ông ta còn muốn giúp Ruslin.
Hoàng Thiên thấy vậy, trong lòng không khỏi cạn lời.
Xem ra ngài Hạc có tiếng tăm này đúng là bị Ruslin mê hoặc rồi, cam nguyện bán mạng cho ả ta.
"Hoàng Thiên, chỉ cần anh thả tôi và Ruslin đi, anh ra điều kiện gì tôi cũng đều đồng ý"
Uông Hạc tới trước mặt Hoàng Thiên nói.
Đốp!
Hoàng Thiên không nói hai lời đã tát Uông Hạc một cái.
"Ông cũng xứng bàn điều kiện với tôi? Ngồi xuống đi."
Hoàng Thiên quát lên.
Trên mặt Uông Hạc nóng bừng, sự hung ác bùng lên trong đôi mắt, hận không thể g**t ch*t Hoàng Thiên ngay.
Trong lòng ông ta đã thầm ra lời thề, nhất định phải đòi lại Hoàng Thiên gấp bội sự mất mặt hôm nay.
"Nghe không hiểu tôi nói gì đúng không?" Hoàng Thiên trừng mắt nhìn Uông Нас.
Uông Hạc không dám lắm lời nữa, quay lại góc tường ngoan ngoãn ngồi chồm hỗm xuống, nén cơn giận này.
Sao Hoàng Thiên lại không thấy được tên Uông Hạc này sắp tức tới phát điện rồi, chẳng qua kìm nén trong lòng không phát tác thôi.
Có điều Hoàng Thiên không quan tâm những điều này, lúc này anh không để tâm tới Uông Hạc nữa, tới gần Ruslin.
Lúc này Tiêu Văn Hạ và anh Phó cũng chưa ra tay với Ruslin, bởi vì họ còn chưa nhận lệnh của Hoàng Thiên.
"Hoàng Thiên, anh oai phong quá nhỉ, ha ha.
Xem ra tôi coi thường anh thật rồi".
Ruslin cười gần ha hả, tiếng cười lại có sự run rẩy.
Rõ ràng ả ta đang mạnh mồm yếu dạ rồi.
"Đừng luyên thuyên nữa.
Ruslin, nể tình cô là đàn bà, tôi không đánh cô, cô đi theo tôi." Hoàng Thiên nói.
"Anh đừng mơ!" Ruslin nổi giận nói, gương mặt không phục.
"Bắt cô ta lại" Hoàng Thiên nói với anh Phó và Tiêu Văn Hạ.
Tiêu Văn Hạ và anh Phó chỉ chờ lệnh của Hoàng Thiên, thấy Hoàng Thiên đã ra lệnh, hai người bọn họ bắt đầu ra tay.
Ruslin cũng không phải dễ bắt, ả ta bắt đầu phản kháng.
Chớ nói là phụ nữ, ả.
ta còn có thực lực nhất định, võ công cũng không tệ lắm.
Nhưng Tiêu Văn Hạ và anh Phó đâu có ngồi không, hai người họ liên thủ thì Ruslin vẫn thua.
Bị Tiêu Văn Hạ và anh Phó vặn tay, Ruslin chửi ầm lên..
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Nhờ đâu mà ả ta lại dám nghĩ thể? Khó lắm mới vây được ả ta lại, sao có thể thả ả? "Dã tâm cô lớn nhỉ, lại còn muốn chạy?" Tiêu Văn Hạ cười khểnh bảo, anh ta và anh Phó đi tới gần. "Cẩn thận chút, con đàn bà này rất nguy hiểm" Anh Phó nhắc nhở Tiêu Văn Hạ. Tiêu Văn Hạ chưa từng đánh nhau với Ruslin, nhưng lúc ở núi Thanh Châu anh Phó đã từng lĩnh hội qua sự nham hiểm giảo hoạt của cô ta. "Hai người các anh đừng có lại gần" Ruslin hoảng thật rồi, lớn tiếng quát Tiêu Văn Hạ và anh Phó. Uông Hạc kia ngồi ở trong góc giờ cũng đứng dậy. Ông ta còn muốn giúp Ruslin. Hoàng Thiên thấy vậy, trong lòng không khỏi cạn lời. Xem ra ngài Hạc có tiếng tăm này đúng là bị Ruslin mê hoặc rồi, cam nguyện bán mạng cho ả ta. "Hoàng Thiên, chỉ cần anh thả tôi và Ruslin đi, anh ra điều kiện gì tôi cũng đều đồng ý" Uông Hạc tới trước mặt Hoàng Thiên nói. Đốp! Hoàng Thiên không nói hai lời đã tát Uông Hạc một cái. "Ông cũng xứng bàn điều kiện với tôi? Ngồi xuống đi." Hoàng Thiên quát lên. Trên mặt Uông Hạc nóng bừng, sự hung ác bùng lên trong đôi mắt, hận không thể g**t ch*t Hoàng Thiên ngay. Trong lòng ông ta đã thầm ra lời thề, nhất định phải đòi lại Hoàng Thiên gấp bội sự mất mặt hôm nay. "Nghe không hiểu tôi nói gì đúng không?" Hoàng Thiên trừng mắt nhìn Uông Нас. Uông Hạc không dám lắm lời nữa, quay lại góc tường ngoan ngoãn ngồi chồm hỗm xuống, nén cơn giận này. Sao Hoàng Thiên lại không thấy được tên Uông Hạc này sắp tức tới phát điện rồi, chẳng qua kìm nén trong lòng không phát tác thôi. Có điều Hoàng Thiên không quan tâm những điều này, lúc này anh không để tâm tới Uông Hạc nữa, tới gần Ruslin. Lúc này Tiêu Văn Hạ và anh Phó cũng chưa ra tay với Ruslin, bởi vì họ còn chưa nhận lệnh của Hoàng Thiên. "Hoàng Thiên, anh oai phong quá nhỉ, ha ha.Xem ra tôi coi thường anh thật rồi". Ruslin cười gần ha hả, tiếng cười lại có sự run rẩy.Rõ ràng ả ta đang mạnh mồm yếu dạ rồi. "Đừng luyên thuyên nữa.Ruslin, nể tình cô là đàn bà, tôi không đánh cô, cô đi theo tôi." Hoàng Thiên nói. "Anh đừng mơ!" Ruslin nổi giận nói, gương mặt không phục. "Bắt cô ta lại" Hoàng Thiên nói với anh Phó và Tiêu Văn Hạ. Tiêu Văn Hạ và anh Phó chỉ chờ lệnh của Hoàng Thiên, thấy Hoàng Thiên đã ra lệnh, hai người bọn họ bắt đầu ra tay. Ruslin cũng không phải dễ bắt, ả ta bắt đầu phản kháng.Chớ nói là phụ nữ, ả.ta còn có thực lực nhất định, võ công cũng không tệ lắm. Nhưng Tiêu Văn Hạ và anh Phó đâu có ngồi không, hai người họ liên thủ thì Ruslin vẫn thua. Bị Tiêu Văn Hạ và anh Phó vặn tay, Ruslin chửi ầm lên..