Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1074: Chương 1075
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Dường như phải qua một lúc lâu sau, chiếc cằm của Trương Vĩ mới được nâng lên lại.“Cha! Con đã nói không đến rồi, nhưng cha cứ bắt con tới, hừ hừ! ” Trương Vĩ khóc lóc kêu la om sòm, tên nhóc này thật sự bị đánh đau quá mức rồi.Sắc mặt của Trương Định cũng tối sầm lại, trong lòng thầm nghĩ rằng Hoàng Thiên thật sự quá đáng lắm rồi.Đã đến tận cửa nhận lỗi, anh ta đã biết mà còn đánh Trương Vĩ ra nông nỗi này! “Hoàng Thiên cậu có thôi ngay hay chưa, chúng ta đã đến nhà xin lỗi, tại sao cậu còn đánh Trương Vĩ để làm gì? Có thể ra tay được à?” Trương Định rất không vừa lòng mở miệng ra nói với Hoàng Thiên, bởi vì ông ta là bề trên của Hoàng Thiên, nên mới có dũng khí kêu réo Hoàng Thiên như vậy.Chat! Hoàng Thiên đến nghĩ còn không thèm nghĩ tới, đã tát Trương Định một cái ngay lập tức.“Ui da khốn kiếp!” Trương Định trở tay không kịp, có nằm mơ cũng không hề nghĩ đến rằng Hoàng Thiên sẽ đánh bậc bề trên của mình như vậy, vội ôm mặt ngã ngay xuống dât.Lúc này, tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều chết lặng.Họ cũng có thể đã biết rằng Hoàng Thiên đang thực sự tức giận.“Rốt cuộc là ai không biết đủ hả? Các người lại còn dám vác mặt tới đây, muốn hại con gái của tôi lần nữa à?” Hoàng Thiên chỉ vào Trương Định và Trương Vĩ đang ngã trên mặt đất, nghiêm nghị lớn tiếng quát hỏi.Thực tế thì việc này cũng không thể trách Hoàng Thiên được, ai còn dám để những người này vào nhà cơ chứ? Đã có bài học sâu sắc khó quên từ quá khứ rồi mà.Trương Định tức giận đến nỗi trợn tròn mắt, thậm chí một lời cũng không thể thốt ra được nữa.Trương Vĩ càng tức giận không hề nhẹ, tên nhóc này trong lòng thầm mắng chửi Hoàng Thiên, nhưng cậu ta cũng không dám phát ra một tiếng nào.“E hèm, Hoàng Thiên à, đây thực sự là do anh không đúng rồi.Không phải tôi nói cái gì anh đâu nha.Nhưng Trương Định dù như thế nào thì cũng là bề trên của anh, bác của Ngọc An! Làm sao anh có thể ra tay đánh bạc của mình được cơ chứ?” Trần Hồng Hà ở một bên ho khan hai tiếng, dáng vẻ như người từng trải bước đến dạy dỗ.Hoàng Thiên nhìn Trần Hồng Hà, Hoàng Thiên đối với cái thằng này đã nhịn đủ từ lâu rồi: “Cậu nói xong chưa?” Hoàng Thiên hỏi Trần Hồng Hà.Khiến cho Trần Hồng Hà giật mình, không khỏi bất mãn nói: “A, nói xong rồi.Sao vậy, anh thậm chí còn muốn đánh cả tôi luôn à?” Nói xong, Trần Hồng Hà trừng mắt nhìn Hoàng Thiên, dáng vẻ đầy sự không hài lòng..
Dường như phải qua một lúc lâu sau, chiếc cằm của Trương Vĩ mới được nâng lên lại.
“Cha! Con đã nói không đến rồi, nhưng cha cứ bắt con tới, hừ hừ! ”
Trương Vĩ khóc lóc kêu la om sòm, tên nhóc này thật sự bị đánh đau quá mức rồi.
Sắc mặt của Trương Định cũng tối sầm lại, trong lòng thầm nghĩ rằng Hoàng Thiên thật sự quá đáng lắm rồi.
Đã đến tận cửa nhận lỗi, anh ta đã biết mà còn đánh Trương Vĩ ra nông nỗi này!
“Hoàng Thiên cậu có thôi ngay hay chưa, chúng ta đã đến nhà xin lỗi, tại sao cậu còn đánh Trương Vĩ để làm gì? Có thể ra tay được à?”
Trương Định rất không vừa lòng mở miệng ra nói với Hoàng Thiên, bởi vì ông ta là bề trên của Hoàng Thiên, nên mới có dũng khí kêu réo Hoàng Thiên như vậy.
Chat!
Hoàng Thiên đến nghĩ còn không thèm nghĩ tới, đã tát Trương Định một cái ngay lập tức.
“Ui da khốn kiếp!”
Trương Định trở tay không kịp, có nằm mơ cũng không hề nghĩ đến rằng Hoàng Thiên sẽ đánh bậc bề trên của mình như vậy, vội ôm mặt ngã ngay xuống
dât.
Lúc này, tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều chết lặng.
Họ cũng có thể đã biết rằng Hoàng Thiên đang thực sự tức giận.
“Rốt cuộc là ai không biết đủ hả? Các người lại còn dám vác mặt tới đây, muốn hại con gái của tôi lần nữa à?”
Hoàng Thiên chỉ vào Trương Định và Trương Vĩ đang ngã trên mặt đất, nghiêm nghị lớn tiếng quát hỏi.
Thực tế thì việc này cũng không thể trách Hoàng Thiên được, ai còn dám để những người này vào nhà cơ chứ? Đã có bài học sâu sắc khó quên từ quá khứ rồi mà.
Trương Định tức giận đến nỗi trợn tròn mắt, thậm chí một lời cũng không thể thốt ra được nữa.
Trương Vĩ càng tức giận không hề nhẹ, tên nhóc này trong lòng thầm mắng chửi Hoàng Thiên, nhưng cậu ta cũng không dám phát ra một tiếng nào.
“E hèm, Hoàng Thiên à, đây thực sự là do anh không đúng rồi.
Không phải tôi nói cái gì anh đâu nha.
Nhưng Trương Định dù như thế nào thì cũng là bề trên của anh, bác của Ngọc An! Làm sao anh có thể ra tay đánh bạc của mình được cơ chứ?”
Trần Hồng Hà ở một bên ho khan hai tiếng, dáng vẻ như người từng trải bước đến dạy dỗ.
Hoàng Thiên nhìn Trần Hồng Hà, Hoàng Thiên đối với cái thằng này đã nhịn đủ từ lâu rồi: “Cậu nói xong chưa?”
Hoàng Thiên hỏi Trần Hồng Hà.
Khiến cho Trần Hồng Hà giật mình, không khỏi bất mãn nói: “A, nói xong rồi.
Sao vậy, anh thậm chí còn muốn đánh cả tôi luôn à?”
Nói xong, Trần Hồng Hà trừng mắt nhìn Hoàng Thiên, dáng vẻ đầy sự không hài lòng.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Dường như phải qua một lúc lâu sau, chiếc cằm của Trương Vĩ mới được nâng lên lại.“Cha! Con đã nói không đến rồi, nhưng cha cứ bắt con tới, hừ hừ! ” Trương Vĩ khóc lóc kêu la om sòm, tên nhóc này thật sự bị đánh đau quá mức rồi.Sắc mặt của Trương Định cũng tối sầm lại, trong lòng thầm nghĩ rằng Hoàng Thiên thật sự quá đáng lắm rồi.Đã đến tận cửa nhận lỗi, anh ta đã biết mà còn đánh Trương Vĩ ra nông nỗi này! “Hoàng Thiên cậu có thôi ngay hay chưa, chúng ta đã đến nhà xin lỗi, tại sao cậu còn đánh Trương Vĩ để làm gì? Có thể ra tay được à?” Trương Định rất không vừa lòng mở miệng ra nói với Hoàng Thiên, bởi vì ông ta là bề trên của Hoàng Thiên, nên mới có dũng khí kêu réo Hoàng Thiên như vậy.Chat! Hoàng Thiên đến nghĩ còn không thèm nghĩ tới, đã tát Trương Định một cái ngay lập tức.“Ui da khốn kiếp!” Trương Định trở tay không kịp, có nằm mơ cũng không hề nghĩ đến rằng Hoàng Thiên sẽ đánh bậc bề trên của mình như vậy, vội ôm mặt ngã ngay xuống dât.Lúc này, tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều chết lặng.Họ cũng có thể đã biết rằng Hoàng Thiên đang thực sự tức giận.“Rốt cuộc là ai không biết đủ hả? Các người lại còn dám vác mặt tới đây, muốn hại con gái của tôi lần nữa à?” Hoàng Thiên chỉ vào Trương Định và Trương Vĩ đang ngã trên mặt đất, nghiêm nghị lớn tiếng quát hỏi.Thực tế thì việc này cũng không thể trách Hoàng Thiên được, ai còn dám để những người này vào nhà cơ chứ? Đã có bài học sâu sắc khó quên từ quá khứ rồi mà.Trương Định tức giận đến nỗi trợn tròn mắt, thậm chí một lời cũng không thể thốt ra được nữa.Trương Vĩ càng tức giận không hề nhẹ, tên nhóc này trong lòng thầm mắng chửi Hoàng Thiên, nhưng cậu ta cũng không dám phát ra một tiếng nào.“E hèm, Hoàng Thiên à, đây thực sự là do anh không đúng rồi.Không phải tôi nói cái gì anh đâu nha.Nhưng Trương Định dù như thế nào thì cũng là bề trên của anh, bác của Ngọc An! Làm sao anh có thể ra tay đánh bạc của mình được cơ chứ?” Trần Hồng Hà ở một bên ho khan hai tiếng, dáng vẻ như người từng trải bước đến dạy dỗ.Hoàng Thiên nhìn Trần Hồng Hà, Hoàng Thiên đối với cái thằng này đã nhịn đủ từ lâu rồi: “Cậu nói xong chưa?” Hoàng Thiên hỏi Trần Hồng Hà.Khiến cho Trần Hồng Hà giật mình, không khỏi bất mãn nói: “A, nói xong rồi.Sao vậy, anh thậm chí còn muốn đánh cả tôi luôn à?” Nói xong, Trần Hồng Hà trừng mắt nhìn Hoàng Thiên, dáng vẻ đầy sự không hài lòng..