Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1079: Không Cần Quan Tâm Đến Tao!”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Uông Ngân Long tức giận đến mức toàn thân phát run lên, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cục diện đã đảo ngược hoàn toàn, cậu ta mang theo nhiều người như vậy, nhưng lại không thể làm gì được Hoàng Thiên ư.“Mày không buông tạo ra đúng không? Được rồi, vậy thì hai chúng ta hãy đầu đến khi một mất một còn thì thôi!” Trên trán Uông Ngân Long nổi cả gân xanh lên, anh ta đã đánh mất đi lý trí luôn rồi.Nhìn thấy bản chất thật của Uông Ngân Long, Hoàng Thiên thực sự cảm thấy có chút buồn cười.Cái gì mà một mất một còn cơ chứ? Cậu cũng có tư cách đó à? “Cậu nghĩ rằng, cậu có tư cách để đánh nhau đến độ một mất một còn với tôi Hoàng Thiên nở một nụ cười mỉa mai rồi hỏi Uông Ngân Long.Khi Uông Ngân Long vừa nhìn thấy Hoàng Thiên không mảy may coi trọng anh ta chút xíu nào, lòng tự tôn bị vỡ ra tan nát, khiến anh ta lập tức nóng nảy không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa! “Bọn bây cùng nhau xông lên đi, g**t ch*t Hoàng Thiên! Không cần quan tâm đến tao!” Uông Ngân Long lớn tiếng quát.Kết quả là dù hàng chục tay đàn em của anh ta còn đang lo lắng do dự không dám ra tay, nhưng sau khi nghe thấy lời đó bọn họ đều đã hành động rồi.Rất nhiều người đang lặng lẽ di chuyển về phía sau Hoàng Thiên.Hoàng Thiên để ý thấy tình hình không tốt cho lắm, vừa rồi anh không hề để ý tới những người này, bởi vì anh nghĩ đánh giặc thì phải bắt được tướng trước, nên đã khống chế Uông Ngân Long trong tay.Nhưng anh thật không thể ngờ được tên Uống Ngân Long này lại là một tên lưu manh càn quấy, là loại mà thậm chí đến tính mạng của bản thân cũng không cần đấy.Con người nếu như mà đến chết cũng không sợ, thì thật là khủng khiếp quá đi mất.Hiện tại Uông Ngân Long chính là loại người không sợ chết đó.“Cậu muốn chết đúng không? Tôi sẽ tác thành cho cậu.” Hoàng Thiên cũng đã giận dữ lên rồi, hướng thẳng đến vai Uông Ngân Long, rồi đâm một nhát."Ây da!” Uống Ngân Long thét lên một tiếng thảm khốc, suýt chút nữa là ngất đi vì đau rôi.“Hoàng Thiên.Mày đã có khí phách đến như thế, thì hôm nay nếu muốn chết chúng ta sẽ cùng chết!”.Uông Ngân Long nghiến răng mắng chửi.Hoàng Thiên vừa nhìn, tên này thực sự không dễ đối phó mà.Đúng là điếc không sợ súng mà, loại người này là phiền phức nhất đấy.“Bọn mày còn lề mề cái gì vậy hả? Tất cả xông lên, g**t ch*t tên Hoàng Thiên này cho tao!” Uông Ngân Long quát bọn đàn em của mình..

Uông Ngân Long tức giận đến mức toàn thân phát run lên, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cục diện đã đảo ngược hoàn toàn, cậu ta mang theo nhiều người như vậy, nhưng lại không thể làm gì được Hoàng Thiên ư.

“Mày không buông tạo ra đúng không? Được rồi, vậy thì hai chúng ta hãy đầu đến khi một mất một còn thì thôi!” 

Trên trán Uông Ngân Long nổi cả gân xanh lên, anh ta đã đánh mất đi lý trí luôn rồi.

Nhìn thấy bản chất thật của Uông Ngân Long, Hoàng Thiên thực sự cảm thấy có chút buồn cười.

Cái gì mà một mất một còn cơ chứ? Cậu cũng có tư cách đó à? 

“Cậu nghĩ rằng, cậu có tư cách để đánh nhau đến độ một mất một còn với tôi 

Hoàng Thiên nở một nụ cười mỉa mai rồi hỏi Uông Ngân Long.

Khi Uông Ngân Long vừa nhìn thấy Hoàng Thiên không mảy may coi trọng anh ta chút xíu nào, lòng tự tôn bị vỡ ra tan nát, khiến anh ta lập tức nóng nảy không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa! 

“Bọn bây cùng nhau xông lên đi, g**t ch*t Hoàng Thiên! Không cần quan tâm đến tao!” 

Uông Ngân Long lớn tiếng quát.

Kết quả là dù hàng chục tay đàn em của anh ta còn đang lo lắng do dự không dám ra tay, nhưng sau khi nghe thấy lời đó bọn họ đều đã hành động rồi.

Rất nhiều người đang lặng lẽ di chuyển về phía sau Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên để ý thấy tình hình không tốt cho lắm, vừa rồi anh không hề để ý tới những người này, bởi vì anh nghĩ đánh giặc thì phải bắt được tướng trước, nên đã khống chế Uông Ngân Long trong tay.

Nhưng anh thật không thể ngờ được tên Uống Ngân Long này lại là một tên lưu manh càn quấy, là loại mà thậm chí đến tính mạng của bản thân cũng không cần đấy.

Con người nếu như mà đến chết cũng không sợ, thì thật là khủng khiếp quá đi mất.

Hiện tại Uông Ngân Long chính là loại người không sợ chết đó.

“Cậu muốn chết đúng không? Tôi sẽ tác thành cho cậu.

” 

Hoàng Thiên cũng đã giận dữ lên rồi, hướng thẳng đến vai Uông Ngân Long, rồi đâm một nhát.

"Ây da!” 

Uống Ngân Long thét lên một tiếng thảm khốc, suýt chút nữa là ngất đi vì đau rôi.

“Hoàng Thiên.

Mày đã có khí phách đến như thế, thì hôm nay nếu muốn chết chúng ta sẽ cùng chết!”.

Uông Ngân Long nghiến răng mắng chửi.

Hoàng Thiên vừa nhìn, tên này thực sự không dễ đối phó mà.

Đúng là điếc không sợ súng mà, loại người này là phiền phức nhất đấy.

“Bọn mày còn lề mề cái gì vậy hả? Tất cả xông lên, g**t ch*t tên Hoàng Thiên này cho tao!” 

Uông Ngân Long quát bọn đàn em của mình.

.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Uông Ngân Long tức giận đến mức toàn thân phát run lên, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cục diện đã đảo ngược hoàn toàn, cậu ta mang theo nhiều người như vậy, nhưng lại không thể làm gì được Hoàng Thiên ư.“Mày không buông tạo ra đúng không? Được rồi, vậy thì hai chúng ta hãy đầu đến khi một mất một còn thì thôi!” Trên trán Uông Ngân Long nổi cả gân xanh lên, anh ta đã đánh mất đi lý trí luôn rồi.Nhìn thấy bản chất thật của Uông Ngân Long, Hoàng Thiên thực sự cảm thấy có chút buồn cười.Cái gì mà một mất một còn cơ chứ? Cậu cũng có tư cách đó à? “Cậu nghĩ rằng, cậu có tư cách để đánh nhau đến độ một mất một còn với tôi Hoàng Thiên nở một nụ cười mỉa mai rồi hỏi Uông Ngân Long.Khi Uông Ngân Long vừa nhìn thấy Hoàng Thiên không mảy may coi trọng anh ta chút xíu nào, lòng tự tôn bị vỡ ra tan nát, khiến anh ta lập tức nóng nảy không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa! “Bọn bây cùng nhau xông lên đi, g**t ch*t Hoàng Thiên! Không cần quan tâm đến tao!” Uông Ngân Long lớn tiếng quát.Kết quả là dù hàng chục tay đàn em của anh ta còn đang lo lắng do dự không dám ra tay, nhưng sau khi nghe thấy lời đó bọn họ đều đã hành động rồi.Rất nhiều người đang lặng lẽ di chuyển về phía sau Hoàng Thiên.Hoàng Thiên để ý thấy tình hình không tốt cho lắm, vừa rồi anh không hề để ý tới những người này, bởi vì anh nghĩ đánh giặc thì phải bắt được tướng trước, nên đã khống chế Uông Ngân Long trong tay.Nhưng anh thật không thể ngờ được tên Uống Ngân Long này lại là một tên lưu manh càn quấy, là loại mà thậm chí đến tính mạng của bản thân cũng không cần đấy.Con người nếu như mà đến chết cũng không sợ, thì thật là khủng khiếp quá đi mất.Hiện tại Uông Ngân Long chính là loại người không sợ chết đó.“Cậu muốn chết đúng không? Tôi sẽ tác thành cho cậu.” Hoàng Thiên cũng đã giận dữ lên rồi, hướng thẳng đến vai Uông Ngân Long, rồi đâm một nhát."Ây da!” Uống Ngân Long thét lên một tiếng thảm khốc, suýt chút nữa là ngất đi vì đau rôi.“Hoàng Thiên.Mày đã có khí phách đến như thế, thì hôm nay nếu muốn chết chúng ta sẽ cùng chết!”.Uông Ngân Long nghiến răng mắng chửi.Hoàng Thiên vừa nhìn, tên này thực sự không dễ đối phó mà.Đúng là điếc không sợ súng mà, loại người này là phiền phức nhất đấy.“Bọn mày còn lề mề cái gì vậy hả? Tất cả xông lên, g**t ch*t tên Hoàng Thiên này cho tao!” Uông Ngân Long quát bọn đàn em của mình..

Chương 1079: Không Cần Quan Tâm Đến Tao!”