Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1102: Sao Anh Ta Có Thể Chịu Được

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Uông Hạc dọa nạt muốn giết cô ta, trong đó là hàm ý gì.Cô ta đương nhiên hiểurõ.Nghĩ tới cha mình, trước đây không ít lần giúp đỡ Uông Hạc, giúp Uông Hạc phất lên, và trở thành một nhân vật có máu mặt ở thành phố Hải Dương.Nhưng sau này Uông Hạc học không giỏi, luôn ỷ vào sự giàu có của mình.Thành lập một nhóm xã hội đen, ở thành phố Hải Dương càn quấy suốt nhiều năm.Cha của Trịnh Mỹ Hồng cũng rất hối hận, nhưng đã không còn cách nào khác, quay mặt đi, giúp đỡ Uông Hạc đứng dậy, nhưng Uông Hạc không đi theo con đường chính nghĩa, mà trở thành một kẻ vô ơn, đối với nhà họ Trịnh một chút biết ơn cũng không hề có.Nghĩ tới mấy điều này, Trịnh Mỹ Hồng thấy bản thân thật có lỗi với cha mình.Cha cô và Hoàng Văn Thành là bạn thân, với sự giúp đỡ của Hoàng Văn Thành, cha mới có thể gây dựng được một công ty gia đình.Nhưng lúc cha cô ta vô ý không biết tại sao lại kết giao bạn bè như Uông Hạc được?Trịnh Mỹ Hồng thực sự càng lúc càng tức giận, phải lựa chọn giữa nhà họ Uông và nhà họ Hoàng, cô ta đương nhiên thân thiết với nhà họ Hoàng hơn, vì vậy cô ta muốn giúp đỡ Hoàng Thiên, bắt Uống Ngân Long đưa tới cho Hoàng Thiên.Nhưng sao có thể nghĩ tới, đột nhiên xảy ra chuyện như thế này, Uông Hạc đích thân dẫn người tới giải cứu Uông Ngân Long.Trước khi đi Uông Hạc còn để lại những lời nói khiến người khác kinh tởm đến vậy, khiến Trịnh Mỹ Hồng tái mặt vì giận giữ.“Chị Hồng, tôi không muốn nói đâu.Chị cứ muốn tôi nói, chị xem, khiến chị tức điên lên như vậy?”Tôn Hoắc Tầm thở dài nói với Trịnh Mỹ Hồng.“Không sao đâu.”Trịnh Mỹ Hồng nghiêm mặt lại, không còn gì để nói nữa.Một câu cũng khôngmuốn nhắc lại nữa.Hoàng Thiên thấy rõ được điều này, Trịnh Mỹ Hồng đã tức điên lên rồi, sợ là không cho Uông Hạc một bài học sâu sắc thì cơn giận của cô không thể xả ra được.Chẳng qua Hoàng Thiên cũng chẳng nói nhiều, anh lái xe thẳng đến thành phố Bắc Ninh.Rất nhanh đã vào tới thành phố rồi.“Cậu Thiên, đến bệnh viện thành phố đi, trong này điều kiện y tế tốt hơn hẳn.Trịnh Mỹ Hồng nói với Hoàng Thiên.“Không được, bệnh viện không thể điều trị gãy xương cụt như vậy, làm không tốt chân của cả ba người bọn họ đều phải cắt cụt đi.”Hoàng Thiên nói.“Đừng mà! Anh là chủ nhân nhà họ Hoàng phải không? Anh là bạn của chị Hồng, nhất định phải giúp tôi, tôi vẫn còn trẻ tuổi”Tôn Hoắc Tầm khóc, anh ta không cam tâm, còn trẻ mà đã trở thành tàn phế, sao anh ta có thể chịu được?“Cậu không cần lo lắng, tôi đã hứa rồi, nhất định sẽ thực hiện”.

Uông Hạc dọa nạt muốn giết cô ta, trong đó là hàm ý gì.

Cô ta đương nhiên hiểu

rõ.

Nghĩ tới cha mình, trước đây không ít lần giúp đỡ Uông Hạc, giúp Uông Hạc phất lên, và trở thành một nhân vật có máu mặt ở thành phố Hải Dương.

Nhưng sau này Uông Hạc học không giỏi, luôn ỷ vào sự giàu có của mình.

Thành lập một nhóm xã hội đen, ở thành phố Hải Dương càn quấy suốt nhiều năm.

Cha của Trịnh Mỹ Hồng cũng rất hối hận, nhưng đã không còn cách nào khác, quay mặt đi, giúp đỡ Uông Hạc đứng dậy, nhưng Uông Hạc không đi theo con đường chính nghĩa, mà trở thành một kẻ vô ơn, đối với nhà họ Trịnh một chút biết ơn cũng không hề có.

Nghĩ tới mấy điều này, Trịnh Mỹ Hồng thấy bản thân thật có lỗi với cha mình.

Cha cô và Hoàng Văn Thành là bạn thân, với sự giúp đỡ của Hoàng Văn Thành, cha mới có thể gây dựng được một công ty gia đình.

Nhưng lúc cha cô ta vô ý không biết tại sao lại kết giao bạn bè như Uông Hạc được?

Trịnh Mỹ Hồng thực sự càng lúc càng tức giận, phải lựa chọn giữa nhà họ Uông và nhà họ Hoàng, cô ta đương nhiên thân thiết với nhà họ Hoàng hơn, vì vậy cô ta muốn giúp đỡ Hoàng Thiên, bắt Uống Ngân Long đưa tới cho Hoàng Thiên.

Nhưng sao có thể nghĩ tới, đột nhiên xảy ra chuyện như thế này, Uông Hạc đích thân dẫn người tới giải cứu Uông Ngân Long.

Trước khi đi Uông Hạc còn để lại những lời nói khiến người khác kinh tởm đến vậy, khiến Trịnh Mỹ Hồng tái mặt vì giận giữ.

“Chị Hồng, tôi không muốn nói đâu.

Chị cứ muốn tôi nói, chị xem, khiến chị tức điên lên như vậy?”

Tôn Hoắc Tầm thở dài nói với Trịnh Mỹ Hồng.

“Không sao đâu.”

Trịnh Mỹ Hồng nghiêm mặt lại, không còn gì để nói nữa.

Một câu cũng không

muốn nhắc lại nữa.

Hoàng Thiên thấy rõ được điều này, Trịnh Mỹ Hồng đã tức điên lên rồi, sợ là không cho Uông Hạc một bài học sâu sắc thì cơn giận của cô không thể xả ra được.

Chẳng qua Hoàng Thiên cũng chẳng nói nhiều, anh lái xe thẳng đến thành phố Bắc Ninh.

Rất nhanh đã vào tới thành phố rồi.

“Cậu Thiên, đến bệnh viện thành phố đi, trong này điều kiện y tế tốt hơn hẳn.

Trịnh Mỹ Hồng nói với Hoàng Thiên.

“Không được, bệnh viện không thể điều trị gãy xương cụt như vậy, làm không tốt chân của cả ba người bọn họ đều phải cắt cụt đi.”

Hoàng Thiên nói.

“Đừng mà! Anh là chủ nhân nhà họ Hoàng phải không? Anh là bạn của chị Hồng, nhất định phải giúp tôi, tôi vẫn còn trẻ tuổi”

Tôn Hoắc Tầm khóc, anh ta không cam tâm, còn trẻ mà đã trở thành tàn phế, sao anh ta có thể chịu được?

“Cậu không cần lo lắng, tôi đã hứa rồi, nhất định sẽ thực hiện”.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Uông Hạc dọa nạt muốn giết cô ta, trong đó là hàm ý gì.Cô ta đương nhiên hiểurõ.Nghĩ tới cha mình, trước đây không ít lần giúp đỡ Uông Hạc, giúp Uông Hạc phất lên, và trở thành một nhân vật có máu mặt ở thành phố Hải Dương.Nhưng sau này Uông Hạc học không giỏi, luôn ỷ vào sự giàu có của mình.Thành lập một nhóm xã hội đen, ở thành phố Hải Dương càn quấy suốt nhiều năm.Cha của Trịnh Mỹ Hồng cũng rất hối hận, nhưng đã không còn cách nào khác, quay mặt đi, giúp đỡ Uông Hạc đứng dậy, nhưng Uông Hạc không đi theo con đường chính nghĩa, mà trở thành một kẻ vô ơn, đối với nhà họ Trịnh một chút biết ơn cũng không hề có.Nghĩ tới mấy điều này, Trịnh Mỹ Hồng thấy bản thân thật có lỗi với cha mình.Cha cô và Hoàng Văn Thành là bạn thân, với sự giúp đỡ của Hoàng Văn Thành, cha mới có thể gây dựng được một công ty gia đình.Nhưng lúc cha cô ta vô ý không biết tại sao lại kết giao bạn bè như Uông Hạc được?Trịnh Mỹ Hồng thực sự càng lúc càng tức giận, phải lựa chọn giữa nhà họ Uông và nhà họ Hoàng, cô ta đương nhiên thân thiết với nhà họ Hoàng hơn, vì vậy cô ta muốn giúp đỡ Hoàng Thiên, bắt Uống Ngân Long đưa tới cho Hoàng Thiên.Nhưng sao có thể nghĩ tới, đột nhiên xảy ra chuyện như thế này, Uông Hạc đích thân dẫn người tới giải cứu Uông Ngân Long.Trước khi đi Uông Hạc còn để lại những lời nói khiến người khác kinh tởm đến vậy, khiến Trịnh Mỹ Hồng tái mặt vì giận giữ.“Chị Hồng, tôi không muốn nói đâu.Chị cứ muốn tôi nói, chị xem, khiến chị tức điên lên như vậy?”Tôn Hoắc Tầm thở dài nói với Trịnh Mỹ Hồng.“Không sao đâu.”Trịnh Mỹ Hồng nghiêm mặt lại, không còn gì để nói nữa.Một câu cũng khôngmuốn nhắc lại nữa.Hoàng Thiên thấy rõ được điều này, Trịnh Mỹ Hồng đã tức điên lên rồi, sợ là không cho Uông Hạc một bài học sâu sắc thì cơn giận của cô không thể xả ra được.Chẳng qua Hoàng Thiên cũng chẳng nói nhiều, anh lái xe thẳng đến thành phố Bắc Ninh.Rất nhanh đã vào tới thành phố rồi.“Cậu Thiên, đến bệnh viện thành phố đi, trong này điều kiện y tế tốt hơn hẳn.Trịnh Mỹ Hồng nói với Hoàng Thiên.“Không được, bệnh viện không thể điều trị gãy xương cụt như vậy, làm không tốt chân của cả ba người bọn họ đều phải cắt cụt đi.”Hoàng Thiên nói.“Đừng mà! Anh là chủ nhân nhà họ Hoàng phải không? Anh là bạn của chị Hồng, nhất định phải giúp tôi, tôi vẫn còn trẻ tuổi”Tôn Hoắc Tầm khóc, anh ta không cam tâm, còn trẻ mà đã trở thành tàn phế, sao anh ta có thể chịu được?“Cậu không cần lo lắng, tôi đã hứa rồi, nhất định sẽ thực hiện”.

Chương 1102: Sao Anh Ta Có Thể Chịu Được