Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 1104: Tôi Yên Tâm Rồi”

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Lão Lâm đây được mệnh danh là vua của các loài thuốc, vết thương này sao làm khó được ông ấy” Hoàng Thiên nói.“Quá kinh ngạc rồi, tôi đi cùng với cậu chủ Thiên được mở mang tầm mắt” Trịnh Mỹ Hồng cảm thán thốt lên.Trong thời gian ngắn, Đào Văn Lâm cũng đã chữa trị xong chân gãy cho hai người còn lại.Thấy Tiêu Văn Hạ tự tay mang vào một chậu to, bên trong là thảo mộc đã được đun sôi.Đào Văn Lâm đích thân bôi thuốc cho ba người Tôn Hoắc Tâm bọn họ, loại này là thuốc ông ta tự tay làm, hiệu quả khá tuyệt vời.Sau khi bôi thuốc cho Tôn Hoắc Tầm ba người họ, Tôn Hoắc Tâm cũng cảm thấy choáng váng.“Thầy Lâm, chân của tôi cần mấy tháng mới khỏe trở lại?” Tôn Hoắc Tâm lo lắng hỏi Đào Văn Lâm.“Mấy tháng? Mẹ nó chứ, cậu tưởng danh hiệu vua của các loài thuốc của tôi đi lừa mọi người sao?” Đào Văn Lâm nghe vậy bất đắc dĩ, trợn tròn mắt lên nhìn Tôn Hoắc Tầm, thầm nghĩ thằng nhóc này không biết ăn nói.Làm Tôn Hoắc Tâm sửng sốt, nhanh chóng đáp lại: “Này, vậy cần bao lâu mới có thể bình phục lại? Thầy Lâm, ông đừng tức giận, tôi cảm thấy chân của mình bị thương rất nặng, ít nhất phải mấy tháng mới có thể bình phục là chuyện không hề sai.” “Haha, cậu nhóc thật tốt số, là cậu Thiên quan tâm cậu đấy.Nói cho cậu biết, nhiều nhất là một tuần, cậu có thể đá bóng trên mặt đất mà không hề có vấn đề gì.” Đào Văn Lâm rất tự tin nói.Tôn Hoắc Tầm như quay cuồng trong đầu, không dám tin rằng đây là sự thật.Trịnh Mỹ Hồng cũng khó tin nổi điều này.Hôm nay cô thực sự nghi ngờ về cuộc sống.Trên thế gian sao có thể có y học thần kì như vậy? Nhân tài Hoàng Thiênchiêu mộ, thật đáng kinh ngạc.Trịnh Mỹ Hồng thầm thở dài trong lòng.“Được rồi cô Hồng à, để ba người bọn họ ở đây phục hồi vết thương, đợi vết thương khỏi rồi lại đưa họ rời đi” Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.“Được rồi cậu chủ Thiên, có thầy Lâm ở đây.Tôi yên tâm rồi” Trịnh Mỹ Hồng gật đầu nói.Hoàng Thiên không nói gì nữa, đưa Trịnh Mỹ Hồng ra khỏi trung tâm giải trí.Sau khi ra tới ngoài, Trịnh Mỹ Hồng lên xe của Hoàng Thiên.“Cô Hồng này, từ giờ trở đi, cô phải cẩn thận một chút.” Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.Trịnh Mỹ Hồng giật mình.Nhưng ngay sau đó, cô ta hiểu ý của Hoàng Thiên.Uông Hạc đã cứu được Uông Ngân Long đi, hơn nữa Uông Hạc còn để lại lời nói độc ác, muốn báo thù cô ta.Gần đây thực sự cần cẩn thận một chút, đề phòng bị nhà họ Uông âm mưu tính kế.“Tôi biết rồi, anh không cần lo lắng đầu, không thể có chuyện gì đâu.” Trịnh Mỹ Hồng gật đầu nói.“Sao có thể không lo lắng chứ? Cô vì giúp đỡ tôi, mới gây thù với cha con họ Uông” Hoàng Thiên rất nghiêm túc nói.Nghe đến đây, trong lòng Trịnh Mỹ Hồng cảm thấy chút ấm áp.Cô ta cảm thấy Hoàng Thiên quá thấu tình đạt lí, hơn nữa còn rất có trách nhiệm.“Cảm ơn anh”.

“Lão Lâm đây được mệnh danh là vua của các loài thuốc, vết thương này sao làm khó được ông ấy” Hoàng Thiên nói.

“Quá kinh ngạc rồi, tôi đi cùng với cậu chủ Thiên được mở mang tầm mắt” 

Trịnh Mỹ Hồng cảm thán thốt lên.

Trong thời gian ngắn, Đào Văn Lâm cũng đã chữa trị xong chân gãy cho hai người còn lại.

Thấy Tiêu Văn Hạ tự tay mang vào một chậu to, bên trong là thảo mộc đã được đun sôi.

Đào Văn Lâm đích thân bôi thuốc cho ba người Tôn Hoắc Tâm bọn họ, loại này là thuốc ông ta tự tay làm, hiệu quả khá tuyệt vời.

Sau khi bôi thuốc cho Tôn Hoắc Tầm ba người họ, Tôn Hoắc Tâm cũng cảm thấy choáng váng.

“Thầy Lâm, chân của tôi cần mấy tháng mới khỏe trở lại?” 

Tôn Hoắc Tâm lo lắng hỏi Đào Văn Lâm.

“Mấy tháng? Mẹ nó chứ, cậu tưởng danh hiệu vua của các loài thuốc của tôi đi lừa mọi người sao?” 

Đào Văn Lâm nghe vậy bất đắc dĩ, trợn tròn mắt lên nhìn Tôn Hoắc Tầm, thầm nghĩ thằng nhóc này không biết ăn nói.

Làm Tôn Hoắc Tâm sửng sốt, nhanh chóng đáp lại: “Này, vậy cần bao lâu mới có thể bình phục lại? Thầy Lâm, ông đừng tức giận, tôi cảm thấy chân của mình bị thương rất nặng, ít nhất phải mấy tháng mới có thể bình phục là chuyện không hề sai.

” 

“Haha, cậu nhóc thật tốt số, là cậu Thiên quan tâm cậu đấy.

Nói cho cậu biết, nhiều nhất là một tuần, cậu có thể đá bóng trên mặt đất mà không hề có vấn đề gì.

” 

Đào Văn Lâm rất tự tin nói.

Tôn Hoắc Tầm như quay cuồng trong đầu, không dám tin rằng đây là sự thật.

Trịnh Mỹ Hồng cũng khó tin nổi điều này.

Hôm nay cô thực sự nghi ngờ về cuộc sống.

Trên thế gian sao có thể có y học thần kì như vậy? Nhân tài Hoàng Thiênchiêu mộ, thật đáng kinh ngạc.

Trịnh Mỹ Hồng thầm thở dài trong lòng.

“Được rồi cô Hồng à, để ba người bọn họ ở đây phục hồi vết thương, đợi vết thương khỏi rồi lại đưa họ rời đi” 

Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.

“Được rồi cậu chủ Thiên, có thầy Lâm ở đây.

Tôi yên tâm rồi” 

Trịnh Mỹ Hồng gật đầu nói.

Hoàng Thiên không nói gì nữa, đưa Trịnh Mỹ Hồng ra khỏi trung tâm giải trí.

Sau khi ra tới ngoài, Trịnh Mỹ Hồng lên xe của Hoàng Thiên.

“Cô Hồng này, từ giờ trở đi, cô phải cẩn thận một chút.

” 

Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.

Trịnh Mỹ Hồng giật mình.

Nhưng ngay sau đó, cô ta hiểu ý của Hoàng Thiên.

Uông Hạc đã cứu được Uông Ngân Long đi, hơn nữa Uông Hạc còn để lại lời nói độc ác, muốn báo thù cô ta.

Gần đây thực sự cần cẩn thận một chút, đề phòng bị nhà họ Uông âm mưu tính kế.

“Tôi biết rồi, anh không cần lo lắng đầu, không thể có chuyện gì đâu.

” 

Trịnh Mỹ Hồng gật đầu nói.

“Sao có thể không lo lắng chứ? Cô vì giúp đỡ tôi, mới gây thù với cha con họ Uông” 

Hoàng Thiên rất nghiêm túc nói.

Nghe đến đây, trong lòng Trịnh Mỹ Hồng cảm thấy chút ấm áp.

Cô ta cảm thấy Hoàng Thiên quá thấu tình đạt lí, hơn nữa còn rất có trách nhiệm.

“Cảm ơn anh”.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… “Lão Lâm đây được mệnh danh là vua của các loài thuốc, vết thương này sao làm khó được ông ấy” Hoàng Thiên nói.“Quá kinh ngạc rồi, tôi đi cùng với cậu chủ Thiên được mở mang tầm mắt” Trịnh Mỹ Hồng cảm thán thốt lên.Trong thời gian ngắn, Đào Văn Lâm cũng đã chữa trị xong chân gãy cho hai người còn lại.Thấy Tiêu Văn Hạ tự tay mang vào một chậu to, bên trong là thảo mộc đã được đun sôi.Đào Văn Lâm đích thân bôi thuốc cho ba người Tôn Hoắc Tâm bọn họ, loại này là thuốc ông ta tự tay làm, hiệu quả khá tuyệt vời.Sau khi bôi thuốc cho Tôn Hoắc Tầm ba người họ, Tôn Hoắc Tâm cũng cảm thấy choáng váng.“Thầy Lâm, chân của tôi cần mấy tháng mới khỏe trở lại?” Tôn Hoắc Tâm lo lắng hỏi Đào Văn Lâm.“Mấy tháng? Mẹ nó chứ, cậu tưởng danh hiệu vua của các loài thuốc của tôi đi lừa mọi người sao?” Đào Văn Lâm nghe vậy bất đắc dĩ, trợn tròn mắt lên nhìn Tôn Hoắc Tầm, thầm nghĩ thằng nhóc này không biết ăn nói.Làm Tôn Hoắc Tâm sửng sốt, nhanh chóng đáp lại: “Này, vậy cần bao lâu mới có thể bình phục lại? Thầy Lâm, ông đừng tức giận, tôi cảm thấy chân của mình bị thương rất nặng, ít nhất phải mấy tháng mới có thể bình phục là chuyện không hề sai.” “Haha, cậu nhóc thật tốt số, là cậu Thiên quan tâm cậu đấy.Nói cho cậu biết, nhiều nhất là một tuần, cậu có thể đá bóng trên mặt đất mà không hề có vấn đề gì.” Đào Văn Lâm rất tự tin nói.Tôn Hoắc Tầm như quay cuồng trong đầu, không dám tin rằng đây là sự thật.Trịnh Mỹ Hồng cũng khó tin nổi điều này.Hôm nay cô thực sự nghi ngờ về cuộc sống.Trên thế gian sao có thể có y học thần kì như vậy? Nhân tài Hoàng Thiênchiêu mộ, thật đáng kinh ngạc.Trịnh Mỹ Hồng thầm thở dài trong lòng.“Được rồi cô Hồng à, để ba người bọn họ ở đây phục hồi vết thương, đợi vết thương khỏi rồi lại đưa họ rời đi” Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.“Được rồi cậu chủ Thiên, có thầy Lâm ở đây.Tôi yên tâm rồi” Trịnh Mỹ Hồng gật đầu nói.Hoàng Thiên không nói gì nữa, đưa Trịnh Mỹ Hồng ra khỏi trung tâm giải trí.Sau khi ra tới ngoài, Trịnh Mỹ Hồng lên xe của Hoàng Thiên.“Cô Hồng này, từ giờ trở đi, cô phải cẩn thận một chút.” Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.Trịnh Mỹ Hồng giật mình.Nhưng ngay sau đó, cô ta hiểu ý của Hoàng Thiên.Uông Hạc đã cứu được Uông Ngân Long đi, hơn nữa Uông Hạc còn để lại lời nói độc ác, muốn báo thù cô ta.Gần đây thực sự cần cẩn thận một chút, đề phòng bị nhà họ Uông âm mưu tính kế.“Tôi biết rồi, anh không cần lo lắng đầu, không thể có chuyện gì đâu.” Trịnh Mỹ Hồng gật đầu nói.“Sao có thể không lo lắng chứ? Cô vì giúp đỡ tôi, mới gây thù với cha con họ Uông” Hoàng Thiên rất nghiêm túc nói.Nghe đến đây, trong lòng Trịnh Mỹ Hồng cảm thấy chút ấm áp.Cô ta cảm thấy Hoàng Thiên quá thấu tình đạt lí, hơn nữa còn rất có trách nhiệm.“Cảm ơn anh”.

Chương 1104: Tôi Yên Tâm Rồi”