Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 1107: “vậy Thì Xin Cảm Ơn”
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Trịnh Mỹ Hồng ừ một tiếng, nói: “Tôi có một ít thuộc hạ giúp đỡ, mặc dù ba người Tôn Hoắc Tầm bị đánh gãy chân, nhưng tôi vẫn còn mấy người giúp đỡ, bọn họ sẽ đi cùng tôi”.Hoàng Thiên nghe xong thì cười một tiếng, hỏi Trịnh Mỹ Hồng: “Thuộc hạ của cô có ai là cao thủ sao?” Trịnh Mỹ Hồng hơi giật mình, nói: “Có, Tôn Hoắc Tâm chính là cao thủ lợi hại nhất” Hoàng Thiên nghe xong thì giở khóc giở cười, với trình độ của tên Tôn Hoắc Tầm kia mà là cao thủ lợi hại nhất.Như vậy thì chỉ có thể nói, thuộc hạ của Trịnh Mỹ Hồng người này không bằng người kia, tất cả đều quá bình thường.Với cái sức chiến đấu này thì làm sao có thể đấu được với Uông Hạc? bây giờ Trịnh Mỹ Hồng mà đi đến chỗ cha cô ta thì đúng chất là đi nội mạng.“Đừng từ chối, bây giờ tôi gọi thêm người, cùng cô đi đến chỗ cha cô” Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.Thấy Trịnh Mỹ Hồng còn muốn từ chối, Hoàng Thiên nói: “Đây không phải vì muốn giúp cô, tôi với cha con nhà họ Uông còn có một món nợ chưa tính, đây coi như là tôi đang xử lý chuyện của mình, cho nên cô không cần phải cảm thấy xấu hỏ." Trịnh Mỹ Hồng thất Hoàng Thiên nói như vậy, trong lòng cô cũng bình tĩnh hơn nhiều.“Vậy thì xin cảm ơn” Trịnh Mỹ Hồng cảm kích nhìn Hoàng Thiên nói.Hoàng Thiên không nói gì, anh gọi điện thoại cho Lã Việt, bảo Lã Việt chuẩn bị sẵn sàng, cùng anh xuất phát ngay.Sau khi Lã Việt tiếp nhận mệnh lệnh của Hoàng Thiên thì lập tức hành động.Hiện tại Trịnh Mỹ Hồng cũng bình tĩnh hơn rất nhiều, đừng thấy cô ta là phụ nữ mà kinh thường, thật ra cô ta không phải người bình thường, vừa nãy là do cô ta quá lo lắng cho cha nên mới hoảng loạn thành như thế.Mà lúc này có Hoàng Thiên giúp đỡ, cô đã khống chế được tâm trạng phức tạp của mình, hận Uông Hạc đến nghiến răng nghiến lợi.Hoàng Thiên lái xe đưa Trịnh Mỹ Hồng rời khỏi bờ sông.Theo lời nói của Trịnh Mỹ Hồng thì cha cô ta ở huyện Tam Đảo, đó là một quận trực thuộc thành phố Bắc Ninh.Nơi đó cũng là quê quán của Trịnh Mỹ Hồng, hai năm nay cha của cô rất khiêm tốn, đã về quê dưỡng lão.Nhưng với khối tài sản trên trăm nghìn tỷ đồng, cha cô không có cách nào để khiêm tốn cả, tất cả mọi người trong huyện đều biết tỷ phú Trịnh Chính Trung đã trở về.Các cụ có cấu cây to đón gió, Trịnh Chính Trung có rất nhiều tiền, lo lắng mình sẽ bị bắt cóc cho nên đã thuê mấy vệ sĩ để bảo vệ sự an toàn của ngôi nhà.Hơn nữa ông ta cũng thuê cho Trịnh Mỹ Hồng mấy người vệ sĩ, Tôn Hoắc Tâm chính là người đánh nhau giỏi nhất đám.Tất cả vệ sĩ trong nhà Trịnh Chính Trung cộng lại cũng chỉ có mười người, làm sao có thể là đối thủ của Uông Hạc? Trịnh Mỹ Hồng cũng rõ ràng chuyện này, cho nên cô vô cùng lo lắng, biết bây giờ trong nhà đã trở thành một mảnh hỗn lộn.Sau khi ra khỏi thành phố, Hoàng Thiên và Lã Việt tụ họp ở vùng ngoại ô.Nhìn Lã Việt, không biết anh ta mang theo bao nhiêu người nữa, chỉ riêng đoàn xe đã kéo dài hơn một dặm..truyện ngôn tình“Cậu Thiên, chúng ta đi đâu?” Lã Việt rất vui vẻ, việc anh ta tự hào nhất đó chính là có thể làm việc cho Hoàng Thiên.Hoàng Thiên nhìn Lã Việt, vẻ mặt rất nghiêm trọng, anh biết chuyện lần này có hơi khó giải quyết..
Trịnh Mỹ Hồng ừ một tiếng, nói: “Tôi có một ít thuộc hạ giúp đỡ, mặc dù ba người Tôn Hoắc Tầm bị đánh gãy chân, nhưng tôi vẫn còn mấy người giúp đỡ, bọn họ sẽ đi cùng tôi”.
Hoàng Thiên nghe xong thì cười một tiếng, hỏi Trịnh Mỹ Hồng: “Thuộc hạ của cô có ai là cao thủ sao?”
Trịnh Mỹ Hồng hơi giật mình, nói: “Có, Tôn Hoắc Tâm chính là cao thủ lợi hại nhất”
Hoàng Thiên nghe xong thì giở khóc giở cười, với trình độ của tên Tôn Hoắc Tầm kia mà là cao thủ lợi hại nhất.
Như vậy thì chỉ có thể nói, thuộc hạ của Trịnh Mỹ Hồng người này không bằng người kia, tất cả đều quá bình thường.
Với cái sức chiến đấu này thì làm sao có thể đấu được với Uông Hạc? bây giờ
Trịnh Mỹ Hồng mà đi đến chỗ cha cô ta thì đúng chất là đi nội mạng.
“Đừng từ chối, bây giờ tôi gọi thêm người, cùng cô đi đến chỗ cha cô”
Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.
Thấy Trịnh Mỹ Hồng còn muốn từ chối, Hoàng Thiên nói: “Đây không phải vì muốn giúp cô, tôi với cha con nhà họ Uông còn có một món nợ chưa tính, đây coi như là tôi đang xử lý chuyện của mình, cho nên cô không cần phải cảm thấy xấu hỏ.
"
Trịnh Mỹ Hồng thất Hoàng Thiên nói như vậy, trong lòng cô cũng bình tĩnh hơn nhiều.
“Vậy thì xin cảm ơn”
Trịnh Mỹ Hồng cảm kích nhìn Hoàng Thiên nói.
Hoàng Thiên không nói gì, anh gọi điện thoại cho Lã Việt, bảo Lã Việt chuẩn bị sẵn sàng, cùng anh xuất phát ngay.
Sau khi Lã Việt tiếp nhận mệnh lệnh của Hoàng Thiên thì lập tức hành động.
Hiện tại Trịnh Mỹ Hồng cũng bình tĩnh hơn rất nhiều, đừng thấy cô ta là phụ nữ mà kinh thường, thật ra cô ta không phải người bình thường, vừa nãy là do cô ta quá lo lắng cho cha nên mới hoảng loạn thành như thế.
Mà lúc này có Hoàng Thiên giúp đỡ, cô đã khống chế được tâm trạng phức tạp của mình, hận Uông Hạc đến nghiến răng nghiến lợi.
Hoàng Thiên lái xe đưa Trịnh Mỹ Hồng rời khỏi bờ sông.
Theo lời nói của Trịnh Mỹ Hồng thì cha cô ta ở huyện Tam Đảo, đó là một quận trực thuộc thành phố Bắc Ninh.
Nơi đó cũng là quê quán của Trịnh Mỹ Hồng, hai năm nay cha của cô rất khiêm tốn, đã về quê dưỡng lão.
Nhưng với khối tài sản trên trăm nghìn tỷ đồng, cha cô không có cách nào để khiêm tốn cả, tất cả mọi người trong huyện đều biết tỷ phú Trịnh Chính Trung đã trở về.
Các cụ có cấu cây to đón gió, Trịnh Chính Trung có rất nhiều tiền, lo lắng mình sẽ bị bắt cóc cho nên đã thuê mấy vệ sĩ để bảo vệ sự an toàn của ngôi nhà.
Hơn nữa ông ta cũng thuê cho Trịnh Mỹ Hồng mấy người vệ sĩ, Tôn Hoắc Tâm chính là người đánh nhau giỏi nhất đám.
Tất cả vệ sĩ trong nhà Trịnh Chính Trung cộng lại cũng chỉ có mười người, làm sao có thể là đối thủ của Uông Hạc?
Trịnh Mỹ Hồng cũng rõ ràng chuyện này, cho nên cô vô cùng lo lắng, biết bây giờ trong nhà đã trở thành một mảnh hỗn lộn.
Sau khi ra khỏi thành phố, Hoàng Thiên và Lã Việt tụ họp ở vùng ngoại ô.
Nhìn Lã Việt, không biết anh ta mang theo bao nhiêu người nữa, chỉ riêng đoàn xe đã kéo dài hơn một dặm.
.
truyện ngôn tình
“Cậu Thiên, chúng ta đi đâu?”
Lã Việt rất vui vẻ, việc anh ta tự hào nhất đó chính là có thể làm việc cho Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên nhìn Lã Việt, vẻ mặt rất nghiêm trọng, anh biết chuyện lần này có hơi khó giải quyết.
.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… Trịnh Mỹ Hồng ừ một tiếng, nói: “Tôi có một ít thuộc hạ giúp đỡ, mặc dù ba người Tôn Hoắc Tầm bị đánh gãy chân, nhưng tôi vẫn còn mấy người giúp đỡ, bọn họ sẽ đi cùng tôi”.Hoàng Thiên nghe xong thì cười một tiếng, hỏi Trịnh Mỹ Hồng: “Thuộc hạ của cô có ai là cao thủ sao?” Trịnh Mỹ Hồng hơi giật mình, nói: “Có, Tôn Hoắc Tâm chính là cao thủ lợi hại nhất” Hoàng Thiên nghe xong thì giở khóc giở cười, với trình độ của tên Tôn Hoắc Tầm kia mà là cao thủ lợi hại nhất.Như vậy thì chỉ có thể nói, thuộc hạ của Trịnh Mỹ Hồng người này không bằng người kia, tất cả đều quá bình thường.Với cái sức chiến đấu này thì làm sao có thể đấu được với Uông Hạc? bây giờ Trịnh Mỹ Hồng mà đi đến chỗ cha cô ta thì đúng chất là đi nội mạng.“Đừng từ chối, bây giờ tôi gọi thêm người, cùng cô đi đến chỗ cha cô” Hoàng Thiên nói với Trịnh Mỹ Hồng.Thấy Trịnh Mỹ Hồng còn muốn từ chối, Hoàng Thiên nói: “Đây không phải vì muốn giúp cô, tôi với cha con nhà họ Uông còn có một món nợ chưa tính, đây coi như là tôi đang xử lý chuyện của mình, cho nên cô không cần phải cảm thấy xấu hỏ." Trịnh Mỹ Hồng thất Hoàng Thiên nói như vậy, trong lòng cô cũng bình tĩnh hơn nhiều.“Vậy thì xin cảm ơn” Trịnh Mỹ Hồng cảm kích nhìn Hoàng Thiên nói.Hoàng Thiên không nói gì, anh gọi điện thoại cho Lã Việt, bảo Lã Việt chuẩn bị sẵn sàng, cùng anh xuất phát ngay.Sau khi Lã Việt tiếp nhận mệnh lệnh của Hoàng Thiên thì lập tức hành động.Hiện tại Trịnh Mỹ Hồng cũng bình tĩnh hơn rất nhiều, đừng thấy cô ta là phụ nữ mà kinh thường, thật ra cô ta không phải người bình thường, vừa nãy là do cô ta quá lo lắng cho cha nên mới hoảng loạn thành như thế.Mà lúc này có Hoàng Thiên giúp đỡ, cô đã khống chế được tâm trạng phức tạp của mình, hận Uông Hạc đến nghiến răng nghiến lợi.Hoàng Thiên lái xe đưa Trịnh Mỹ Hồng rời khỏi bờ sông.Theo lời nói của Trịnh Mỹ Hồng thì cha cô ta ở huyện Tam Đảo, đó là một quận trực thuộc thành phố Bắc Ninh.Nơi đó cũng là quê quán của Trịnh Mỹ Hồng, hai năm nay cha của cô rất khiêm tốn, đã về quê dưỡng lão.Nhưng với khối tài sản trên trăm nghìn tỷ đồng, cha cô không có cách nào để khiêm tốn cả, tất cả mọi người trong huyện đều biết tỷ phú Trịnh Chính Trung đã trở về.Các cụ có cấu cây to đón gió, Trịnh Chính Trung có rất nhiều tiền, lo lắng mình sẽ bị bắt cóc cho nên đã thuê mấy vệ sĩ để bảo vệ sự an toàn của ngôi nhà.Hơn nữa ông ta cũng thuê cho Trịnh Mỹ Hồng mấy người vệ sĩ, Tôn Hoắc Tâm chính là người đánh nhau giỏi nhất đám.Tất cả vệ sĩ trong nhà Trịnh Chính Trung cộng lại cũng chỉ có mười người, làm sao có thể là đối thủ của Uông Hạc? Trịnh Mỹ Hồng cũng rõ ràng chuyện này, cho nên cô vô cùng lo lắng, biết bây giờ trong nhà đã trở thành một mảnh hỗn lộn.Sau khi ra khỏi thành phố, Hoàng Thiên và Lã Việt tụ họp ở vùng ngoại ô.Nhìn Lã Việt, không biết anh ta mang theo bao nhiêu người nữa, chỉ riêng đoàn xe đã kéo dài hơn một dặm..truyện ngôn tình“Cậu Thiên, chúng ta đi đâu?” Lã Việt rất vui vẻ, việc anh ta tự hào nhất đó chính là có thể làm việc cho Hoàng Thiên.Hoàng Thiên nhìn Lã Việt, vẻ mặt rất nghiêm trọng, anh biết chuyện lần này có hơi khó giải quyết..