Tác giả:

Chương 1: Cô sắp chết rồi *Hoắc Anh Tuấn, bệnh của mẹ tôi nặng lắm rồi, nếu còn không được phẫu thuật bà ấy sẽ chết. Coi như là tôi cầu xin anh, giúp tôi với có được không?” Cửa lớn của biệt thự Đệ Phong Lan đóng chặt, Đường Hoa Nguyệt đập cửa, cao giọng gào to. Mưa to tầm tã, gió lạnh buốt thấu xương cuốn theo cơn mưa khiến cho quần áo cô ướt nhẹp. Đường Hoa Nguyệt nhịn không được bắt đầu ho khan: “Hoäc Anh Tuấn, mở cửa đi…’ Đúng lúc này ở phía xa, đột nhiên có một chùm sáng phát ra từ đèn pha ô tô chiếu đến. Rào rào. Chiếc ô tô chạy nghiền qua đám bọt nước, sau đó dừng lại trước cổng của căn biệt thự. Nước bắn tung tóe khắp người Đường Hoa Nguyệt, cô lạnh đến mức thân mình co quắp lại, sắc mặt tái nhợt, quay đầu nhìn. Chỉ nhìn thấy một thân hình mặc sơmi đen, Hoắc Anh Tuấn vô cùng khôi ngô tuấn tú bung dù bước xuống xe. Anh chu đáo che mưa và đợi người phụ nữ ở trên xe bước xuống, rồi sau đó ôm sát lấy thắt lưng cô ta, hơn nửa cái ô đều che ở đỉnh đầu của cô ta, bả vai anh bị mưa…

Chương 465

Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)Tác giả: Chile (Họa)Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChương 1: Cô sắp chết rồi *Hoắc Anh Tuấn, bệnh của mẹ tôi nặng lắm rồi, nếu còn không được phẫu thuật bà ấy sẽ chết. Coi như là tôi cầu xin anh, giúp tôi với có được không?” Cửa lớn của biệt thự Đệ Phong Lan đóng chặt, Đường Hoa Nguyệt đập cửa, cao giọng gào to. Mưa to tầm tã, gió lạnh buốt thấu xương cuốn theo cơn mưa khiến cho quần áo cô ướt nhẹp. Đường Hoa Nguyệt nhịn không được bắt đầu ho khan: “Hoäc Anh Tuấn, mở cửa đi…’ Đúng lúc này ở phía xa, đột nhiên có một chùm sáng phát ra từ đèn pha ô tô chiếu đến. Rào rào. Chiếc ô tô chạy nghiền qua đám bọt nước, sau đó dừng lại trước cổng của căn biệt thự. Nước bắn tung tóe khắp người Đường Hoa Nguyệt, cô lạnh đến mức thân mình co quắp lại, sắc mặt tái nhợt, quay đầu nhìn. Chỉ nhìn thấy một thân hình mặc sơmi đen, Hoắc Anh Tuấn vô cùng khôi ngô tuấn tú bung dù bước xuống xe. Anh chu đáo che mưa và đợi người phụ nữ ở trên xe bước xuống, rồi sau đó ôm sát lấy thắt lưng cô ta, hơn nửa cái ô đều che ở đỉnh đầu của cô ta, bả vai anh bị mưa… Chương 465 Gặp chuyện này, ba đứa nhỏ đều quên đi sự xấu hổ vừa rồi, bầu không khí có chút căng thẳng cũng dần được thả lỏng, tuy rằng một chữ “bố” của hai đứa con trai tạm thời còn chưa gọi, nhưng trong lòng bọn chúng đều hiểu, thời khắc mấu chốt đột nhiên từ trên trời giáng xuống một anh hùng, chính là bố của bọn họ. Sẽ không còn ai khác nữa. Cùng ba đứa nhỏ đùa giỡn hồi lâu, Hoắc Anh Tuấn ngồi trở lại giường bệnh, lúc này mới có cơ hội nhìn thoáng qua Đường Hoa Nguyệt. Anh cảm thấy cổ họng mình đã vô cùng khô khốc, không phải khát nước, mà là lo lắng. Hoắc Anh Tuấn nhìn qua thì thấy anh nhẹ nhàng điềm tĩnh như đi trên mây, cùng ba đứa nhỏ nói chuyện vui vẻ, thật ra trong lòng anh cũng thấp thỏm cũng không ít hơn bọn nhỏ bao nhiêu. Đây cũng là lần đầu tiên anh trở thành một người bố, hơn nữa anh cũng bỏ lỡ thai kỳ và quá trình sinh con của vợ mình, bỏ lỡ cả quá trình những đứa trẻ lớn lên từng li từng tí. Lần đầu tiên con đẻ của anh xuất hiện trước mặt anh, cũng đã là ba đứa nhỏ có thể chạy có thể nhảy nhót, bọn chúng trưởng thành tới thời điểm hiện tại, Hoắc Anh Tuấn hoàn toàn không biết, anh không có bất kỳ liên quan gì. Cho nên bọn chúng không muốn nhận anh là bố, Hoắc Anh Tuấn không cảm thấy minh quá oan ức. Nhưng sâu trong nội tâm anh cũng hy vọng mình có thể trở thành một người cha tốt, tất cả mọi thứ xảy ra quá nhanh, anh trở tay không kịp, anh đã không đọc một cuốn sách nuôi dạy con cái khi vợ mang thai, không cùng vợ đi kiểm tra thai kỳ để trao đổi với bác sĩ, không có kinh nghiệm tận lực và luống cuống tay chân của một người mới làm cha lần đầu. Anh không xứng đáng và cũng không đủ năng lực. Nhưng anh nguyện ý học, anh muốn học, anh chỉ mong có được một cơ hội. Chỉ là không biết cơ hội này, người kia tới khi nào mới nguyện ý cho anh. Buổi tối về nhà, Đường Cận Minh nhìn đống quần áo lôi thôi lếch thếch trong tủ quần áo, lại chìm vào trầm tư. Cậu mở trang web hack ngày hôm trước bị cậu tàn sát đẫm máu, muốn xem thứ hạng của đồ đệ ngu xuẩn của mình, nhưng kéo xuống thật lâu, nhìn tới mức ánh mắt đều muốn nổi đom đóm, Đường Cận Minh cũng không nhìn thấy dấu hiệu chữ “€” có giọt máu kia. Đường Cận Minh nhếch miệng, không biết người lớn hơn mình hơn mười tuổi sao còn có thể thích loại phong cách vẽ tranh này. Cậu gõ chữ C trực tiếp vào thanh tìm kiếm, màn hình lóe lên, thứ hạng thực sự của Lộ Tuấn được hiển thị. Nhìn thứ vị trí “thứ 1250”, Đường Cận Minh định mở miệng ra, nhưng rồi lại nhắm mắt lại. Thực sự là không còn gì để nói. Chỉ có vậy, sao lại có thể đoán được thân phận thật sự của cậu? Con trai, con gái cùng Đường Hoa Nguyệt đi rồi, Hoắc Anh Tuấn cũng không cho phép bản thân mình chìm đắm trong sự dịu dàng mềm mại, La Cơ Vị Y khôi phục công việc, tập đoàn 6S gần đây cũng không có chuyện gì xảy ra, anh có thể yên tâm. Việc cấp bách nhất chính là muốn kéo con chuột của Lục Xuyên Mạn ra, dám động thủ với con trai của Hoắc Anh Tuấn, anh sẽ cho Lục Xuyên Mạn biết cái gì gọi là sống không bằng chết, không còn kịp ân hận. Nhưng những cấp dưới tốt nhất của anh đã phái đi hết, dĩ nhiên không nghe ngóng được một chút động tinh nào của Lục Xuyên Mạn. Ngày đó anh ta cũng bị thương, hơn nữa còn mang theo một đứa bé như Lục Bạch Ngôn, nói không chừng là mục tiêu tốt nhất để theo dõi, nhưng người này giống như đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới, bất luận ném ra bao nhiêu mồi nhử, đều bị chìm xuống biển.

Chương 465

 

Gặp chuyện này, ba đứa nhỏ đều quên đi sự xấu hổ vừa rồi, bầu không khí có chút căng thẳng cũng dần được thả lỏng, tuy rằng một chữ “bố” của hai đứa con trai tạm thời còn chưa gọi, nhưng trong lòng bọn chúng đều hiểu, thời khắc mấu chốt đột nhiên từ trên trời giáng xuống một anh hùng, chính là bố của bọn họ.

 

Sẽ không còn ai khác nữa.

 

Cùng ba đứa nhỏ đùa giỡn hồi lâu, Hoắc Anh Tuấn ngồi trở lại giường bệnh, lúc này mới có cơ hội nhìn thoáng qua Đường Hoa Nguyệt.

 

Anh cảm thấy cổ họng mình đã vô cùng khô khốc, không phải khát nước, mà là lo lắng.

 

Hoắc Anh Tuấn nhìn qua thì thấy anh nhẹ nhàng điềm tĩnh như đi trên mây, cùng ba đứa nhỏ nói chuyện vui vẻ, thật ra trong lòng anh cũng thấp thỏm cũng không ít hơn bọn nhỏ bao nhiêu.

 

Đây cũng là lần đầu tiên anh trở thành một người bố, hơn nữa anh cũng bỏ lỡ thai kỳ và quá trình sinh con của vợ mình, bỏ lỡ cả quá trình những đứa trẻ lớn lên từng li từng tí.

 

Lần đầu tiên con đẻ của anh xuất hiện trước mặt anh, cũng đã là ba đứa nhỏ có thể chạy có thể nhảy nhót, bọn chúng trưởng thành tới thời điểm hiện tại, Hoắc Anh Tuấn hoàn toàn không biết, anh không có bất kỳ liên quan gì.

 

Cho nên bọn chúng không muốn nhận anh là bố, Hoắc Anh Tuấn không cảm thấy minh quá oan ức.

 

Nhưng sâu trong nội tâm anh cũng hy vọng mình có thể trở thành một người cha tốt, tất cả mọi thứ xảy ra quá nhanh, anh trở tay không kịp, anh đã không đọc một cuốn sách nuôi dạy con cái khi vợ mang thai, không cùng vợ đi kiểm tra thai kỳ để trao đổi với bác sĩ, không có kinh nghiệm tận lực và luống cuống tay chân của một người mới làm cha lần đầu.

 

Anh không xứng đáng và cũng không đủ năng lực.

 

Nhưng anh nguyện ý học, anh muốn học, anh chỉ mong có được một cơ hội.

 

Chỉ là không biết cơ hội này, người kia tới khi nào mới nguyện ý cho anh.

 

Buổi tối về nhà, Đường Cận Minh nhìn đống quần áo lôi thôi lếch thếch trong tủ quần áo, lại chìm vào trầm tư.

 

Cậu mở trang web hack ngày hôm trước bị cậu tàn sát đẫm máu, muốn xem thứ hạng của đồ đệ ngu xuẩn của mình, nhưng kéo xuống thật lâu, nhìn tới mức ánh mắt đều muốn nổi đom đóm, Đường Cận Minh cũng không nhìn thấy dấu hiệu chữ “€” có giọt máu kia.

 

Đường Cận Minh nhếch miệng, không biết người lớn hơn mình hơn mười tuổi sao còn có thể thích loại phong cách vẽ tranh này.

 

Cậu gõ chữ C trực tiếp vào thanh tìm kiếm, màn hình lóe lên, thứ hạng thực sự của Lộ Tuấn được hiển thị.

 

Nhìn thứ vị trí “thứ 1250”, Đường Cận Minh định mở miệng ra, nhưng rồi lại nhắm mắt lại.

 

Thực sự là không còn gì để nói.

 

Chỉ có vậy, sao lại có thể đoán được thân phận thật sự của cậu?

 

Con trai, con gái cùng Đường Hoa Nguyệt đi rồi, Hoắc Anh Tuấn cũng không cho phép bản thân mình chìm đắm trong sự dịu dàng mềm mại, La Cơ Vị Y khôi phục công việc, tập đoàn 6S gần đây cũng không có chuyện gì xảy ra, anh có thể yên tâm.

 

Việc cấp bách nhất chính là muốn kéo con chuột của Lục Xuyên Mạn ra, dám động thủ với con trai của Hoắc Anh Tuấn, anh sẽ cho Lục Xuyên Mạn biết cái gì gọi là sống không bằng chết, không còn kịp ân hận.

 

Nhưng những cấp dưới tốt nhất của anh đã phái đi hết, dĩ nhiên không nghe ngóng được một chút động tinh nào của Lục Xuyên Mạn.

 

Ngày đó anh ta cũng bị thương, hơn nữa còn mang theo một đứa bé như Lục Bạch Ngôn, nói không chừng là mục tiêu tốt nhất để theo dõi, nhưng người này giống như đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới, bất luận ném ra bao nhiêu mồi nhử, đều bị chìm xuống biển.

Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)Tác giả: Chile (Họa)Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChương 1: Cô sắp chết rồi *Hoắc Anh Tuấn, bệnh của mẹ tôi nặng lắm rồi, nếu còn không được phẫu thuật bà ấy sẽ chết. Coi như là tôi cầu xin anh, giúp tôi với có được không?” Cửa lớn của biệt thự Đệ Phong Lan đóng chặt, Đường Hoa Nguyệt đập cửa, cao giọng gào to. Mưa to tầm tã, gió lạnh buốt thấu xương cuốn theo cơn mưa khiến cho quần áo cô ướt nhẹp. Đường Hoa Nguyệt nhịn không được bắt đầu ho khan: “Hoäc Anh Tuấn, mở cửa đi…’ Đúng lúc này ở phía xa, đột nhiên có một chùm sáng phát ra từ đèn pha ô tô chiếu đến. Rào rào. Chiếc ô tô chạy nghiền qua đám bọt nước, sau đó dừng lại trước cổng của căn biệt thự. Nước bắn tung tóe khắp người Đường Hoa Nguyệt, cô lạnh đến mức thân mình co quắp lại, sắc mặt tái nhợt, quay đầu nhìn. Chỉ nhìn thấy một thân hình mặc sơmi đen, Hoắc Anh Tuấn vô cùng khôi ngô tuấn tú bung dù bước xuống xe. Anh chu đáo che mưa và đợi người phụ nữ ở trên xe bước xuống, rồi sau đó ôm sát lấy thắt lưng cô ta, hơn nửa cái ô đều che ở đỉnh đầu của cô ta, bả vai anh bị mưa… Chương 465 Gặp chuyện này, ba đứa nhỏ đều quên đi sự xấu hổ vừa rồi, bầu không khí có chút căng thẳng cũng dần được thả lỏng, tuy rằng một chữ “bố” của hai đứa con trai tạm thời còn chưa gọi, nhưng trong lòng bọn chúng đều hiểu, thời khắc mấu chốt đột nhiên từ trên trời giáng xuống một anh hùng, chính là bố của bọn họ. Sẽ không còn ai khác nữa. Cùng ba đứa nhỏ đùa giỡn hồi lâu, Hoắc Anh Tuấn ngồi trở lại giường bệnh, lúc này mới có cơ hội nhìn thoáng qua Đường Hoa Nguyệt. Anh cảm thấy cổ họng mình đã vô cùng khô khốc, không phải khát nước, mà là lo lắng. Hoắc Anh Tuấn nhìn qua thì thấy anh nhẹ nhàng điềm tĩnh như đi trên mây, cùng ba đứa nhỏ nói chuyện vui vẻ, thật ra trong lòng anh cũng thấp thỏm cũng không ít hơn bọn nhỏ bao nhiêu. Đây cũng là lần đầu tiên anh trở thành một người bố, hơn nữa anh cũng bỏ lỡ thai kỳ và quá trình sinh con của vợ mình, bỏ lỡ cả quá trình những đứa trẻ lớn lên từng li từng tí. Lần đầu tiên con đẻ của anh xuất hiện trước mặt anh, cũng đã là ba đứa nhỏ có thể chạy có thể nhảy nhót, bọn chúng trưởng thành tới thời điểm hiện tại, Hoắc Anh Tuấn hoàn toàn không biết, anh không có bất kỳ liên quan gì. Cho nên bọn chúng không muốn nhận anh là bố, Hoắc Anh Tuấn không cảm thấy minh quá oan ức. Nhưng sâu trong nội tâm anh cũng hy vọng mình có thể trở thành một người cha tốt, tất cả mọi thứ xảy ra quá nhanh, anh trở tay không kịp, anh đã không đọc một cuốn sách nuôi dạy con cái khi vợ mang thai, không cùng vợ đi kiểm tra thai kỳ để trao đổi với bác sĩ, không có kinh nghiệm tận lực và luống cuống tay chân của một người mới làm cha lần đầu. Anh không xứng đáng và cũng không đủ năng lực. Nhưng anh nguyện ý học, anh muốn học, anh chỉ mong có được một cơ hội. Chỉ là không biết cơ hội này, người kia tới khi nào mới nguyện ý cho anh. Buổi tối về nhà, Đường Cận Minh nhìn đống quần áo lôi thôi lếch thếch trong tủ quần áo, lại chìm vào trầm tư. Cậu mở trang web hack ngày hôm trước bị cậu tàn sát đẫm máu, muốn xem thứ hạng của đồ đệ ngu xuẩn của mình, nhưng kéo xuống thật lâu, nhìn tới mức ánh mắt đều muốn nổi đom đóm, Đường Cận Minh cũng không nhìn thấy dấu hiệu chữ “€” có giọt máu kia. Đường Cận Minh nhếch miệng, không biết người lớn hơn mình hơn mười tuổi sao còn có thể thích loại phong cách vẽ tranh này. Cậu gõ chữ C trực tiếp vào thanh tìm kiếm, màn hình lóe lên, thứ hạng thực sự của Lộ Tuấn được hiển thị. Nhìn thứ vị trí “thứ 1250”, Đường Cận Minh định mở miệng ra, nhưng rồi lại nhắm mắt lại. Thực sự là không còn gì để nói. Chỉ có vậy, sao lại có thể đoán được thân phận thật sự của cậu? Con trai, con gái cùng Đường Hoa Nguyệt đi rồi, Hoắc Anh Tuấn cũng không cho phép bản thân mình chìm đắm trong sự dịu dàng mềm mại, La Cơ Vị Y khôi phục công việc, tập đoàn 6S gần đây cũng không có chuyện gì xảy ra, anh có thể yên tâm. Việc cấp bách nhất chính là muốn kéo con chuột của Lục Xuyên Mạn ra, dám động thủ với con trai của Hoắc Anh Tuấn, anh sẽ cho Lục Xuyên Mạn biết cái gì gọi là sống không bằng chết, không còn kịp ân hận. Nhưng những cấp dưới tốt nhất của anh đã phái đi hết, dĩ nhiên không nghe ngóng được một chút động tinh nào của Lục Xuyên Mạn. Ngày đó anh ta cũng bị thương, hơn nữa còn mang theo một đứa bé như Lục Bạch Ngôn, nói không chừng là mục tiêu tốt nhất để theo dõi, nhưng người này giống như đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thế giới, bất luận ném ra bao nhiêu mồi nhử, đều bị chìm xuống biển.

Chương 465