Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 168

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 168: Không chỉ dừng lại ở đây đâuLúc đầu, mấy vị bác sĩ còn dây dưa, lòng đầy oán hận mà sau khi biết được thân phận của Trương Thiên Thành, họ lập tức thay đổi thái độ chủ động yêu cầu chữa trị cho Vũ Linh Đan.“Tổng giám đốc Thành, cô Linh Đan không sao rồi, anh đừng quá lo lắng.”Trần Đức Bảo an ủi.Trương Thiên Thành vẫn đứng thẳng lưng, mắt nhìn chằm chằm vào Vũ Linh Đan. Chỉ mới nãy thôi, Vũ Linh Đan còn mạnh mẽ như rồng như hổ, sao có thể ngất xỉu nhanh như thế được?Dọc đường đi, anh cũng đã hành hạ Vũ Linh Đan không ít vậy mà cô lại chẳng có phản ứng gì.Nghĩ ngợi hồi lâu, Trương Thiên Thành lại siết chặt nắm đấm, cả người bộc phát khí thế tàn ác. Trong lúc bận rộn, bác sĩ cũng tranh thủ nói thêm: “Rất xin lỗi, anh Thành, chúng tôi không biết là anh.”“Còn nói nhảm nữa thì có tin tôi mua luôn lại bệnh viện của các ông, để cả đời này các ông cũng không còn ăn nổi chén cơm này nữa không?”Trương Thiên Thành nghiến răng, rít lên từng từ qua kẽ răng.Tay cầm máy của bác sĩ khẽ run lên, trước khi đến ông ta còn len lén dùng mắt quan sát Trương Thiên Thành thế mà giờ hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nữa.Trần Đức Bảo đã từng trải, cũng biết rõ chắc chắn Trương Thiên Thành sẽ hù dọa kẻ khác như thế liền đứng một bên thấp giọng nói: “Tổng giám đốc hành, bác sĩ cũng đã nhận lời cứu chữa cho Giám đốc Vũ rồi. Chúng ta đứng đây cũng chỉ làm vướng tay vướng chân họ thôi.”“Vướng tay vướng chân? Tôi lại muốn xem họ chữa trị đấy.”Trương Thiên Thành không nghe lọt, anh không an tâm để cho Vũ Linh Đan ở cùng đám lang băm này.Trần Đức Bảo cũng cảm thấy khó xử, nở nụ cười xin lỗi bác sĩ. Mãi đến khi bác sĩ nói Vũ Linh Đan không gặp vấn đề lớn gì nhưng nguyên nhân hôn mê vẫn còn cần theo dõi thêm thì Trương Thiên Thành mới miễn cưỡng đi ra hành lang chờ đợi.Trần Đức Bảo lén lút lau mồ hôi, quay lại liếc nhìn các bác sĩ cũng đang rối rít ngẩng đầu lau mồ hôi.Hết cách rồi, khí thế của Trương Thiên Thành lớn như vậy.Nơi có anh ở đều không ai có thể bình tĩnh nổi.“Rốt cuộc người sao rồi, đã qua mười phút rồi, có phải cái đám người kia là ăn phân mà lớn lên hay không?”Chẳng được bao lâu, Trương Thiên Thành lại bắt đầu đứng ngồi không yên, lo lắng muốn đẩy cửa ra thì bị Trần Đức Bảo ngăn cản, lắc đầu tỏ ý nói anh không cần căng thẳng như thế.Trương Thiên Thành thả lỏng tay, đang định ngồi xuống lại nghe một tiếng ui da quen thuộc truyền đến từ phía bên kia hành lang. Là Dương Thanh My.Lúc này Dương Thanh My đang gióng trống khua chiêng, đầu quấn một lớp băng trắng xóa. Trông thấy Trương Thiên Thành ngồi đó, bà ta lập tức ngừng r*n r* mà đi thẳng đến chỗ Trương Thiên Thành.Trương Thiên Thành trào phúng: “Sao đây, vừa thấy tôi là không kêu nữa à?”“Ui da!”Được nhắc nhở, Dương Thanh My lại kêu lên thảm thiết đồng thời he hé mắt trộm nhìn phản ứng của Trương Thiên Thành.Chút trò lừa bịp này của bà ta dĩ nhiên không qua được mắt anh. Lúc này còn chưa biết Vũ Linh Đan sống chết ra sao, Trương Thiên Thành cũng không rảnh quan tâm, lạnh lùng nói: “Tốt nhất là Vũ Linh Đan không xảy ra chuyện gì, nếu không chuyện hôm nay sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu.”“Không dừng ở đây thì con còn muốn thế nào?”Một giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng Dương Thanh My, tiếp đó Trương Chính Hiền bước ra từ phòng làm việc của bác sĩ, sửa lại một ống tay áo, mở miệng hỏi.Trần Đức Bảo nhìn thấy Trương Chính Hiền thì lập tức cúi đầu, cung kính gọi một câu Tổng giám đốc Trương.Nhưng Trương Chính Hiền lại nói: “Cậu không cần phải khách sáo với tôi thế đâu, giờ Tổng giám đốc là cái người ngồi trước mặt cậu kìa, tôi đâu có là gì, cùng lắm chỉ là một lão già đã về hưu mà thôi.”Có thể Trương Chính Hiền chỉ tiện miệng nói ra mấy câu nhưng Trần Đức Bảo lại không dám trả lời qua loa, chỉ biết ngoan ngoãn thu mình đứng sang một bên, không chen vào chuyện của nhà họ Trương nữa.

Chương 168: Không chỉ dừng lại ở đây đâu

Lúc đầu, mấy vị bác sĩ còn dây dưa, lòng đầy oán hận mà sau khi biết được thân phận của Trương Thiên Thành, họ lập tức thay đổi thái độ chủ động yêu cầu chữa trị cho Vũ Linh Đan.

“Tổng giám đốc Thành, cô Linh Đan không sao rồi, anh đừng quá lo lắng.”

Trần Đức Bảo an ủi.

Trương Thiên Thành vẫn đứng thẳng lưng, mắt nhìn chằm chằm vào Vũ Linh Đan. Chỉ mới nãy thôi, Vũ Linh Đan còn mạnh mẽ như rồng như hổ, sao có thể ngất xỉu nhanh như thế được?

Dọc đường đi, anh cũng đã hành hạ Vũ Linh Đan không ít vậy mà cô lại chẳng có phản ứng gì.

Nghĩ ngợi hồi lâu, Trương Thiên Thành lại siết chặt nắm đấm, cả người bộc phát khí thế tàn ác. Trong lúc bận rộn, bác sĩ cũng tranh thủ nói thêm: “Rất xin lỗi, anh Thành, chúng tôi không biết là anh.”

“Còn nói nhảm nữa thì có tin tôi mua luôn lại bệnh viện của các ông, để cả đời này các ông cũng không còn ăn nổi chén cơm này nữa không?”

Trương Thiên Thành nghiến răng, rít lên từng từ qua kẽ răng.

Tay cầm máy của bác sĩ khẽ run lên, trước khi đến ông ta còn len lén dùng mắt quan sát Trương Thiên Thành thế mà giờ hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nữa.

Trần Đức Bảo đã từng trải, cũng biết rõ chắc chắn Trương Thiên Thành sẽ hù dọa kẻ khác như thế liền đứng một bên thấp giọng nói: “Tổng giám đốc hành, bác sĩ cũng đã nhận lời cứu chữa cho Giám đốc Vũ rồi. Chúng ta đứng đây cũng chỉ làm vướng tay vướng chân họ thôi.”

“Vướng tay vướng chân? Tôi lại muốn xem họ chữa trị đấy.”

Trương Thiên Thành không nghe lọt, anh không an tâm để cho Vũ Linh Đan ở cùng đám lang băm này.

Trần Đức Bảo cũng cảm thấy khó xử, nở nụ cười xin lỗi bác sĩ. Mãi đến khi bác sĩ nói Vũ Linh Đan không gặp vấn đề lớn gì nhưng nguyên nhân hôn mê vẫn còn cần theo dõi thêm thì Trương Thiên Thành mới miễn cưỡng đi ra hành lang chờ đợi.

Trần Đức Bảo lén lút lau mồ hôi, quay lại liếc nhìn các bác sĩ cũng đang rối rít ngẩng đầu lau mồ hôi.

Hết cách rồi, khí thế của Trương Thiên Thành lớn như vậy.

Nơi có anh ở đều không ai có thể bình tĩnh nổi.

“Rốt cuộc người sao rồi, đã qua mười phút rồi, có phải cái đám người kia là ăn phân mà lớn lên hay không?”

Chẳng được bao lâu, Trương Thiên Thành lại bắt đầu đứng ngồi không yên, lo lắng muốn đẩy cửa ra thì bị Trần Đức Bảo ngăn cản, lắc đầu tỏ ý nói anh không cần căng thẳng như thế.

Trương Thiên Thành thả lỏng tay, đang định ngồi xuống lại nghe một tiếng ui da quen thuộc truyền đến từ phía bên kia hành lang. Là Dương Thanh My.

Lúc này Dương Thanh My đang gióng trống khua chiêng, đầu quấn một lớp băng trắng xóa. Trông thấy Trương Thiên Thành ngồi đó, bà ta lập tức ngừng r*n r* mà đi thẳng đến chỗ Trương Thiên Thành.

Trương Thiên Thành trào phúng: “Sao đây, vừa thấy tôi là không kêu nữa à?”

“Ui da!”

Được nhắc nhở, Dương Thanh My lại kêu lên thảm thiết đồng thời he hé mắt trộm nhìn phản ứng của Trương Thiên Thành.

Chút trò lừa bịp này của bà ta dĩ nhiên không qua được mắt anh. Lúc này còn chưa biết Vũ Linh Đan sống chết ra sao, Trương Thiên Thành cũng không rảnh quan tâm, lạnh lùng nói: “Tốt nhất là Vũ Linh Đan không xảy ra chuyện gì, nếu không chuyện hôm nay sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu.”

“Không dừng ở đây thì con còn muốn thế nào?”

Một giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng Dương Thanh My, tiếp đó Trương Chính Hiền bước ra từ phòng làm việc của bác sĩ, sửa lại một ống tay áo, mở miệng hỏi.

Trần Đức Bảo nhìn thấy Trương Chính Hiền thì lập tức cúi đầu, cung kính gọi một câu Tổng giám đốc Trương.

Nhưng Trương Chính Hiền lại nói: “Cậu không cần phải khách sáo với tôi thế đâu, giờ Tổng giám đốc là cái người ngồi trước mặt cậu kìa, tôi đâu có là gì, cùng lắm chỉ là một lão già đã về hưu mà thôi.”

Có thể Trương Chính Hiền chỉ tiện miệng nói ra mấy câu nhưng Trần Đức Bảo lại không dám trả lời qua loa, chỉ biết ngoan ngoãn thu mình đứng sang một bên, không chen vào chuyện của nhà họ Trương nữa.

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 168: Không chỉ dừng lại ở đây đâuLúc đầu, mấy vị bác sĩ còn dây dưa, lòng đầy oán hận mà sau khi biết được thân phận của Trương Thiên Thành, họ lập tức thay đổi thái độ chủ động yêu cầu chữa trị cho Vũ Linh Đan.“Tổng giám đốc Thành, cô Linh Đan không sao rồi, anh đừng quá lo lắng.”Trần Đức Bảo an ủi.Trương Thiên Thành vẫn đứng thẳng lưng, mắt nhìn chằm chằm vào Vũ Linh Đan. Chỉ mới nãy thôi, Vũ Linh Đan còn mạnh mẽ như rồng như hổ, sao có thể ngất xỉu nhanh như thế được?Dọc đường đi, anh cũng đã hành hạ Vũ Linh Đan không ít vậy mà cô lại chẳng có phản ứng gì.Nghĩ ngợi hồi lâu, Trương Thiên Thành lại siết chặt nắm đấm, cả người bộc phát khí thế tàn ác. Trong lúc bận rộn, bác sĩ cũng tranh thủ nói thêm: “Rất xin lỗi, anh Thành, chúng tôi không biết là anh.”“Còn nói nhảm nữa thì có tin tôi mua luôn lại bệnh viện của các ông, để cả đời này các ông cũng không còn ăn nổi chén cơm này nữa không?”Trương Thiên Thành nghiến răng, rít lên từng từ qua kẽ răng.Tay cầm máy của bác sĩ khẽ run lên, trước khi đến ông ta còn len lén dùng mắt quan sát Trương Thiên Thành thế mà giờ hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nữa.Trần Đức Bảo đã từng trải, cũng biết rõ chắc chắn Trương Thiên Thành sẽ hù dọa kẻ khác như thế liền đứng một bên thấp giọng nói: “Tổng giám đốc hành, bác sĩ cũng đã nhận lời cứu chữa cho Giám đốc Vũ rồi. Chúng ta đứng đây cũng chỉ làm vướng tay vướng chân họ thôi.”“Vướng tay vướng chân? Tôi lại muốn xem họ chữa trị đấy.”Trương Thiên Thành không nghe lọt, anh không an tâm để cho Vũ Linh Đan ở cùng đám lang băm này.Trần Đức Bảo cũng cảm thấy khó xử, nở nụ cười xin lỗi bác sĩ. Mãi đến khi bác sĩ nói Vũ Linh Đan không gặp vấn đề lớn gì nhưng nguyên nhân hôn mê vẫn còn cần theo dõi thêm thì Trương Thiên Thành mới miễn cưỡng đi ra hành lang chờ đợi.Trần Đức Bảo lén lút lau mồ hôi, quay lại liếc nhìn các bác sĩ cũng đang rối rít ngẩng đầu lau mồ hôi.Hết cách rồi, khí thế của Trương Thiên Thành lớn như vậy.Nơi có anh ở đều không ai có thể bình tĩnh nổi.“Rốt cuộc người sao rồi, đã qua mười phút rồi, có phải cái đám người kia là ăn phân mà lớn lên hay không?”Chẳng được bao lâu, Trương Thiên Thành lại bắt đầu đứng ngồi không yên, lo lắng muốn đẩy cửa ra thì bị Trần Đức Bảo ngăn cản, lắc đầu tỏ ý nói anh không cần căng thẳng như thế.Trương Thiên Thành thả lỏng tay, đang định ngồi xuống lại nghe một tiếng ui da quen thuộc truyền đến từ phía bên kia hành lang. Là Dương Thanh My.Lúc này Dương Thanh My đang gióng trống khua chiêng, đầu quấn một lớp băng trắng xóa. Trông thấy Trương Thiên Thành ngồi đó, bà ta lập tức ngừng r*n r* mà đi thẳng đến chỗ Trương Thiên Thành.Trương Thiên Thành trào phúng: “Sao đây, vừa thấy tôi là không kêu nữa à?”“Ui da!”Được nhắc nhở, Dương Thanh My lại kêu lên thảm thiết đồng thời he hé mắt trộm nhìn phản ứng của Trương Thiên Thành.Chút trò lừa bịp này của bà ta dĩ nhiên không qua được mắt anh. Lúc này còn chưa biết Vũ Linh Đan sống chết ra sao, Trương Thiên Thành cũng không rảnh quan tâm, lạnh lùng nói: “Tốt nhất là Vũ Linh Đan không xảy ra chuyện gì, nếu không chuyện hôm nay sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu.”“Không dừng ở đây thì con còn muốn thế nào?”Một giọng nói trầm trầm vang lên sau lưng Dương Thanh My, tiếp đó Trương Chính Hiền bước ra từ phòng làm việc của bác sĩ, sửa lại một ống tay áo, mở miệng hỏi.Trần Đức Bảo nhìn thấy Trương Chính Hiền thì lập tức cúi đầu, cung kính gọi một câu Tổng giám đốc Trương.Nhưng Trương Chính Hiền lại nói: “Cậu không cần phải khách sáo với tôi thế đâu, giờ Tổng giám đốc là cái người ngồi trước mặt cậu kìa, tôi đâu có là gì, cùng lắm chỉ là một lão già đã về hưu mà thôi.”Có thể Trương Chính Hiền chỉ tiện miệng nói ra mấy câu nhưng Trần Đức Bảo lại không dám trả lời qua loa, chỉ biết ngoan ngoãn thu mình đứng sang một bên, không chen vào chuyện của nhà họ Trương nữa.

Chương 168