Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 177
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 177: Thang máy sắp tới rồi“Trương Đức Phú, con muốn làm mẹ tức chết có phải không, bố con nói gì con cũng nghe rồi đó, con không thể cưới Vũ Linh Đan được.”Lời của Dương Thanh My đầy ý vị sâu xa.Giống như vừa rồi, bà lo lắng Trương Đức Phú sẽ vì Vũ Linh Đan mà cãi nhau với Trương Chính Hiền, nếu vậy, nỗ lực nhiều năm qua của hai mẹ con bà sẽ phải thất bại trong gang tấc.Cũng may Trương Đức Phú không để cho chuyện đó xảy ra, chứng tỏ tình cảm của Trương Đức Phú dành cho Vũ Linh Đan vẫn còn cứu vãn được. dn muốn dùng h*m m**n chiếm hữu và sự ép buộc của minh để thay đổi suy nghĩ của Trương Đức Phú.Bà nào ngờ bà ta càng như vậy, Trương Đức Phú càng mong nhớ Vũ Linh Đan, đặc biệt là sau khi mẹ mình còn làm Vũ Linh Đan bị thương hết lần này đến lần khác, cậu ta càng phản cảm với hành động của Dương Thanh My hơn.Chỉ có điều, mình chưa thể nói toạc ra mà thôi.“Được, mấy người cho người ngăn phía trước đi, tôi sẽ tới ngay.”Sau khi Trương Thiên Thành đi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ thi hùng hùng hổ hổ đi ngang qua người Trương Đức Phú, bấm thang máy cho mình.Để một mình Vũ Linh Đan ở lại phòng bệnh là vì Trương Thiên Thành có việc, cho nên họ mới không quấy rầy, bây giờ Vũ Linh Đan mất tích, các bác sĩ cũng hết sức nghi ngờ.Sau đó họ mới kiểm tra camera, Vũ Linh Đan vừa tỉnh lại đã bị một người ôm nhảy xuống từ bệ cửa sổ.Chẳng trách cô mất tích mà không có ai phát hiện ra.Mà người đưa Vũ Linh Đan đi không phải là ai khác, chính là Phan Bảo Thái mà họ có duyên gặp được mấy ngày trước.Trương Thiên Thành siết chặt nắm đấm, xem ra lần trước anh cảnh cáo không có tác dụng rồi, dám ngang nhiên mang người phụ nữ của anh đi dưới mí mắt của anh, không muốn sống nữa à.Trương Đức Phú cũng loáng thoáng nghe được mấy chữ, hơn nữa nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trương Thiên Thành, vừa nhìn đã biết là không có chuyện gì tốt, trong lòng Trương Đức Phú cũng rốt rắm theo.Người không thể vô duyên vô cớ biến mất được, chắc chắn Vũ Linh Đan xảy ra chuyện rồi.Lần thứ hai Dương Thanh My kéo Trương Đức Phú lại, nói gì cũng không để cậu đi.Lần này thì Trương Đức Phú không lo nghĩ nhiều như vậy nữa, cậu kiên quyết đẩy tay Dương Thanh My ra, đứng lên nói: “Mẹ, dù thế nào đi nữa con cũng muốn đi một chuyến.”“Nếu con dám đi thì mẹ sẽ chết cho con xem.”Nếu dịu dàng không lay động được Trương Đức Phú thì chỉ còn cách uy h**p mà thôi.Trương Đức Phú đau khổ nhíu mày, thấy thang máy sắp tới rồi, bất cứ lúc nào Trương Thiên Thành cũng có thể đi mất, Trương Đức Phú không nói thêm gì nữa, quyết tâm không quay đầu lại mà đi thẳng về phía cửa thang máy.Dương Thanh My sửng sốt thoáng qua.
Chương 177: Thang máy sắp tới rồi
“Trương Đức Phú, con muốn làm mẹ tức chết có phải không, bố con nói gì con cũng nghe rồi đó, con không thể cưới Vũ Linh Đan được.”
Lời của Dương Thanh My đầy ý vị sâu xa.
Giống như vừa rồi, bà lo lắng Trương Đức Phú sẽ vì Vũ Linh Đan mà cãi nhau với Trương Chính Hiền, nếu vậy, nỗ lực nhiều năm qua của hai mẹ con bà sẽ phải thất bại trong gang tấc.
Cũng may Trương Đức Phú không để cho chuyện đó xảy ra, chứng tỏ tình cảm của Trương Đức Phú dành cho Vũ Linh Đan vẫn còn cứu vãn được. dn muốn dùng h*m m**n chiếm hữu và sự ép buộc của minh để thay đổi suy nghĩ của Trương Đức Phú.
Bà nào ngờ bà ta càng như vậy, Trương Đức Phú càng mong nhớ Vũ Linh Đan, đặc biệt là sau khi mẹ mình còn làm Vũ Linh Đan bị thương hết lần này đến lần khác, cậu ta càng phản cảm với hành động của Dương Thanh My hơn.
Chỉ có điều, mình chưa thể nói toạc ra mà thôi.
“Được, mấy người cho người ngăn phía trước đi, tôi sẽ tới ngay.”
Sau khi Trương Thiên Thành đi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ thi hùng hùng hổ hổ đi ngang qua người Trương Đức Phú, bấm thang máy cho mình.
Để một mình Vũ Linh Đan ở lại phòng bệnh là vì Trương Thiên Thành có việc, cho nên họ mới không quấy rầy, bây giờ Vũ Linh Đan mất tích, các bác sĩ cũng hết sức nghi ngờ.
Sau đó họ mới kiểm tra camera, Vũ Linh Đan vừa tỉnh lại đã bị một người ôm nhảy xuống từ bệ cửa sổ.
Chẳng trách cô mất tích mà không có ai phát hiện ra.
Mà người đưa Vũ Linh Đan đi không phải là ai khác, chính là Phan Bảo Thái mà họ có duyên gặp được mấy ngày trước.
Trương Thiên Thành siết chặt nắm đấm, xem ra lần trước anh cảnh cáo không có tác dụng rồi, dám ngang nhiên mang người phụ nữ của anh đi dưới mí mắt của anh, không muốn sống nữa à.
Trương Đức Phú cũng loáng thoáng nghe được mấy chữ, hơn nữa nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trương Thiên Thành, vừa nhìn đã biết là không có chuyện gì tốt, trong lòng Trương Đức Phú cũng rốt rắm theo.
Người không thể vô duyên vô cớ biến mất được, chắc chắn Vũ Linh Đan xảy ra chuyện rồi.
Lần thứ hai Dương Thanh My kéo Trương Đức Phú lại, nói gì cũng không để cậu đi.
Lần này thì Trương Đức Phú không lo nghĩ nhiều như vậy nữa, cậu kiên quyết đẩy tay Dương Thanh My ra, đứng lên nói: “Mẹ, dù thế nào đi nữa con cũng muốn đi một chuyến.”
“Nếu con dám đi thì mẹ sẽ chết cho con xem.”
Nếu dịu dàng không lay động được Trương Đức Phú thì chỉ còn cách uy h**p mà thôi.
Trương Đức Phú đau khổ nhíu mày, thấy thang máy sắp tới rồi, bất cứ lúc nào Trương Thiên Thành cũng có thể đi mất, Trương Đức Phú không nói thêm gì nữa, quyết tâm không quay đầu lại mà đi thẳng về phía cửa thang máy.
Dương Thanh My sửng sốt thoáng qua.
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 177: Thang máy sắp tới rồi“Trương Đức Phú, con muốn làm mẹ tức chết có phải không, bố con nói gì con cũng nghe rồi đó, con không thể cưới Vũ Linh Đan được.”Lời của Dương Thanh My đầy ý vị sâu xa.Giống như vừa rồi, bà lo lắng Trương Đức Phú sẽ vì Vũ Linh Đan mà cãi nhau với Trương Chính Hiền, nếu vậy, nỗ lực nhiều năm qua của hai mẹ con bà sẽ phải thất bại trong gang tấc.Cũng may Trương Đức Phú không để cho chuyện đó xảy ra, chứng tỏ tình cảm của Trương Đức Phú dành cho Vũ Linh Đan vẫn còn cứu vãn được. dn muốn dùng h*m m**n chiếm hữu và sự ép buộc của minh để thay đổi suy nghĩ của Trương Đức Phú.Bà nào ngờ bà ta càng như vậy, Trương Đức Phú càng mong nhớ Vũ Linh Đan, đặc biệt là sau khi mẹ mình còn làm Vũ Linh Đan bị thương hết lần này đến lần khác, cậu ta càng phản cảm với hành động của Dương Thanh My hơn.Chỉ có điều, mình chưa thể nói toạc ra mà thôi.“Được, mấy người cho người ngăn phía trước đi, tôi sẽ tới ngay.”Sau khi Trương Thiên Thành đi ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ thi hùng hùng hổ hổ đi ngang qua người Trương Đức Phú, bấm thang máy cho mình.Để một mình Vũ Linh Đan ở lại phòng bệnh là vì Trương Thiên Thành có việc, cho nên họ mới không quấy rầy, bây giờ Vũ Linh Đan mất tích, các bác sĩ cũng hết sức nghi ngờ.Sau đó họ mới kiểm tra camera, Vũ Linh Đan vừa tỉnh lại đã bị một người ôm nhảy xuống từ bệ cửa sổ.Chẳng trách cô mất tích mà không có ai phát hiện ra.Mà người đưa Vũ Linh Đan đi không phải là ai khác, chính là Phan Bảo Thái mà họ có duyên gặp được mấy ngày trước.Trương Thiên Thành siết chặt nắm đấm, xem ra lần trước anh cảnh cáo không có tác dụng rồi, dám ngang nhiên mang người phụ nữ của anh đi dưới mí mắt của anh, không muốn sống nữa à.Trương Đức Phú cũng loáng thoáng nghe được mấy chữ, hơn nữa nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trương Thiên Thành, vừa nhìn đã biết là không có chuyện gì tốt, trong lòng Trương Đức Phú cũng rốt rắm theo.Người không thể vô duyên vô cớ biến mất được, chắc chắn Vũ Linh Đan xảy ra chuyện rồi.Lần thứ hai Dương Thanh My kéo Trương Đức Phú lại, nói gì cũng không để cậu đi.Lần này thì Trương Đức Phú không lo nghĩ nhiều như vậy nữa, cậu kiên quyết đẩy tay Dương Thanh My ra, đứng lên nói: “Mẹ, dù thế nào đi nữa con cũng muốn đi một chuyến.”“Nếu con dám đi thì mẹ sẽ chết cho con xem.”Nếu dịu dàng không lay động được Trương Đức Phú thì chỉ còn cách uy h**p mà thôi.Trương Đức Phú đau khổ nhíu mày, thấy thang máy sắp tới rồi, bất cứ lúc nào Trương Thiên Thành cũng có thể đi mất, Trương Đức Phú không nói thêm gì nữa, quyết tâm không quay đầu lại mà đi thẳng về phía cửa thang máy.Dương Thanh My sửng sốt thoáng qua.