Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 179

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 179: Trào phúng quáTrương Thiên Thành liếc nhìn Trương Đức Phú, khóe miệng mỉa mai cong lên: “Xem ra lời hứa với Trương Chính Hiền lại phải nói lại lần nữa nhỉ.”“Vũ Linh Đan, rốt cuộc bây giờ thế nào rồi.”Trương Đức Phú không có tâm trạng nào để ý đến lời trào phúng của Trương Thiên Thành, cậu nói thẳng vào vấn đề mà mình quan tâm nhất.“Ha ha.”Trương Thiên Thành cười lạnh một tiếng, hai tay đan vào nhau, ngước nhìn thang máy mà không đáp.Trương Đức Phú bước lên một bước nữa, Trần Đức Bảo bèn đưa tay ra chặn lại, lạnh lùng nói: “Giám đốc Phú.”Trương Đức Phú không thể không dừng bước, giọng điệu không còn vẻ không chịu khuất phục giống như xưa, mà bây giờ lại khẩn cầu dò hỏi: “Tôi biết tôi và Vũ Linh Đan không thể nào được nữa, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc hiện tại cô ấy như thế nào, cô ấy đi đâu rồi.”Trương Thiên Thành vẫn không đáp lại.Khóe mắt Trương Đức Phú càng ướt át, nắm đấm siết chặt nhưng không thể làm gì.Lần đầu tiên, cậu ta cảm giác mình vô dụng đến thế.Lần đầu tiên, cậu ta cảm thấy bất lực là vậy.Cho dù trước mặt Trương Thiên Thành, đây cũng là lần đầu tiên cậu ta thể hiện sự chán chường và mềm yếu đó.Nhưng vì Vũ Linh Đan, Trương Đức Phú không lo lắng nhiều như vậy nữa.Rời khỏi thang máy, Trương Đức Phú vẫn đuổi theo xe của Trương Thiên Thành, cuối cùng cũng ngăn được chiếc xe trước cổng.Trần Đức Bảo trầm giọng nói: “Giám đốc Phú, phiền anh tránh ra.”Ánh mắt Trương Đức Phú sáng rực, giọng điệu khẩn thiết: “Tôi không biết Vũ Linh Đan xảy ra chuyện gì, nhưng tôi tin thêm một người sẽ có ích hơn, cho tôi đi theo với.”Trương Thiên Thành nhìn Trương Đức Phú như có thâm ý khác, một người phụ nữ có thể khiến cậu ta chật vật đến vậy, vậy mà lúc trước còn muốn bắt Vũ Linh Đan để uy h**p mình.Ngẫm lại cũng thấy trào phúng quá.Trương Thiên Thành không nói gì, hai mắt nhắm lại, Trần Đức Bảo đóng cửa vang lên một tiếng rầm rồi nghênh ngang rời đi.Trương Đức Phú lái xe của mình, theo sát.Rất nhanh sau đó, đi vòng qua hai con đường, Trần Đức Bảo lái xe nhanh hơn, Trương Đức Phú không dám chớp mắt, bám theo sát rạt, Trương Đức Phú không kịp suy nghĩ rốt cuộc Vũ Linh Đan đã xảy ra chuyện gì, chỉ mong cô bình an vô sự.Chỉ mong không thêm phiền phức gì, đừng vì mình mà bị thương lần nữa.Trương Đức Phú không nhịn được đấm mạnh vào tay lái, trong lòng ảo não không thôi, bỗng thấy Trương Thiên Thành phía trước chuyển hướng chạy sang một khu khác của thành phố Cần Thơ.Trương Thiên Thành nhíu mày nhìn định vị trong tay, bấm định vị điện thoại của Vũ Linh Đan.Từ camera vừa nãy, khi Vũ Linh Đan nhảy xuống cũng đã tỉnh lại rồi, không tính là bị người ta ép.Nhưng điện thoại của cô vẫn để ở trạng thái tắt máy.

Chương 179: Trào phúng quá

Trương Thiên Thành liếc nhìn Trương Đức Phú, khóe miệng mỉa mai cong lên: “Xem ra lời hứa với Trương Chính Hiền lại phải nói lại lần nữa nhỉ.”

“Vũ Linh Đan, rốt cuộc bây giờ thế nào rồi.”

Trương Đức Phú không có tâm trạng nào để ý đến lời trào phúng của Trương Thiên Thành, cậu nói thẳng vào vấn đề mà mình quan tâm nhất.

“Ha ha.”

Trương Thiên Thành cười lạnh một tiếng, hai tay đan vào nhau, ngước nhìn thang máy mà không đáp.

Trương Đức Phú bước lên một bước nữa, Trần Đức Bảo bèn đưa tay ra chặn lại, lạnh lùng nói: “Giám đốc Phú.”

Trương Đức Phú không thể không dừng bước, giọng điệu không còn vẻ không chịu khuất phục giống như xưa, mà bây giờ lại khẩn cầu dò hỏi: “Tôi biết tôi và Vũ Linh Đan không thể nào được nữa, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc hiện tại cô ấy như thế nào, cô ấy đi đâu rồi.”

Trương Thiên Thành vẫn không đáp lại.

Khóe mắt Trương Đức Phú càng ướt át, nắm đấm siết chặt nhưng không thể làm gì.

Lần đầu tiên, cậu ta cảm giác mình vô dụng đến thế.

Lần đầu tiên, cậu ta cảm thấy bất lực là vậy.

Cho dù trước mặt Trương Thiên Thành, đây cũng là lần đầu tiên cậu ta thể hiện sự chán chường và mềm yếu đó.

Nhưng vì Vũ Linh Đan, Trương Đức Phú không lo lắng nhiều như vậy nữa.

Rời khỏi thang máy, Trương Đức Phú vẫn đuổi theo xe của Trương Thiên Thành, cuối cùng cũng ngăn được chiếc xe trước cổng.

Trần Đức Bảo trầm giọng nói: “Giám đốc Phú, phiền anh tránh ra.”

Ánh mắt Trương Đức Phú sáng rực, giọng điệu khẩn thiết: “Tôi không biết Vũ Linh Đan xảy ra chuyện gì, nhưng tôi tin thêm một người sẽ có ích hơn, cho tôi đi theo với.”

Trương Thiên Thành nhìn Trương Đức Phú như có thâm ý khác, một người phụ nữ có thể khiến cậu ta chật vật đến vậy, vậy mà lúc trước còn muốn bắt Vũ Linh Đan để uy h**p mình.

Ngẫm lại cũng thấy trào phúng quá.

Trương Thiên Thành không nói gì, hai mắt nhắm lại, Trần Đức Bảo đóng cửa vang lên một tiếng rầm rồi nghênh ngang rời đi.

Trương Đức Phú lái xe của mình, theo sát.

Rất nhanh sau đó, đi vòng qua hai con đường, Trần Đức Bảo lái xe nhanh hơn, Trương Đức Phú không dám chớp mắt, bám theo sát rạt, Trương Đức Phú không kịp suy nghĩ rốt cuộc Vũ Linh Đan đã xảy ra chuyện gì, chỉ mong cô bình an vô sự.

Chỉ mong không thêm phiền phức gì, đừng vì mình mà bị thương lần nữa.

Trương Đức Phú không nhịn được đấm mạnh vào tay lái, trong lòng ảo não không thôi, bỗng thấy Trương Thiên Thành phía trước chuyển hướng chạy sang một khu khác của thành phố Cần Thơ.

Trương Thiên Thành nhíu mày nhìn định vị trong tay, bấm định vị điện thoại của Vũ Linh Đan.

Từ camera vừa nãy, khi Vũ Linh Đan nhảy xuống cũng đã tỉnh lại rồi, không tính là bị người ta ép.

Nhưng điện thoại của cô vẫn để ở trạng thái tắt máy.

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 179: Trào phúng quáTrương Thiên Thành liếc nhìn Trương Đức Phú, khóe miệng mỉa mai cong lên: “Xem ra lời hứa với Trương Chính Hiền lại phải nói lại lần nữa nhỉ.”“Vũ Linh Đan, rốt cuộc bây giờ thế nào rồi.”Trương Đức Phú không có tâm trạng nào để ý đến lời trào phúng của Trương Thiên Thành, cậu nói thẳng vào vấn đề mà mình quan tâm nhất.“Ha ha.”Trương Thiên Thành cười lạnh một tiếng, hai tay đan vào nhau, ngước nhìn thang máy mà không đáp.Trương Đức Phú bước lên một bước nữa, Trần Đức Bảo bèn đưa tay ra chặn lại, lạnh lùng nói: “Giám đốc Phú.”Trương Đức Phú không thể không dừng bước, giọng điệu không còn vẻ không chịu khuất phục giống như xưa, mà bây giờ lại khẩn cầu dò hỏi: “Tôi biết tôi và Vũ Linh Đan không thể nào được nữa, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc hiện tại cô ấy như thế nào, cô ấy đi đâu rồi.”Trương Thiên Thành vẫn không đáp lại.Khóe mắt Trương Đức Phú càng ướt át, nắm đấm siết chặt nhưng không thể làm gì.Lần đầu tiên, cậu ta cảm giác mình vô dụng đến thế.Lần đầu tiên, cậu ta cảm thấy bất lực là vậy.Cho dù trước mặt Trương Thiên Thành, đây cũng là lần đầu tiên cậu ta thể hiện sự chán chường và mềm yếu đó.Nhưng vì Vũ Linh Đan, Trương Đức Phú không lo lắng nhiều như vậy nữa.Rời khỏi thang máy, Trương Đức Phú vẫn đuổi theo xe của Trương Thiên Thành, cuối cùng cũng ngăn được chiếc xe trước cổng.Trần Đức Bảo trầm giọng nói: “Giám đốc Phú, phiền anh tránh ra.”Ánh mắt Trương Đức Phú sáng rực, giọng điệu khẩn thiết: “Tôi không biết Vũ Linh Đan xảy ra chuyện gì, nhưng tôi tin thêm một người sẽ có ích hơn, cho tôi đi theo với.”Trương Thiên Thành nhìn Trương Đức Phú như có thâm ý khác, một người phụ nữ có thể khiến cậu ta chật vật đến vậy, vậy mà lúc trước còn muốn bắt Vũ Linh Đan để uy h**p mình.Ngẫm lại cũng thấy trào phúng quá.Trương Thiên Thành không nói gì, hai mắt nhắm lại, Trần Đức Bảo đóng cửa vang lên một tiếng rầm rồi nghênh ngang rời đi.Trương Đức Phú lái xe của mình, theo sát.Rất nhanh sau đó, đi vòng qua hai con đường, Trần Đức Bảo lái xe nhanh hơn, Trương Đức Phú không dám chớp mắt, bám theo sát rạt, Trương Đức Phú không kịp suy nghĩ rốt cuộc Vũ Linh Đan đã xảy ra chuyện gì, chỉ mong cô bình an vô sự.Chỉ mong không thêm phiền phức gì, đừng vì mình mà bị thương lần nữa.Trương Đức Phú không nhịn được đấm mạnh vào tay lái, trong lòng ảo não không thôi, bỗng thấy Trương Thiên Thành phía trước chuyển hướng chạy sang một khu khác của thành phố Cần Thơ.Trương Thiên Thành nhíu mày nhìn định vị trong tay, bấm định vị điện thoại của Vũ Linh Đan.Từ camera vừa nãy, khi Vũ Linh Đan nhảy xuống cũng đã tỉnh lại rồi, không tính là bị người ta ép.Nhưng điện thoại của cô vẫn để ở trạng thái tắt máy.

Chương 179