Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 182

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 182: Húc mạnh vào cho tôi“Em chê anh không có tiền như Trương Thiên Thành à, hay chê anh chỉ là nhà thiết kế trang sức mà thôi?”Tính cách cố chấp của Phan Bảo Thái được bộc lộ hoàn toàn trước mặt Vũ Linh Đan, không bỏ sót chút nào. Đây là điều trước kia Vũ Linh Đan chưa từng nhìn thấy, cô hơi khiếp sợ, lại có chút sững sờ, nhất thời không nói gì thêm nữa, hoàn toàn không biết phải làm sao.Vũ Linh Đan im lặng xem như ngầm thừa nhận, điều này làm cho Phan Bảo Thái càng cố chấp ngông cuồng tự đại hơn, tay lái đột nhiên chuyển hướng, không biết là muốn đi tới đâu.“Ông chủ, anh ta lại chuyển hướng rồi, chắc là phát hiện ra chúng ta rồi.”Trần Đức Bảo báo cáo.Trương Thiên Thành cầm điện thoại không nói gì, lúc nãy xe dừng lại nhưng Vũ Linh Đan lại không hề xuống xe, anh càng nhíu chặt mày, rốt cuộc cô gái này muốn làm gì vậy.“Đuổi theo!”Trương Thiên Thành cúi đầu, nghiến răng nói.Sau khi đi một đoạn đường ngoằn ngoèo, Vũ Linh Đan vừa mới tỉnh lại từ bệnh viện cũng nhận ra mình đã đưa ra một quyết định sai lầm, cả người choáng váng, buồn nôn.“Phan Bảo Thái anh đừng lái xe nhanh như vậy.”Vũ Linh Đan cố nén cảm giác khó chịu.“Linh Đan, em nhịn một chút, anh sẽ không để cho họ bắt em đi.”Vừa dứt lời, đuôi xe bị người ta húc mạnh, Vũ Linh Đan kinh hãi, lúc này đây anh ta mới nhận ra chiếc xe phía sau đã đuổi sát mình rồi.Sau khi định thần nhìn lại, người đó là Trương Thiên Thành.Vũ Linh Đan như bị sét đánh trúng, cô không bình tĩnh nổi, hóa ra Phan Bảo Thái đã phát hiện Trương Thiên Thành đuổi theo phía sau, cho nên mới muốn cắt đuôi đối phương.Trái tim Vũ Linh Đan như muốn nhảy ra ngoài, đối phương cứ đụng vào như thế, dưới tốc độ lái xe nhanh thế này, rất dễ xảy ra tai nạn nguy hiểm, điều cấp bách là phải nhanh chóng dừng xe lại.“Phan Bảo Thái, dừng xe vào ven đường đi.”Lần này, Vũ Linh Đan như ra lệnh.Nhưng Phan Bảo Thái không hề bị lay chuyển chút nào, như lần trước Vũ Linh Đan bị Trương Thiên Thành mang đi mà mình không thể làm gì được, lần này anh ta không thể phạm sai lầm như vậy nữa.Tâm trạng Phan Bảo Thái rất kích động.“Linh Đan, anh đã từng nói, anh sẽ mãi mãi bảo vệ em, xin lỗi vì anh đã vắng mặt ba năm, nhưng tương lai cả đời này anh sẽ không rời đi nữa.”Phan Bảo Thái thề son sắt, không ngừng tâm sự và hứa hẹn.Nhưng Vũ Linh Đan nghe thấy thì chỉ xúc động chứ chưa đến mức phải cảm động. Đối với cô mà nói, Phan Bảo Thái đã đi rồi, hoặc với một người đã bỏ lỡ nhau, thì dù có xảy ra chuyện gì, cô cũng không lưu luyến.Anh ta nói vậy chỉ khiến Vũ Linh Đan cảm thấy gánh nặng mà thôi.“Phan Bảo Thái, anh đừng nói nữa, tôi muốn anh dừng xe ngay bây giờ.”Vũ Linh Đan ra lệnh thêm lần nữa.“Húc mạnh vào cho tôi.”Ở phía sau, Trương Thiên Thành híp mắt lại, lạnh lùng nói.“Nhưng mà… quản lý Đan cũng ở bên trong.”

Chương 182: Húc mạnh vào cho tôi

“Em chê anh không có tiền như Trương Thiên Thành à, hay chê anh chỉ là nhà thiết kế trang sức mà thôi?”

Tính cách cố chấp của Phan Bảo Thái được bộc lộ hoàn toàn trước mặt Vũ Linh Đan, không bỏ sót chút nào. Đây là điều trước kia Vũ Linh Đan chưa từng nhìn thấy, cô hơi khiếp sợ, lại có chút sững sờ, nhất thời không nói gì thêm nữa, hoàn toàn không biết phải làm sao.

Vũ Linh Đan im lặng xem như ngầm thừa nhận, điều này làm cho Phan Bảo Thái càng cố chấp ngông cuồng tự đại hơn, tay lái đột nhiên chuyển hướng, không biết là muốn đi tới đâu.

“Ông chủ, anh ta lại chuyển hướng rồi, chắc là phát hiện ra chúng ta rồi.”

Trần Đức Bảo báo cáo.

Trương Thiên Thành cầm điện thoại không nói gì, lúc nãy xe dừng lại nhưng Vũ Linh Đan lại không hề xuống xe, anh càng nhíu chặt mày, rốt cuộc cô gái này muốn làm gì vậy.

“Đuổi theo!”

Trương Thiên Thành cúi đầu, nghiến răng nói.

Sau khi đi một đoạn đường ngoằn ngoèo, Vũ Linh Đan vừa mới tỉnh lại từ bệnh viện cũng nhận ra mình đã đưa ra một quyết định sai lầm, cả người choáng váng, buồn nôn.

“Phan Bảo Thái anh đừng lái xe nhanh như vậy.”

Vũ Linh Đan cố nén cảm giác khó chịu.

“Linh Đan, em nhịn một chút, anh sẽ không để cho họ bắt em đi.”

Vừa dứt lời, đuôi xe bị người ta húc mạnh, Vũ Linh Đan kinh hãi, lúc này đây anh ta mới nhận ra chiếc xe phía sau đã đuổi sát mình rồi.

Sau khi định thần nhìn lại, người đó là Trương Thiên Thành.

Vũ Linh Đan như bị sét đánh trúng, cô không bình tĩnh nổi, hóa ra Phan Bảo Thái đã phát hiện Trương Thiên Thành đuổi theo phía sau, cho nên mới muốn cắt đuôi đối phương.

Trái tim Vũ Linh Đan như muốn nhảy ra ngoài, đối phương cứ đụng vào như thế, dưới tốc độ lái xe nhanh thế này, rất dễ xảy ra tai nạn nguy hiểm, điều cấp bách là phải nhanh chóng dừng xe lại.

“Phan Bảo Thái, dừng xe vào ven đường đi.”

Lần này, Vũ Linh Đan như ra lệnh.

Nhưng Phan Bảo Thái không hề bị lay chuyển chút nào, như lần trước Vũ Linh Đan bị Trương Thiên Thành mang đi mà mình không thể làm gì được, lần này anh ta không thể phạm sai lầm như vậy nữa.

Tâm trạng Phan Bảo Thái rất kích động.

“Linh Đan, anh đã từng nói, anh sẽ mãi mãi bảo vệ em, xin lỗi vì anh đã vắng mặt ba năm, nhưng tương lai cả đời này anh sẽ không rời đi nữa.”

Phan Bảo Thái thề son sắt, không ngừng tâm sự và hứa hẹn.

Nhưng Vũ Linh Đan nghe thấy thì chỉ xúc động chứ chưa đến mức phải cảm động. Đối với cô mà nói, Phan Bảo Thái đã đi rồi, hoặc với một người đã bỏ lỡ nhau, thì dù có xảy ra chuyện gì, cô cũng không lưu luyến.

Anh ta nói vậy chỉ khiến Vũ Linh Đan cảm thấy gánh nặng mà thôi.

“Phan Bảo Thái, anh đừng nói nữa, tôi muốn anh dừng xe ngay bây giờ.”

Vũ Linh Đan ra lệnh thêm lần nữa.

“Húc mạnh vào cho tôi.”

Ở phía sau, Trương Thiên Thành híp mắt lại, lạnh lùng nói.

“Nhưng mà… quản lý Đan cũng ở bên trong.”

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 182: Húc mạnh vào cho tôi“Em chê anh không có tiền như Trương Thiên Thành à, hay chê anh chỉ là nhà thiết kế trang sức mà thôi?”Tính cách cố chấp của Phan Bảo Thái được bộc lộ hoàn toàn trước mặt Vũ Linh Đan, không bỏ sót chút nào. Đây là điều trước kia Vũ Linh Đan chưa từng nhìn thấy, cô hơi khiếp sợ, lại có chút sững sờ, nhất thời không nói gì thêm nữa, hoàn toàn không biết phải làm sao.Vũ Linh Đan im lặng xem như ngầm thừa nhận, điều này làm cho Phan Bảo Thái càng cố chấp ngông cuồng tự đại hơn, tay lái đột nhiên chuyển hướng, không biết là muốn đi tới đâu.“Ông chủ, anh ta lại chuyển hướng rồi, chắc là phát hiện ra chúng ta rồi.”Trần Đức Bảo báo cáo.Trương Thiên Thành cầm điện thoại không nói gì, lúc nãy xe dừng lại nhưng Vũ Linh Đan lại không hề xuống xe, anh càng nhíu chặt mày, rốt cuộc cô gái này muốn làm gì vậy.“Đuổi theo!”Trương Thiên Thành cúi đầu, nghiến răng nói.Sau khi đi một đoạn đường ngoằn ngoèo, Vũ Linh Đan vừa mới tỉnh lại từ bệnh viện cũng nhận ra mình đã đưa ra một quyết định sai lầm, cả người choáng váng, buồn nôn.“Phan Bảo Thái anh đừng lái xe nhanh như vậy.”Vũ Linh Đan cố nén cảm giác khó chịu.“Linh Đan, em nhịn một chút, anh sẽ không để cho họ bắt em đi.”Vừa dứt lời, đuôi xe bị người ta húc mạnh, Vũ Linh Đan kinh hãi, lúc này đây anh ta mới nhận ra chiếc xe phía sau đã đuổi sát mình rồi.Sau khi định thần nhìn lại, người đó là Trương Thiên Thành.Vũ Linh Đan như bị sét đánh trúng, cô không bình tĩnh nổi, hóa ra Phan Bảo Thái đã phát hiện Trương Thiên Thành đuổi theo phía sau, cho nên mới muốn cắt đuôi đối phương.Trái tim Vũ Linh Đan như muốn nhảy ra ngoài, đối phương cứ đụng vào như thế, dưới tốc độ lái xe nhanh thế này, rất dễ xảy ra tai nạn nguy hiểm, điều cấp bách là phải nhanh chóng dừng xe lại.“Phan Bảo Thái, dừng xe vào ven đường đi.”Lần này, Vũ Linh Đan như ra lệnh.Nhưng Phan Bảo Thái không hề bị lay chuyển chút nào, như lần trước Vũ Linh Đan bị Trương Thiên Thành mang đi mà mình không thể làm gì được, lần này anh ta không thể phạm sai lầm như vậy nữa.Tâm trạng Phan Bảo Thái rất kích động.“Linh Đan, anh đã từng nói, anh sẽ mãi mãi bảo vệ em, xin lỗi vì anh đã vắng mặt ba năm, nhưng tương lai cả đời này anh sẽ không rời đi nữa.”Phan Bảo Thái thề son sắt, không ngừng tâm sự và hứa hẹn.Nhưng Vũ Linh Đan nghe thấy thì chỉ xúc động chứ chưa đến mức phải cảm động. Đối với cô mà nói, Phan Bảo Thái đã đi rồi, hoặc với một người đã bỏ lỡ nhau, thì dù có xảy ra chuyện gì, cô cũng không lưu luyến.Anh ta nói vậy chỉ khiến Vũ Linh Đan cảm thấy gánh nặng mà thôi.“Phan Bảo Thái, anh đừng nói nữa, tôi muốn anh dừng xe ngay bây giờ.”Vũ Linh Đan ra lệnh thêm lần nữa.“Húc mạnh vào cho tôi.”Ở phía sau, Trương Thiên Thành híp mắt lại, lạnh lùng nói.“Nhưng mà… quản lý Đan cũng ở bên trong.”

Chương 182