Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 189
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 189: Hiểu lầm ngày một chồng chất.“Nguyên nhân khiến cô Đan ngất xỉu là do tinh thần căng thẳng quá độ. Trước đây tôi cũng đã kiểm tra toàn bộ cho cô ấy, không có vấn đề gì.”Bác sĩ đẩy kính, trong lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.“Anh chắc chắn không cần phải kiểm tra lại lần nữa?” Trương Thiên Thành lạnh lùng hỏi.“Không cần.”Bác sĩ rất khẳng định nói.“Anh thật sự chắc chắn?”Phản ứng của Trương Thiên Thành nằm ngoài dự đoán, rất nhanh đã hỏi lại lần nữa, lúc này bác sĩ cũng có chút không chắc chắn, cẩn thận quan sát sắc mặt Trương Thiên Thành, đoán xem anh có ý gì.Để tránh nhầm lẫn, bác sĩ cẩn thận hỏi: “Không biết Tổng giám đốc Trương nghĩ như thế nào?”“Tôi không phải bác sĩ, làm sao biết nghĩ như thế nào?”Trương Thiên Thành rất khó chịu, anh cảm thấy những bác sĩ trước mặt này đều là lang băm, câu hỏi đơn giản như vậy cũng giao cho anh, quá vô trách nghiệm rồi.Bác sĩ giật giật khóe miệng: “Theo lý mà nói thì không cần kiểm trả lại, có điều để an tâm hơn, tôi sẽ kiểm tra lại lần nữa.”“Tôi nghĩ lần kiểm tra này nhất định cần thiết, tốt nhất kiểm tra toàn bộ cho cô ấy, tôi không muốn sau khi cô ấy ra khỏi bệnh viện, một ngày nào đó lại bị co giật đâu.”Đây chính là đang mắng người, sao Vũ Linh Đan lại không nghe ra chứ, có điều ở trước mặt bác sĩ, cho anh một chút thể diện mà thôi.Vũ Linh Đan tức giận nghĩ, dứt khoát im lặng.Đến cuối cùng, Vũ Linh Đan hoàn toàn mất đi phản kháng, bác sĩ muốn mình kiểm tra cái gì cô đều kiểm tra cái đấy, toàn bộ quá trình đều rất ngoan ngoãn.Dù sao bây giờ cô cũng đã rõ, bất kể mình có phản kháng như thế nào cũng không có hiệu quả, dứt khoát tiết kiệm sức lực một chút vậy.Sau một lúc, không có vấn đề gì, nhưng Vũ Linh Đan đã mệt mà phát bệnh, đi trong hành lang, Vũ Linh Đan nhìn thấy Trương Thiên Thành đang được băng bó, như bị ma xui quỷ khiến mà đi qua.Nhìn thấy Trương Thiên Thành đau đến nhíu mày, Vũ Linh Đan rất vui.“Anh cũng có lúc thấy đau sao, cứ nghĩ anh là thiên hạ vô địch cơ đấy.”Ánh mắt như dao bắn về phía Vũ Linh Đan, khiến những người phía sau lập tức nhắm mắt bỏ chạy, trong lòng rất tức giận, hung dữ cái gì mà hung dữ, vết thương này cũng không phải do hắn gây ra, trách ai chứ.“Bác sĩ, tôi thấy vết thương có chút sâu, anh phải khâu cho kỹ, đừng có bỏ sót chỗ nào.”Vũ Linh Đan tiến đến chỗ bác sĩ nói.Bác sĩ cho rằng Vũ Linh Đan là người nhà của Trương Thiên Thành, gật đầu nói: “Cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ kiểm tra kỹ, chắc chắn sẽ không lưu lại sẹo.”“Sẹo chỉ là vấn đề nhỏ, dù sao tướng mạo cũng không đẹp, trọng điểm là phải kiểm tra tốt não bộ, đừng để ra viện rồi có một ngày nào đó tinh thần lại không được bình thường, nói nhầm cái gì đó.”Vũ Linh Đan cười híp mắt, biểu hiện vô hại.Nhìn vẻ mặt Trương Thiên Thành đầy tức giận, nhưng dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, không thể cử động, thậm chí cũng không thể nói chuyện, dáng vẻ như bị kìm nén đến hỏng luôn, Vũ Linh Đan càng thêm vui vẻ.Cô vỗ vỗ, nhướng mày, sao nào, cuối cùng cũng coi như trả lại những lời mà anh đã nói với cô vừa rồi.Lúc này bác sĩ đã phát hiện ra hai người bọn họ có chút không hợp nhau, ngại ngùng cười cười, không nói gì.Tướng mạo giống như Trương Thiên Thành, mà còn nói không đẹp trai, cũng không biết người phụ nữ này có phải bị mù hay không.Bác sĩ tự suy nghĩ trong lòng, Trần Đức Bảo ở bên cạnh nháy mắt, ý bảo bác sĩ không cần phải để ý, là tốt nhiệm vụ của mình là được.Sau đó, Trần Đức Bảo lại nhìn hai người giơ gươm đấu súng với nhau, rốt cuộc trong lòng lại có chút ngọt ngào.Thật ra cứ đối đầu nhau như thế này, còn tốt hơn không ai quan tâm đến ai, hiểu lầm ngày một chồng chất.Trần Đức Bảo hy vọng rằng, trạng thái “giúp đỡ” nhau như thế này sẽ tiếp diễn mãi mãi, cho nên anh ta giả vờ ho hai tiếng nói: “Tổng giám đốc Thành, tôi đi mua hai chai nước.”“Trong não đã nhiều nước rồi, cần gì phải uống thêm nước nữa chứ.”
Chương 189: Hiểu lầm ngày một chồng chất.
“Nguyên nhân khiến cô Đan ngất xỉu là do tinh thần căng thẳng quá độ. Trước đây tôi cũng đã kiểm tra toàn bộ cho cô ấy, không có vấn đề gì.”
Bác sĩ đẩy kính, trong lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
“Anh chắc chắn không cần phải kiểm tra lại lần nữa?” Trương Thiên Thành lạnh lùng hỏi.
“Không cần.”
Bác sĩ rất khẳng định nói.
“Anh thật sự chắc chắn?”
Phản ứng của Trương Thiên Thành nằm ngoài dự đoán, rất nhanh đã hỏi lại lần nữa, lúc này bác sĩ cũng có chút không chắc chắn, cẩn thận quan sát sắc mặt Trương Thiên Thành, đoán xem anh có ý gì.
Để tránh nhầm lẫn, bác sĩ cẩn thận hỏi: “Không biết Tổng giám đốc Trương nghĩ như thế nào?”
“Tôi không phải bác sĩ, làm sao biết nghĩ như thế nào?”
Trương Thiên Thành rất khó chịu, anh cảm thấy những bác sĩ trước mặt này đều là lang băm, câu hỏi đơn giản như vậy cũng giao cho anh, quá vô trách nghiệm rồi.
Bác sĩ giật giật khóe miệng: “Theo lý mà nói thì không cần kiểm trả lại, có điều để an tâm hơn, tôi sẽ kiểm tra lại lần nữa.”
“Tôi nghĩ lần kiểm tra này nhất định cần thiết, tốt nhất kiểm tra toàn bộ cho cô ấy, tôi không muốn sau khi cô ấy ra khỏi bệnh viện, một ngày nào đó lại bị co giật đâu.”
Đây chính là đang mắng người, sao Vũ Linh Đan lại không nghe ra chứ, có điều ở trước mặt bác sĩ, cho anh một chút thể diện mà thôi.
Vũ Linh Đan tức giận nghĩ, dứt khoát im lặng.
Đến cuối cùng, Vũ Linh Đan hoàn toàn mất đi phản kháng, bác sĩ muốn mình kiểm tra cái gì cô đều kiểm tra cái đấy, toàn bộ quá trình đều rất ngoan ngoãn.
Dù sao bây giờ cô cũng đã rõ, bất kể mình có phản kháng như thế nào cũng không có hiệu quả, dứt khoát tiết kiệm sức lực một chút vậy.
Sau một lúc, không có vấn đề gì, nhưng Vũ Linh Đan đã mệt mà phát bệnh, đi trong hành lang, Vũ Linh Đan nhìn thấy Trương Thiên Thành đang được băng bó, như bị ma xui quỷ khiến mà đi qua.
Nhìn thấy Trương Thiên Thành đau đến nhíu mày, Vũ Linh Đan rất vui.
“Anh cũng có lúc thấy đau sao, cứ nghĩ anh là thiên hạ vô địch cơ đấy.”
Ánh mắt như dao bắn về phía Vũ Linh Đan, khiến những người phía sau lập tức nhắm mắt bỏ chạy, trong lòng rất tức giận, hung dữ cái gì mà hung dữ, vết thương này cũng không phải do hắn gây ra, trách ai chứ.
“Bác sĩ, tôi thấy vết thương có chút sâu, anh phải khâu cho kỹ, đừng có bỏ sót chỗ nào.”
Vũ Linh Đan tiến đến chỗ bác sĩ nói.
Bác sĩ cho rằng Vũ Linh Đan là người nhà của Trương Thiên Thành, gật đầu nói: “Cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ kiểm tra kỹ, chắc chắn sẽ không lưu lại sẹo.”
“Sẹo chỉ là vấn đề nhỏ, dù sao tướng mạo cũng không đẹp, trọng điểm là phải kiểm tra tốt não bộ, đừng để ra viện rồi có một ngày nào đó tinh thần lại không được bình thường, nói nhầm cái gì đó.”
Vũ Linh Đan cười híp mắt, biểu hiện vô hại.
Nhìn vẻ mặt Trương Thiên Thành đầy tức giận, nhưng dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, không thể cử động, thậm chí cũng không thể nói chuyện, dáng vẻ như bị kìm nén đến hỏng luôn, Vũ Linh Đan càng thêm vui vẻ.
Cô vỗ vỗ, nhướng mày, sao nào, cuối cùng cũng coi như trả lại những lời mà anh đã nói với cô vừa rồi.
Lúc này bác sĩ đã phát hiện ra hai người bọn họ có chút không hợp nhau, ngại ngùng cười cười, không nói gì.
Tướng mạo giống như Trương Thiên Thành, mà còn nói không đẹp trai, cũng không biết người phụ nữ này có phải bị mù hay không.
Bác sĩ tự suy nghĩ trong lòng, Trần Đức Bảo ở bên cạnh nháy mắt, ý bảo bác sĩ không cần phải để ý, là tốt nhiệm vụ của mình là được.
Sau đó, Trần Đức Bảo lại nhìn hai người giơ gươm đấu súng với nhau, rốt cuộc trong lòng lại có chút ngọt ngào.
Thật ra cứ đối đầu nhau như thế này, còn tốt hơn không ai quan tâm đến ai, hiểu lầm ngày một chồng chất.
Trần Đức Bảo hy vọng rằng, trạng thái “giúp đỡ” nhau như thế này sẽ tiếp diễn mãi mãi, cho nên anh ta giả vờ ho hai tiếng nói: “Tổng giám đốc Thành, tôi đi mua hai chai nước.”
“Trong não đã nhiều nước rồi, cần gì phải uống thêm nước nữa chứ.”
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 189: Hiểu lầm ngày một chồng chất.“Nguyên nhân khiến cô Đan ngất xỉu là do tinh thần căng thẳng quá độ. Trước đây tôi cũng đã kiểm tra toàn bộ cho cô ấy, không có vấn đề gì.”Bác sĩ đẩy kính, trong lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.“Anh chắc chắn không cần phải kiểm tra lại lần nữa?” Trương Thiên Thành lạnh lùng hỏi.“Không cần.”Bác sĩ rất khẳng định nói.“Anh thật sự chắc chắn?”Phản ứng của Trương Thiên Thành nằm ngoài dự đoán, rất nhanh đã hỏi lại lần nữa, lúc này bác sĩ cũng có chút không chắc chắn, cẩn thận quan sát sắc mặt Trương Thiên Thành, đoán xem anh có ý gì.Để tránh nhầm lẫn, bác sĩ cẩn thận hỏi: “Không biết Tổng giám đốc Trương nghĩ như thế nào?”“Tôi không phải bác sĩ, làm sao biết nghĩ như thế nào?”Trương Thiên Thành rất khó chịu, anh cảm thấy những bác sĩ trước mặt này đều là lang băm, câu hỏi đơn giản như vậy cũng giao cho anh, quá vô trách nghiệm rồi.Bác sĩ giật giật khóe miệng: “Theo lý mà nói thì không cần kiểm trả lại, có điều để an tâm hơn, tôi sẽ kiểm tra lại lần nữa.”“Tôi nghĩ lần kiểm tra này nhất định cần thiết, tốt nhất kiểm tra toàn bộ cho cô ấy, tôi không muốn sau khi cô ấy ra khỏi bệnh viện, một ngày nào đó lại bị co giật đâu.”Đây chính là đang mắng người, sao Vũ Linh Đan lại không nghe ra chứ, có điều ở trước mặt bác sĩ, cho anh một chút thể diện mà thôi.Vũ Linh Đan tức giận nghĩ, dứt khoát im lặng.Đến cuối cùng, Vũ Linh Đan hoàn toàn mất đi phản kháng, bác sĩ muốn mình kiểm tra cái gì cô đều kiểm tra cái đấy, toàn bộ quá trình đều rất ngoan ngoãn.Dù sao bây giờ cô cũng đã rõ, bất kể mình có phản kháng như thế nào cũng không có hiệu quả, dứt khoát tiết kiệm sức lực một chút vậy.Sau một lúc, không có vấn đề gì, nhưng Vũ Linh Đan đã mệt mà phát bệnh, đi trong hành lang, Vũ Linh Đan nhìn thấy Trương Thiên Thành đang được băng bó, như bị ma xui quỷ khiến mà đi qua.Nhìn thấy Trương Thiên Thành đau đến nhíu mày, Vũ Linh Đan rất vui.“Anh cũng có lúc thấy đau sao, cứ nghĩ anh là thiên hạ vô địch cơ đấy.”Ánh mắt như dao bắn về phía Vũ Linh Đan, khiến những người phía sau lập tức nhắm mắt bỏ chạy, trong lòng rất tức giận, hung dữ cái gì mà hung dữ, vết thương này cũng không phải do hắn gây ra, trách ai chứ.“Bác sĩ, tôi thấy vết thương có chút sâu, anh phải khâu cho kỹ, đừng có bỏ sót chỗ nào.”Vũ Linh Đan tiến đến chỗ bác sĩ nói.Bác sĩ cho rằng Vũ Linh Đan là người nhà của Trương Thiên Thành, gật đầu nói: “Cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ kiểm tra kỹ, chắc chắn sẽ không lưu lại sẹo.”“Sẹo chỉ là vấn đề nhỏ, dù sao tướng mạo cũng không đẹp, trọng điểm là phải kiểm tra tốt não bộ, đừng để ra viện rồi có một ngày nào đó tinh thần lại không được bình thường, nói nhầm cái gì đó.”Vũ Linh Đan cười híp mắt, biểu hiện vô hại.Nhìn vẻ mặt Trương Thiên Thành đầy tức giận, nhưng dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, không thể cử động, thậm chí cũng không thể nói chuyện, dáng vẻ như bị kìm nén đến hỏng luôn, Vũ Linh Đan càng thêm vui vẻ.Cô vỗ vỗ, nhướng mày, sao nào, cuối cùng cũng coi như trả lại những lời mà anh đã nói với cô vừa rồi.Lúc này bác sĩ đã phát hiện ra hai người bọn họ có chút không hợp nhau, ngại ngùng cười cười, không nói gì.Tướng mạo giống như Trương Thiên Thành, mà còn nói không đẹp trai, cũng không biết người phụ nữ này có phải bị mù hay không.Bác sĩ tự suy nghĩ trong lòng, Trần Đức Bảo ở bên cạnh nháy mắt, ý bảo bác sĩ không cần phải để ý, là tốt nhiệm vụ của mình là được.Sau đó, Trần Đức Bảo lại nhìn hai người giơ gươm đấu súng với nhau, rốt cuộc trong lòng lại có chút ngọt ngào.Thật ra cứ đối đầu nhau như thế này, còn tốt hơn không ai quan tâm đến ai, hiểu lầm ngày một chồng chất.Trần Đức Bảo hy vọng rằng, trạng thái “giúp đỡ” nhau như thế này sẽ tiếp diễn mãi mãi, cho nên anh ta giả vờ ho hai tiếng nói: “Tổng giám đốc Thành, tôi đi mua hai chai nước.”“Trong não đã nhiều nước rồi, cần gì phải uống thêm nước nữa chứ.”