Tác giả:

Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…

Chương 198

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 198: Không lặp lại những sai lầm tương tựTừ trước đến nay, Vũ Linh Đan chưa bao giờ nghĩ xấu về người khác.Phan Phùng Hiếu hoàn toàn không cần phải nói chuyện này với mình, nhưng vì anh ta đã nói như vậy, Vũ Linh Đan cũng sẽ không cho rằng Phan Phùng Hiếu có mưu đồ gì với mình.Từ nhỏ cô đã trải qua nhiều chuyện của mẹ con Vũ Hải Yến nên cũng không ngạc nhiên.Chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng thì cô cảm thấy không có gì là không thể chịu đựng được.Nhưng theo quan điểm của Phan Phùng Hiếu, tất cả những điều này thật khó tin.Anh ta mở miệng, có chút kinh ngạc, nhất thời cảm thấy không có gì để nói, không khỏi nói: “Đã như vậy, cô không hận bọn họ sao? Ý của tôi là, hiện tại cô có thể báo thù, nhất là Vũ Hải Yến.”“Tổng giám đốc Hiếu, hôm nay tôi không nói gì với anh, vì vậy anh cũng không cần phải đoán xem trong quá khứ tôi đã sống cuộc sống thế nào, cũng giống như những gì anh đã thấy trước đây. Vũ Hải Yến không phải danh viện như anh tưởng tượng, mà tôi cũng không phải kẻ ác trong miệng Vũ Hải Yến.”“Những gì anh biết, bạn bè xung quanh tôi có thể hiểu được, đã như vậy, tại sao tôi phải tuyên bố với cả thế giới rằng tôi là người thế nào? Nói thật, tôi không quan tâm người ngoài nghĩ gì về mình.”Vũ Linh Đan nói liền một mạch.Vũ Linh Đan chưa bao giờ là người nói nhiều, thậm chí đến Công Nữ Hoàng San cô cũng nói rất ngắn gọn, nhưng không hiểu sao trước mặt Phan Phùng Hiếu cô lại nói rất nhiều.Có thể, bởi vì bọn họ là hai người xa lạ quen thuộc.Ngoài ra, hai người còn có cùng một kẻ thù.“Cho nên, nếu Tổng giám đốc Phùng Hiếu có oán giận gì với Vũ Hải Yến, tôi cũng không có gì để nói, nhưng tôi sẽ không tham gia vào ân oán cá nhân của các người. Về điểm này, tôi hy vọng Tổng giám đốc Hiếu có thể phân biệt giữa công và tư.”Vũ Linh Đan là người công tư phân minh, cô nghiêm túc nói.“Đương nhiên!”Nói đến đây, Phan Phùng Hiếu đã hiểu.Đương nhiên là Vũ Linh Đan hận Vũ Hải Yến, nhưng cô kiềm chế bản thân rất tốt, có quan niệm đúng sai của riêng mình, cũng có giới hạn của riêng mình.Chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, cho tới bây giờ cũng không bị người khác ảnh hưởng.Điểm này thực sự khiến Phan Phùng Hiếu khâm phục.Nhưng cho dù như vậy cũng không thể xua tan được lửa giận trong lòng Phan Phùng Hiếu. Vì Vũ Hải Yến mà nhà họ Phan và nhà họ Trương thiếu chút nữa trở mặt, cũng vì Vũ Hải Yến mà anh đã trở thành trò cười của cả giới thượng lưu.Làm sao anh có thể nhẫn nhịn được!“Tôi phải công nhận rằng cô Linh Đan là một người rộng lượng, đáng tiếc nếu có chuyện tương tự xảy ra với tôi, tôi nhất định sẽ bắt cô ta phải trả giá đắt!”Một tia điên cuồng xẹt qua mắt Phan Phùng Hiếu.Vũ Linh Đan nhìn thấy được điều đó, hơi động tâm tư.Rõ ràng Phan Phùng Hiếu không phải là người dễ trêu chọc, nhưng Vũ Linh Đan cũng không muốn biết Phan Phùng Hiếu muốn làm gì Vũ Hải Yến.Với cô, mọi thứ đã trở nên quá vô nghĩa.Trước khi đi, Vũ Linh Đan suy nghĩ một lúc và cho Phan Phùng Hiếu một câu trả lời.“Trong cuộc đời tôi, người mà tôi ghét nhất không phải là Nguyễn Kim Thanh và Vũ Hải Yến, anh có biết họ là ai không?”Trong mắt Phan Phùng Hiếu xẹt qua một tia hưng phấn, anh ta ngơ ngác lắc đầu.Vũ Linh Đan cười khinh miệt, bình tĩnh vạch trần vết sẹo của mình: “So với những người không ngừng làm tổn thương tôi, tôi hận những người dung túng họ làm tổn thương tôi hơn. Đối với tôi mà nói, ông ta càng đáng chết hơn!”Phan Phùng Hiếu sững sờ, ngơ ngác nhìn Vũ Linh Đan, mới vừa rồi cô vẫn bình tĩnh, mà lúc này trên người cô tỏa ra đầy oán khí.Không phải Vũ Linh Đan không hận mà chỉ là cô biết rõ rằng nếu bố cô thích mình, nếu bố sẵn lòng làm trọn trách nhiệm của một người bố thì ngay từ lần đầu tiên Nguyễn Kim Thanh nhấn đầu cô xuống nước, bố cô đã đứng ra ngăn lại.Có thể, sau này Nguyễn Kim Thanh sẽ không thể được một tấc lại muốn tiến một thước.Cũng có thể, kết cục của cô sẽ tốt hơn rất nhiều.Tất nhiên, mọi thứ chỉ là phỏng đoán của Vũ Linh Đan.“Con người không phải cỏ cây. Tôi sẽ nhớ ai tốt với tôi và ai không tốt với tôi. Tất nhiên, đó không phải để trả thù, mà để luôn ghi nhớ để sống tốt hơn và không lặp lại những sai lầm tương tự.”

Chương 198: Không lặp lại những sai lầm tương tự

Từ trước đến nay, Vũ Linh Đan chưa bao giờ nghĩ xấu về người khác.

Phan Phùng Hiếu hoàn toàn không cần phải nói chuyện này với mình, nhưng vì anh ta đã nói như vậy, Vũ Linh Đan cũng sẽ không cho rằng Phan Phùng Hiếu có mưu đồ gì với mình.

Từ nhỏ cô đã trải qua nhiều chuyện của mẹ con Vũ Hải Yến nên cũng không ngạc nhiên.

Chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng thì cô cảm thấy không có gì là không thể chịu đựng được.

Nhưng theo quan điểm của Phan Phùng Hiếu, tất cả những điều này thật khó tin.

Anh ta mở miệng, có chút kinh ngạc, nhất thời cảm thấy không có gì để nói, không khỏi nói: “Đã như vậy, cô không hận bọn họ sao? Ý của tôi là, hiện tại cô có thể báo thù, nhất là Vũ Hải Yến.”

“Tổng giám đốc Hiếu, hôm nay tôi không nói gì với anh, vì vậy anh cũng không cần phải đoán xem trong quá khứ tôi đã sống cuộc sống thế nào, cũng giống như những gì anh đã thấy trước đây. Vũ Hải Yến không phải danh viện như anh tưởng tượng, mà tôi cũng không phải kẻ ác trong miệng Vũ Hải Yến.”

“Những gì anh biết, bạn bè xung quanh tôi có thể hiểu được, đã như vậy, tại sao tôi phải tuyên bố với cả thế giới rằng tôi là người thế nào? Nói thật, tôi không quan tâm người ngoài nghĩ gì về mình.”

Vũ Linh Đan nói liền một mạch.

Vũ Linh Đan chưa bao giờ là người nói nhiều, thậm chí đến Công Nữ Hoàng San cô cũng nói rất ngắn gọn, nhưng không hiểu sao trước mặt Phan Phùng Hiếu cô lại nói rất nhiều.

Có thể, bởi vì bọn họ là hai người xa lạ quen thuộc.

Ngoài ra, hai người còn có cùng một kẻ thù.

“Cho nên, nếu Tổng giám đốc Phùng Hiếu có oán giận gì với Vũ Hải Yến, tôi cũng không có gì để nói, nhưng tôi sẽ không tham gia vào ân oán cá nhân của các người. Về điểm này, tôi hy vọng Tổng giám đốc Hiếu có thể phân biệt giữa công và tư.”

Vũ Linh Đan là người công tư phân minh, cô nghiêm túc nói.

“Đương nhiên!”

Nói đến đây, Phan Phùng Hiếu đã hiểu.

Đương nhiên là Vũ Linh Đan hận Vũ Hải Yến, nhưng cô kiềm chế bản thân rất tốt, có quan niệm đúng sai của riêng mình, cũng có giới hạn của riêng mình.

Chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, cho tới bây giờ cũng không bị người khác ảnh hưởng.

Điểm này thực sự khiến Phan Phùng Hiếu khâm phục.

Nhưng cho dù như vậy cũng không thể xua tan được lửa giận trong lòng Phan Phùng Hiếu. Vì Vũ Hải Yến mà nhà họ Phan và nhà họ Trương thiếu chút nữa trở mặt, cũng vì Vũ Hải Yến mà anh đã trở thành trò cười của cả giới thượng lưu.

Làm sao anh có thể nhẫn nhịn được!

“Tôi phải công nhận rằng cô Linh Đan là một người rộng lượng, đáng tiếc nếu có chuyện tương tự xảy ra với tôi, tôi nhất định sẽ bắt cô ta phải trả giá đắt!”

Một tia điên cuồng xẹt qua mắt Phan Phùng Hiếu.

Vũ Linh Đan nhìn thấy được điều đó, hơi động tâm tư.

Rõ ràng Phan Phùng Hiếu không phải là người dễ trêu chọc, nhưng Vũ Linh Đan cũng không muốn biết Phan Phùng Hiếu muốn làm gì Vũ Hải Yến.

Với cô, mọi thứ đã trở nên quá vô nghĩa.

Trước khi đi, Vũ Linh Đan suy nghĩ một lúc và cho Phan Phùng Hiếu một câu trả lời.

“Trong cuộc đời tôi, người mà tôi ghét nhất không phải là Nguyễn Kim Thanh và Vũ Hải Yến, anh có biết họ là ai không?”

Trong mắt Phan Phùng Hiếu xẹt qua một tia hưng phấn, anh ta ngơ ngác lắc đầu.

Vũ Linh Đan cười khinh miệt, bình tĩnh vạch trần vết sẹo của mình: “So với những người không ngừng làm tổn thương tôi, tôi hận những người dung túng họ làm tổn thương tôi hơn. Đối với tôi mà nói, ông ta càng đáng chết hơn!”

Phan Phùng Hiếu sững sờ, ngơ ngác nhìn Vũ Linh Đan, mới vừa rồi cô vẫn bình tĩnh, mà lúc này trên người cô tỏa ra đầy oán khí.

Không phải Vũ Linh Đan không hận mà chỉ là cô biết rõ rằng nếu bố cô thích mình, nếu bố sẵn lòng làm trọn trách nhiệm của một người bố thì ngay từ lần đầu tiên Nguyễn Kim Thanh nhấn đầu cô xuống nước, bố cô đã đứng ra ngăn lại.

Có thể, sau này Nguyễn Kim Thanh sẽ không thể được một tấc lại muốn tiến một thước.

Cũng có thể, kết cục của cô sẽ tốt hơn rất nhiều.

Tất nhiên, mọi thứ chỉ là phỏng đoán của Vũ Linh Đan.

“Con người không phải cỏ cây. Tôi sẽ nhớ ai tốt với tôi và ai không tốt với tôi. Tất nhiên, đó không phải để trả thù, mà để luôn ghi nhớ để sống tốt hơn và không lặp lại những sai lầm tương tự.”

Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 198: Không lặp lại những sai lầm tương tựTừ trước đến nay, Vũ Linh Đan chưa bao giờ nghĩ xấu về người khác.Phan Phùng Hiếu hoàn toàn không cần phải nói chuyện này với mình, nhưng vì anh ta đã nói như vậy, Vũ Linh Đan cũng sẽ không cho rằng Phan Phùng Hiếu có mưu đồ gì với mình.Từ nhỏ cô đã trải qua nhiều chuyện của mẹ con Vũ Hải Yến nên cũng không ngạc nhiên.Chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng thì cô cảm thấy không có gì là không thể chịu đựng được.Nhưng theo quan điểm của Phan Phùng Hiếu, tất cả những điều này thật khó tin.Anh ta mở miệng, có chút kinh ngạc, nhất thời cảm thấy không có gì để nói, không khỏi nói: “Đã như vậy, cô không hận bọn họ sao? Ý của tôi là, hiện tại cô có thể báo thù, nhất là Vũ Hải Yến.”“Tổng giám đốc Hiếu, hôm nay tôi không nói gì với anh, vì vậy anh cũng không cần phải đoán xem trong quá khứ tôi đã sống cuộc sống thế nào, cũng giống như những gì anh đã thấy trước đây. Vũ Hải Yến không phải danh viện như anh tưởng tượng, mà tôi cũng không phải kẻ ác trong miệng Vũ Hải Yến.”“Những gì anh biết, bạn bè xung quanh tôi có thể hiểu được, đã như vậy, tại sao tôi phải tuyên bố với cả thế giới rằng tôi là người thế nào? Nói thật, tôi không quan tâm người ngoài nghĩ gì về mình.”Vũ Linh Đan nói liền một mạch.Vũ Linh Đan chưa bao giờ là người nói nhiều, thậm chí đến Công Nữ Hoàng San cô cũng nói rất ngắn gọn, nhưng không hiểu sao trước mặt Phan Phùng Hiếu cô lại nói rất nhiều.Có thể, bởi vì bọn họ là hai người xa lạ quen thuộc.Ngoài ra, hai người còn có cùng một kẻ thù.“Cho nên, nếu Tổng giám đốc Phùng Hiếu có oán giận gì với Vũ Hải Yến, tôi cũng không có gì để nói, nhưng tôi sẽ không tham gia vào ân oán cá nhân của các người. Về điểm này, tôi hy vọng Tổng giám đốc Hiếu có thể phân biệt giữa công và tư.”Vũ Linh Đan là người công tư phân minh, cô nghiêm túc nói.“Đương nhiên!”Nói đến đây, Phan Phùng Hiếu đã hiểu.Đương nhiên là Vũ Linh Đan hận Vũ Hải Yến, nhưng cô kiềm chế bản thân rất tốt, có quan niệm đúng sai của riêng mình, cũng có giới hạn của riêng mình.Chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, cho tới bây giờ cũng không bị người khác ảnh hưởng.Điểm này thực sự khiến Phan Phùng Hiếu khâm phục.Nhưng cho dù như vậy cũng không thể xua tan được lửa giận trong lòng Phan Phùng Hiếu. Vì Vũ Hải Yến mà nhà họ Phan và nhà họ Trương thiếu chút nữa trở mặt, cũng vì Vũ Hải Yến mà anh đã trở thành trò cười của cả giới thượng lưu.Làm sao anh có thể nhẫn nhịn được!“Tôi phải công nhận rằng cô Linh Đan là một người rộng lượng, đáng tiếc nếu có chuyện tương tự xảy ra với tôi, tôi nhất định sẽ bắt cô ta phải trả giá đắt!”Một tia điên cuồng xẹt qua mắt Phan Phùng Hiếu.Vũ Linh Đan nhìn thấy được điều đó, hơi động tâm tư.Rõ ràng Phan Phùng Hiếu không phải là người dễ trêu chọc, nhưng Vũ Linh Đan cũng không muốn biết Phan Phùng Hiếu muốn làm gì Vũ Hải Yến.Với cô, mọi thứ đã trở nên quá vô nghĩa.Trước khi đi, Vũ Linh Đan suy nghĩ một lúc và cho Phan Phùng Hiếu một câu trả lời.“Trong cuộc đời tôi, người mà tôi ghét nhất không phải là Nguyễn Kim Thanh và Vũ Hải Yến, anh có biết họ là ai không?”Trong mắt Phan Phùng Hiếu xẹt qua một tia hưng phấn, anh ta ngơ ngác lắc đầu.Vũ Linh Đan cười khinh miệt, bình tĩnh vạch trần vết sẹo của mình: “So với những người không ngừng làm tổn thương tôi, tôi hận những người dung túng họ làm tổn thương tôi hơn. Đối với tôi mà nói, ông ta càng đáng chết hơn!”Phan Phùng Hiếu sững sờ, ngơ ngác nhìn Vũ Linh Đan, mới vừa rồi cô vẫn bình tĩnh, mà lúc này trên người cô tỏa ra đầy oán khí.Không phải Vũ Linh Đan không hận mà chỉ là cô biết rõ rằng nếu bố cô thích mình, nếu bố sẵn lòng làm trọn trách nhiệm của một người bố thì ngay từ lần đầu tiên Nguyễn Kim Thanh nhấn đầu cô xuống nước, bố cô đã đứng ra ngăn lại.Có thể, sau này Nguyễn Kim Thanh sẽ không thể được một tấc lại muốn tiến một thước.Cũng có thể, kết cục của cô sẽ tốt hơn rất nhiều.Tất nhiên, mọi thứ chỉ là phỏng đoán của Vũ Linh Đan.“Con người không phải cỏ cây. Tôi sẽ nhớ ai tốt với tôi và ai không tốt với tôi. Tất nhiên, đó không phải để trả thù, mà để luôn ghi nhớ để sống tốt hơn và không lặp lại những sai lầm tương tự.”

Chương 198