Vũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh…
Chương 225
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 225: Bố, con xin lỗiKhông bình thường thì ắt có âm mưu, bao nhiêu năm sống chung với nhau, tính cách Nguyễn Kim Thanh như thế nào cô là người biết rõ nhất, trước giờ luôn tư lợi cho bản thân, không bao giờ biết nghĩ đến người khác.“Thái độ của con là sao vậy, mỗi một lời của dì con đều là nghĩ cho con. Con quay về không chào hỏi thì thôi đi, vậy mà còn vênh mặt lên nhìn bà ấy như vậy, đây là những gì bố đã dạy con sao?”Sự khinh thường hiện rõ trong mắt Vũ Phong Toàn, lại trở thành cô không biết nghe lời, mắng một tiếng này, đến nước trên bàn cũng bị đổ.Vũ Linh Đan trộm liếc nhìn lên tầng, phát hiện vẻ mặt của Vũ Hải Yến đang hả hê khi người khác gặp họa, biểu tình của Nguyễn Kim Thanh cũng ẩn ý như vậy, nhìn qua là biết, đây chính là hiệu quả mà Nguyễn Kim Thanh muốn.Lấy lùi làm tiến, có lúc sẽ đạt được hiệu quả tốt hơn.“Bố, con xin lỗi.”Vũ Linh Đan cúi đầu, trực tiếp xin lỗi.Hiện tại đối với cô mà nói, xin lỗi đã không còn khó khăn như xưa, kết quả Vũ Phong Toàn ngây ra một lúc, vốn dĩ trong bụng vẫn đầy lửa giận, giờ thì hay rồi, không nói được lời nào đã bị chặn lại.Nguyễn Kim Thanh ở trên đầu ý vị thâm trường nhìn Vũ Linh Đan một cái, trên mặt lộ ra một tia lo lắng, nhưng cũng không nói gì, quay trở lại phòng.“Được rồi, con ngồi xuống rồi nói.”Mặc dù Vũ Phong Toàn vẫn còn tức giận, nhưng nét mặt ông ta cũng đã hòa hoãn lại, chỉ vào ghế sô pha bên cạnh, bảo Vũ Linh Đan ngồi xuống.Vũ Linh Đan mỉm cười: “Cảm ơn bố.”Không phải Nguyễn Kim Thanh muốn nhìn thấy cô và Vũ Phong Toàn cãi nhau sao, cô cứ không muốn Nguyễn Kim Thanh được như ý đấy.Tâm tư của Vũ Phong Toàn, Vũ Linh Đan cũng đoán ra được, muốn ông ta hết tức giận, đối với Vũ Linh Đan, không hề khó.“Bố, tin tức bố cũng đã xem rồi, con cũng không muốn phủ nhận cái gì, dù sao con và Trương Thiên Thành cũng là vợ chồng, có quan hệ cũng là bình thường, về phần Trương Đức Phú, còn chưa rõ cậu ta đối với con có mục đích gì, còn Phan Bảo Thái, con hoàn toàn không còn nhớ người này, chỉ là tình cờ gặp mặt.”Vũ Phong Toàn thấy Vũ Linh Đan vẫn đặt Trương Thiên Thành lên vị trí đầu tiên, trong lòng cũng thả lỏng hơn.Ông ta cố ý thở dài, tình ý sâu xa nói: “Con là con gái của bố, còn làm người như thế nào bố biết rõ nhất, con sẽ không kết giao với những người không đàng hoàng, làm mất đi danh tiếng của tập đoàn Bạch Đằng chúng ta, nhưng sự việc đã loạn lên như thế này rồi, con dự định giải quyết như thế nào?”“Bố cùng là lo danh tiếng của con, dù sao cũng đã ly hôn rồi, nếu cứ như thế này, ai còn dám lấy con nữa chứ.”Vũ Phong Toàn chân thành nói ra cảm xúc của mình, thậm chí còn xúc động dụi mắt. Vũ Linh Đan cúi đầu không nói, giống như một người cha nhân hậu và một người con hiếu thảo vậy.Nguyễn Kim Thanh ở bên trên nhìn thấy vậy cắn răng, nắm chặt tay.Vũ Hải Yến sớm đã không cam lòng, không nhịn được hỏi: “Mẹ, con đã nói mẹ không lên nói giúp Vũ Linh Đan mà, lẽ nào mẹ vẫn còn mong cô ta sẽ cảm kích mẹ sao.”“Đương nhiên mẹ cũng không phải thật sự nói giúp Vũ Linh Đan, con không nhìn thấy vừa rồi Vũ Phong Toàn tức giận sao, hiển nhiên là kế hoạch của mẹ có tác dụng, mẹ càng nói giúp Vũ Linh Đan, càng tỏ ra Vũ Linh Đan là người không hiểu chuyện, như vậy mới càng tức giận hơn.”“Càng quan trọng hơn là, sau này cho dù mẹ có làm cái gì, Vũ Phong Toàn cũng sẽ không hoài nghi đến mẹ, cho dù Vũ Linh Đan muốn gây phiền phức cho mẹ, thì cũng phải quả được cửa ải của Vũ Phong Toàn.”Hiện tại Nguyễn Kim Thanh cúi đầu, mục đích là vì làm một cái ô dù vỏ bọc bảo vệ cho mình sau này.Những lời này, Vũ Hải Yến không biết đã nghe Nguyễn Kim Thanh nói bao nhiêu lần, nhưng ngày đó, Vũ Hải Yến mãi vẫn chưa nhìn thấy.Ngược lại là ở dưới kia, không biết Vũ Linh Đan nói gì với Vũ Phong Toàn, làm cho Vũ Phong Toàn bớt giận, thậm chí trên mặt còn có ý cười.
Chương 225: Bố, con xin lỗi
Không bình thường thì ắt có âm mưu, bao nhiêu năm sống chung với nhau, tính cách Nguyễn Kim Thanh như thế nào cô là người biết rõ nhất, trước giờ luôn tư lợi cho bản thân, không bao giờ biết nghĩ đến người khác.
“Thái độ của con là sao vậy, mỗi một lời của dì con đều là nghĩ cho con. Con quay về không chào hỏi thì thôi đi, vậy mà còn vênh mặt lên nhìn bà ấy như vậy, đây là những gì bố đã dạy con sao?”
Sự khinh thường hiện rõ trong mắt Vũ Phong Toàn, lại trở thành cô không biết nghe lời, mắng một tiếng này, đến nước trên bàn cũng bị đổ.
Vũ Linh Đan trộm liếc nhìn lên tầng, phát hiện vẻ mặt của Vũ Hải Yến đang hả hê khi người khác gặp họa, biểu tình của Nguyễn Kim Thanh cũng ẩn ý như vậy, nhìn qua là biết, đây chính là hiệu quả mà Nguyễn Kim Thanh muốn.
Lấy lùi làm tiến, có lúc sẽ đạt được hiệu quả tốt hơn.
“Bố, con xin lỗi.”
Vũ Linh Đan cúi đầu, trực tiếp xin lỗi.
Hiện tại đối với cô mà nói, xin lỗi đã không còn khó khăn như xưa, kết quả Vũ Phong Toàn ngây ra một lúc, vốn dĩ trong bụng vẫn đầy lửa giận, giờ thì hay rồi, không nói được lời nào đã bị chặn lại.
Nguyễn Kim Thanh ở trên đầu ý vị thâm trường nhìn Vũ Linh Đan một cái, trên mặt lộ ra một tia lo lắng, nhưng cũng không nói gì, quay trở lại phòng.
“Được rồi, con ngồi xuống rồi nói.”
Mặc dù Vũ Phong Toàn vẫn còn tức giận, nhưng nét mặt ông ta cũng đã hòa hoãn lại, chỉ vào ghế sô pha bên cạnh, bảo Vũ Linh Đan ngồi xuống.
Vũ Linh Đan mỉm cười: “Cảm ơn bố.”
Không phải Nguyễn Kim Thanh muốn nhìn thấy cô và Vũ Phong Toàn cãi nhau sao, cô cứ không muốn Nguyễn Kim Thanh được như ý đấy.
Tâm tư của Vũ Phong Toàn, Vũ Linh Đan cũng đoán ra được, muốn ông ta hết tức giận, đối với Vũ Linh Đan, không hề khó.
“Bố, tin tức bố cũng đã xem rồi, con cũng không muốn phủ nhận cái gì, dù sao con và Trương Thiên Thành cũng là vợ chồng, có quan hệ cũng là bình thường, về phần Trương Đức Phú, còn chưa rõ cậu ta đối với con có mục đích gì, còn Phan Bảo Thái, con hoàn toàn không còn nhớ người này, chỉ là tình cờ gặp mặt.”
Vũ Phong Toàn thấy Vũ Linh Đan vẫn đặt Trương Thiên Thành lên vị trí đầu tiên, trong lòng cũng thả lỏng hơn.
Ông ta cố ý thở dài, tình ý sâu xa nói: “Con là con gái của bố, còn làm người như thế nào bố biết rõ nhất, con sẽ không kết giao với những người không đàng hoàng, làm mất đi danh tiếng của tập đoàn Bạch Đằng chúng ta, nhưng sự việc đã loạn lên như thế này rồi, con dự định giải quyết như thế nào?”
“Bố cùng là lo danh tiếng của con, dù sao cũng đã ly hôn rồi, nếu cứ như thế này, ai còn dám lấy con nữa chứ.”
Vũ Phong Toàn chân thành nói ra cảm xúc của mình, thậm chí còn xúc động dụi mắt. Vũ Linh Đan cúi đầu không nói, giống như một người cha nhân hậu và một người con hiếu thảo vậy.
Nguyễn Kim Thanh ở bên trên nhìn thấy vậy cắn răng, nắm chặt tay.
Vũ Hải Yến sớm đã không cam lòng, không nhịn được hỏi: “Mẹ, con đã nói mẹ không lên nói giúp Vũ Linh Đan mà, lẽ nào mẹ vẫn còn mong cô ta sẽ cảm kích mẹ sao.”
“Đương nhiên mẹ cũng không phải thật sự nói giúp Vũ Linh Đan, con không nhìn thấy vừa rồi Vũ Phong Toàn tức giận sao, hiển nhiên là kế hoạch của mẹ có tác dụng, mẹ càng nói giúp Vũ Linh Đan, càng tỏ ra Vũ Linh Đan là người không hiểu chuyện, như vậy mới càng tức giận hơn.”
“Càng quan trọng hơn là, sau này cho dù mẹ có làm cái gì, Vũ Phong Toàn cũng sẽ không hoài nghi đến mẹ, cho dù Vũ Linh Đan muốn gây phiền phức cho mẹ, thì cũng phải quả được cửa ải của Vũ Phong Toàn.”
Hiện tại Nguyễn Kim Thanh cúi đầu, mục đích là vì làm một cái ô dù vỏ bọc bảo vệ cho mình sau này.
Những lời này, Vũ Hải Yến không biết đã nghe Nguyễn Kim Thanh nói bao nhiêu lần, nhưng ngày đó, Vũ Hải Yến mãi vẫn chưa nhìn thấy.
Ngược lại là ở dưới kia, không biết Vũ Linh Đan nói gì với Vũ Phong Toàn, làm cho Vũ Phong Toàn bớt giận, thậm chí trên mặt còn có ý cười.
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng TôiTác giả: 1025Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhVũ Linh Đan nhìn hai sọc đỏ trên que thử thai mà cả người ngây ngẩn. Cô có thai. Chuyện này đáng lẽ phải vui sướng nhưng cô không thể nào vui nổi. Kết hôn ba năm với Trương Thiên Thành, hai người hiếm khi gặp mặt, một tháng trước đó, anh say xỉn ôm cô ân ái, nhưng giây cuối cùng lại thốt ra tên người phụ nữ khác. Vũ Linh Đan đút que thử thai vào lại trong gói rồi ném đi, lòng bàn tay chạm lên bụng, dường như có thể cảm nhận được một sinh mạng mới đang thành hình. Mới chỉ một lần mà cô đã có thai, nhưng đứa bé này… Bỗng nhiên, một ánh mắt khó chịu từ sân bắn vào, từ góc độ của Vũ Linh Đan có thể nhìn thấy một người đàn ông vừa xuống xe đang đi vào, anh giao chìa khóa cho bảo vệ rồi sải chân bước về phía cô. Tim Vũ Linh Đan đập loạn, đó là chồng của cô — Trương Thiên Thành! Chỉ vẻn vẹn một góc mặt đã có thể lấy mất hồn cố. Vốn không đoán được Trương Thiên Thành sẽ trở về, hiện tại là giờ cơm tối, không biết anh đã ăn hay chưa. Trương Thiên Thành từ cổng đi tới, dường như đoạn đường anh… Chương 225: Bố, con xin lỗiKhông bình thường thì ắt có âm mưu, bao nhiêu năm sống chung với nhau, tính cách Nguyễn Kim Thanh như thế nào cô là người biết rõ nhất, trước giờ luôn tư lợi cho bản thân, không bao giờ biết nghĩ đến người khác.“Thái độ của con là sao vậy, mỗi một lời của dì con đều là nghĩ cho con. Con quay về không chào hỏi thì thôi đi, vậy mà còn vênh mặt lên nhìn bà ấy như vậy, đây là những gì bố đã dạy con sao?”Sự khinh thường hiện rõ trong mắt Vũ Phong Toàn, lại trở thành cô không biết nghe lời, mắng một tiếng này, đến nước trên bàn cũng bị đổ.Vũ Linh Đan trộm liếc nhìn lên tầng, phát hiện vẻ mặt của Vũ Hải Yến đang hả hê khi người khác gặp họa, biểu tình của Nguyễn Kim Thanh cũng ẩn ý như vậy, nhìn qua là biết, đây chính là hiệu quả mà Nguyễn Kim Thanh muốn.Lấy lùi làm tiến, có lúc sẽ đạt được hiệu quả tốt hơn.“Bố, con xin lỗi.”Vũ Linh Đan cúi đầu, trực tiếp xin lỗi.Hiện tại đối với cô mà nói, xin lỗi đã không còn khó khăn như xưa, kết quả Vũ Phong Toàn ngây ra một lúc, vốn dĩ trong bụng vẫn đầy lửa giận, giờ thì hay rồi, không nói được lời nào đã bị chặn lại.Nguyễn Kim Thanh ở trên đầu ý vị thâm trường nhìn Vũ Linh Đan một cái, trên mặt lộ ra một tia lo lắng, nhưng cũng không nói gì, quay trở lại phòng.“Được rồi, con ngồi xuống rồi nói.”Mặc dù Vũ Phong Toàn vẫn còn tức giận, nhưng nét mặt ông ta cũng đã hòa hoãn lại, chỉ vào ghế sô pha bên cạnh, bảo Vũ Linh Đan ngồi xuống.Vũ Linh Đan mỉm cười: “Cảm ơn bố.”Không phải Nguyễn Kim Thanh muốn nhìn thấy cô và Vũ Phong Toàn cãi nhau sao, cô cứ không muốn Nguyễn Kim Thanh được như ý đấy.Tâm tư của Vũ Phong Toàn, Vũ Linh Đan cũng đoán ra được, muốn ông ta hết tức giận, đối với Vũ Linh Đan, không hề khó.“Bố, tin tức bố cũng đã xem rồi, con cũng không muốn phủ nhận cái gì, dù sao con và Trương Thiên Thành cũng là vợ chồng, có quan hệ cũng là bình thường, về phần Trương Đức Phú, còn chưa rõ cậu ta đối với con có mục đích gì, còn Phan Bảo Thái, con hoàn toàn không còn nhớ người này, chỉ là tình cờ gặp mặt.”Vũ Phong Toàn thấy Vũ Linh Đan vẫn đặt Trương Thiên Thành lên vị trí đầu tiên, trong lòng cũng thả lỏng hơn.Ông ta cố ý thở dài, tình ý sâu xa nói: “Con là con gái của bố, còn làm người như thế nào bố biết rõ nhất, con sẽ không kết giao với những người không đàng hoàng, làm mất đi danh tiếng của tập đoàn Bạch Đằng chúng ta, nhưng sự việc đã loạn lên như thế này rồi, con dự định giải quyết như thế nào?”“Bố cùng là lo danh tiếng của con, dù sao cũng đã ly hôn rồi, nếu cứ như thế này, ai còn dám lấy con nữa chứ.”Vũ Phong Toàn chân thành nói ra cảm xúc của mình, thậm chí còn xúc động dụi mắt. Vũ Linh Đan cúi đầu không nói, giống như một người cha nhân hậu và một người con hiếu thảo vậy.Nguyễn Kim Thanh ở bên trên nhìn thấy vậy cắn răng, nắm chặt tay.Vũ Hải Yến sớm đã không cam lòng, không nhịn được hỏi: “Mẹ, con đã nói mẹ không lên nói giúp Vũ Linh Đan mà, lẽ nào mẹ vẫn còn mong cô ta sẽ cảm kích mẹ sao.”“Đương nhiên mẹ cũng không phải thật sự nói giúp Vũ Linh Đan, con không nhìn thấy vừa rồi Vũ Phong Toàn tức giận sao, hiển nhiên là kế hoạch của mẹ có tác dụng, mẹ càng nói giúp Vũ Linh Đan, càng tỏ ra Vũ Linh Đan là người không hiểu chuyện, như vậy mới càng tức giận hơn.”“Càng quan trọng hơn là, sau này cho dù mẹ có làm cái gì, Vũ Phong Toàn cũng sẽ không hoài nghi đến mẹ, cho dù Vũ Linh Đan muốn gây phiền phức cho mẹ, thì cũng phải quả được cửa ải của Vũ Phong Toàn.”Hiện tại Nguyễn Kim Thanh cúi đầu, mục đích là vì làm một cái ô dù vỏ bọc bảo vệ cho mình sau này.Những lời này, Vũ Hải Yến không biết đã nghe Nguyễn Kim Thanh nói bao nhiêu lần, nhưng ngày đó, Vũ Hải Yến mãi vẫn chưa nhìn thấy.Ngược lại là ở dưới kia, không biết Vũ Linh Đan nói gì với Vũ Phong Toàn, làm cho Vũ Phong Toàn bớt giận, thậm chí trên mặt còn có ý cười.